![]() |
|
|
#1 |
|
Khách
|
Chỉ là chút nhớ về HHT xưa thôi..! Điều còn lại -Đường Thị Hải Yến- Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu Chiều như thể vô tình đi qua ngõ CHú dế cứ gào lên không thấy mình bé nhỏ Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi với em Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy Gió như em cứ kiêu kì quá vậy Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần Để trên phố mưa sững sờ bật khóc Em ngược phái tiếng trống trường tan học Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm Ta còn có gì hơn ngoài trang thơ cho đi là mất Hãy tin đi em cái điều không có thât Thu cứ đợi chờ nên Hạ mãi đi xa... HHT tết - Xuân Ất Hợi 1995 Chợ Tết Bình Nguyên Trang Chợt tết năm nay nhiều pháo hoa Em đi với mẹ, đường làng xa Một cánh đồng qua hai quãng vắng Nghe mùa trở dạ lúc cuối đông Hoa xuân chúm chím nụ cười hồng Thuyền xuôi thôn Hạ, cập bến sông Mẹ em xuống bến mua hoa Tết Phiên chợ cuối cùng anh đi không ? Mấy cô hàng xóm bận gánh đồng Bày bán bao nhiêu là pháo bông Lũ trẻ quần áo tươm tất quá Đốt pháo xì xèo giữa chợ Hoa Máy dì bán vải cứ thiết tha Mời wm mua vải tím hoa cà Mẹ bảo em đừng may áo tím Ngày xuân mặc thế sẽ trông già Cầm tay mẹ dắt giữa chợ hoa Mẹ sợ em đi lạc đấy mà ) Sơm sao mà mẹ lo ghê thế Mười bảy tuổi rồi, con tự đi Em sợ ai trông thấy sẽ cười Con gái lớn ai bày trò làm nũng Chợ đông, người đông, hàng hoá cũng nhiều đến vô cùng, phía trước, sau Nhưng em thương nhất chị bán trầu Lặng lẽ xếp hoại mấy miếng cau Nhìn nguời đua chen mà mua bán Mắt chị mênh mang nỗi sầu TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN Khánh Hạ (HB Hương Đầu Mùa) Trong em có tình yêu đầu Câu ca dao ngọt đằm sâu giọng bà Đất đồng mặn mồ hôi cha Con cò giống mẹ bóng nhoà hoàng hôn Ông còng lưng chuốt tuổi buồn Trầu không nhặt nắng têm muôn nỗi niềm Trong em tình yêu đầu tiên Thơm nồng hơi rượu những đêm gió mùa Vườn nhà cây chút lá thưa Đất ơi có phải ngày xưa gọi về... Ngày xưa gạo đỏ triền đê Ngày nay gạo đỏ cơn mê tuổi đời Cát sông Hồng vẫn thế thôi Gió sông Hồng vẫn hát lời lãng du Tuổi thơ ơi, dẫu giã từ Tình yêu thứ nhất theo thơ vào đời... TRƯỜNG XƯA Phạm Trung Kiên (HB Hương Đầu Mùa) Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay... Qua những mùa thu vương lối heo may Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng Ai không nhớ những vòm trời mây trắng Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ... Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận Một điều gì, mà nào có gì đâu... Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc Lá học trò vụng dại trốn nơi nao... Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước Con đường mùa xa, bàn tay nào với được Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi... Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi... CHIỀU Trang Hạ (HB Hương đầu mùa) Em xoè diêm hong nắng buổi chiều Cỏ vườn thơm lại những thương yêu Màu mây anh gửi em ngày cũ Giờ khói lên cay khói nhạt chiều... QUÁN CŨ Chu Thu Hằng Ba tháng mới vào cái quán cũ Mấy ông bạn quen vỗ vai cười Lâu quá không thấy Hằng lui tới Ốm đau, bận bịu hay chán đời Tôi cười em vẫn bình thường thế Bàn ghế tường tranh thấy mới tinh ......... Loa rè gào mê-tal thùng thình Ba tháng mới vào cái quán cũ Sao thấy trống tênh chỗ cạnh mình Ngồi quán, nghe mê-tal, nhăn mặt Cà phê sao đắng thế hả trời Chiều cư xá “Nhớ những chiều thứ bảy mưa rơi Cư xá nhộn hành lang chật chội Mỗi phòng con đầy căng tiếng nói Cho nụ cười không tắt trên môi Xin nhớ về chiều thứ bảy em ơi Gốc nhãn cọc còi chứa bao điều không nói Nhịp guốc cầu thang tan học về bước vội Sân thượng chiều nào hóng gió từng đôi Bữa ăn nào dạo khúc nhạc thìa môi Năm bảy đứa cụng đầu qua quýt Một mùa ong oi, một mùa giá rét Trận ốm nào ta có bạn kề bên Có lúc nào ta đã phải gọi tên Từng đứa một để bắt đền nỗi nhớ Trên giường tầng đứa bạn nào trăn trở Nhận thư nhà khóc tựa trẻ thơ Xin hãy nhớ về những năm tháng vô tư Khi biết rằng yêu vẫn gọi người con trai là bạn Xin hãy nhớ tiếng thở dài ngao ngán Mỗi mùa thi mắc nạn mấy bài Nhịp guốc cầu thang Tiếng hát của ai Đuổi trời khuya chạy dài ngọn gió Để cho lòng bạn trai bỏ ngỏ Lời yêu thương theo gió đến em rồi Xin hãy chiều thứ bảy em ơi Giấc ngủ nào đọng lời ru của mẹ Trong mơ đứa bạn cười nắc nẻ Nhóm vô tư thời trẻ cuộc đời Xin hãy nhớ chiều cư xá chơi vơi” thay đổi nội dung bởi: Veronica Nguyên, 28-05-2006 lúc 08:04 AM. |
|
|
|
#2 |
|
Tiến sỹ
![]() Tham gia ngày: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Nhí Nhố City
Bài gởi: 5,346
Giới Tính: emo =))
Đô: 13,066
|
Gửi Ngày Hôm Qua - Thuỵ Thảo Chúng mình không còn là bạn của nhau Lâu lắm rồi.. (hai ta đều biết thế) Nếu có gặp trên đường cũng vậy Không một câu chào cũng chẳng hỏi vì sao Nếu để tôi nói một lời thôi Thì tôi sẽ nói rằng tôi rất tiếc Phút cuối tôi chưa nói lời "tạm biệt" Chỉ hai từ bình thường đến nhỏ nhoi Nếi bạn biết rằng tôi rất muốn đến chơi Như ngày xưa tôi vẫn thường như thế Sao bây giờ mỗi buổi chiều bóng xế Vòng xe ngập ngừng trước ngõ.. lại thôi.. Bạn là bạn và tôi là tôi Là hai người nên có thể đi hai con đường hoàn toàn khác Nhưng bạn thấy không Lá nơi nào cũng đang xao xác Bởi chúng mình cùng gặp Hà Nội thu Nếu bạn biết rằng tôi vẫn thường viết thư Viết nhiều lắm để rồi không dám gửi Nếu bạn biết tôi vẫn muốn gọi điện Chỉ để nghe chuông reo Chúng mình không còn là bạn của nhau Nhưng tôi vẫn nói rằng tôi rất tiếc Tôi tiếc không nói được câu "tạm biệt" Để tiếp rằng "Hẹn gặp nhé! Ngày mai.." ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Nhí Nhố - The Humor Land Tạo hóa cho mỗi người 1 trái tim nhưng không phải trái tim nào cũng đầy lòng nhân ái hay bao dung. |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Tiến sỹ
![]() Tham gia ngày: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Nhí Nhố City
Bài gởi: 5,346
Giới Tính: emo =))
Đô: 13,066
|
Tại bút chì Suốt một tuần ấy giận tớ Hỏi ấy ấy chẳng nói chi Hay bức thư hôm ấy nhỉ Ra thế là cái bút chì Chẳng là chiều mưa buồn quá Tớ mới thơ thẩn vài câu Bút chì nó viết đấy chứ Có phải là tại tớ đâu Bút chì cứ nói nó thương Đôi mắt tròn đen lúng liếng Bút chì cứ nói nó yêu Môi nhỏ xinh xinh lắm chuyện Thôi ấy đừng giận tớ nữa Hãy đi mà giận bút chì Bút chì nó hư quá nhỉ? Ai bảo thích ấy làm chi Ấy đã là bạn của tớ Chứ đâu có phải ...đồ chùa Ấy đã là ấy của tớ Ai bảo bút chì dám cưa Thôi chết tớ lại lỡ miệng Lỡ nói hết ra mất rồi À không không phải tại tớ Là bút chì nói đấy thôi... - Hương Ly - ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Nhí Nhố - The Humor Land Tạo hóa cho mỗi người 1 trái tim nhưng không phải trái tim nào cũng đầy lòng nhân ái hay bao dung. |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Khách
|
TÌNH MÙA Nguyễn Thu Thuỷ *** "Trời trong xanh như một giấc mơ gần Phố dịu dàng xòe hàng cây cổ tích Em đạp xe có nghe mùa trong tóc Chút thầm thì xao xác gió heo may Anh khạo khờ giấu nhớ giữa bàn tay Và hồi hộp viết bài thơ nho nhỏ Này mắt nâu anh vẫn chờ qua ngõ Thấy em cười khúc khích với xôn xao Phố giao mùa nắng rất lạ xanh xao Hương ngọc lan thơm như nỗi nhớ Anh mở ra trái tim run bỡ ngỡ Con dế giật mình tròn xoe mắt hồn nhiên Thương mùa thu khóm cúc dại ngủ quên Anh đánh thức bằng ban mai ẩm ướt Mỗi buổi sớm là một lời hò hẹn Em thấy không và em có tin không...? Nhút nhát ơi! Anh đãng trí đi tìm Khúc thương nhớ chẳng bao giờ dám ngỏ Nên một mình cùng câu thơ dạo phố Nghe nỗi buồn gặm nhấm thật dễ thương." ( Số báo tháng 7/98) THÁNG NĂM Nguyễn Thu Thủy *** Một đôi mắt nhìn tôi buồn ngơ ngác Khi tháng năm đến gõ cửa cồn cào Thương nhớ đầu trang như những vì sao Hồn nhiên gọi giữa khung trời mười tám. Tháng năm bắt đầu từ điều gì rất nặng Từ rung rinh nỗi nhớ rất mơ hồ Rồi một ngày cho tôi biết làm thơ Khi màu phượng cháy cả vào miền nhớ. Cuống quýt tìm giữa mênh mang là gió Tuổi học trò những mơ ước đam mê Tha thiết hát bài ca thời hoa đỏ Và tháng năm bỗng như thể diệu kỳ Tháng năm Tôi nợ người một ánh mắt buồn tênh Ở trong đó có điều chi rất khẽ Không thể nói những điều chưa thể HốI hả cúi đầu…trang sách mùa thi Và tháng năm vàng mải miết ở trên kia Con ve lạ kêu bặt hơi rồI khóc Tôi đi giữa miền trời tràn ngập nắng Hiểu rằng… Tháng năm… NHỮNG NGÔI SAO MƯỜI TÁM Ngọc Lan *** "Chưa bao giờ anh ước đâu em Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa" (Bằng Việt) Những vì sao sáng đến tận cùng đêm khi em mười tám tuổi Trang sách Pauxtopxki giấu ánh mắt thật hiền Ngọn nến lung linh cạn mình để cháy Có thể nào là cuộc sống của em? Anh chúc gì cho em ngày em mười tám tuổi Bản Sonat quê hương mang khát vọng dâng triều... Những bông tuyết tan dần trong lòng tay ấm nóng Hay bông hồng vàng... Những mảy bụi tình yêu? Cho em khóc cùng Danhi niềm vui mười tám tuổi Lẵng quả thông thơm ước mộng êm đềm... Cho em mở những lá thư phồng phồng hy vọng Để trao đi một tấm lòng và nhận lại một trái tim. Cuộc sống sẽ là gì sau trang sách của em? Nghe bàng hoàng ngày sóng xô biển động Nghe rừng thu xao xác lá muôn chiều Bao nỗi đau đi qua mới cháy thành hạnh phúc Trăm niềm thương lắng lại một niềm yêu. Anh có kết giùm em bông hồng từ gió bụi Mỗi nẻo em qua... vàng trong cát thầm thì Một thoáng ngậm ngùi len trong lòng hạnh phúc Để ta nhắc lại Pauxtopxki Gửi lại Pauxtopxki nỗi buồn mười tám tuổi Nhật ký tuổi thơ khép lại... nhớ thương nhiều... Lật trang sách của một thời bão nổi Em soi cuộc đời mình trong đáy mắt tình yêu. Anh chúc gì cho em khi bầu trời tím đến tận cùng đêm?" (Số báo tháng 7/99) |
|
|
|
#5 |
|
Khách
|
Cuối cùng gửi..."
của Hoàng Anh Tú Nếu thương mến chỉ là trò khờ dại Là đùa vui, là vẩn vơ thì... Nhóc ơi, nhóc hãy ngoảnh mặt mà đi Tôi chẳng nhớ, tôi chẳng buồn phát khóc Chẳng còn ai sẽ cùng tôi tan học Tôi một mình, vui chán cần ai thương? Chẳng còn ai để tôii dạo quanh trường Thì vào căng tin chỉ mình tôi, càng tốt! Sẽ có lúc nhóc mời đi sinh nhật Tôi sẽ qua và cũng sẽ tặng quà Món quà đó chẳng ý nghĩa gì sất Tôi tặng rồi và nói chuyện qua loa SẼ có lúc trên con đường tôi qua Kỉ niệm cũ lại len vào vòm ngực Có thể buồn nhưng không thổn thức Tôi đã khờ như đứa trẻ mà thôi Sẽ có lúc gặp nhóc với một người Đi qua tôi và mỉm cười giễu cợt Tôi lúc đó dẫu như con lật đật Cũng toét miệng cười ra vẻ như không Sẽ có lúc đi trên phố chiều đông Tôi giật mình thấy ai cũng giống nhóc Tôi nhất định không giật mình khờ ngốc Để được buồn như một kẻ không vui Sẽ có lúc... à mà kệ nó thôi Thương mến cũ coi như sương khói Lúc nhìn theo sẽ hơi chút bồi hồi... Thơ viết năm cuối cấp Đẹp như một bài thơ và chua như trái sấu Cô nương mùa hạ của tôi ơi! Mời lên gióng xe tôi ngồi Hà Nội mười vòng chưa đủ Hãy dậy đi hỡi trái tim ngái ngủ Xin lắng nghe hoa tím hát bồi hồi Năm cuối cấp chia cho nhau nỗi nhớ Cơn mưa chiều hai đứa sóng đôi Cô nương mùa hạ đôi mắt mùa thu Trái tim mùa đông và nụ cười rất tết Mười tám tuổi, trái tim tôi biết ...chết Xin cấp cứu mau một cái gật đầu Đẹp như bài thơ và chua như trái sấu Cô nương mùa hạ của tôi ơi! Thuở má bầu và ngón tay đụng độ Cái lườm cô nương ngọt chết điếng người Tôi viết câu thơ nhan sắc bốn mùa Nhưng âm hưởng lại của năm học cuối Chiếc lá rơi cũng nôn nao tiếc nuối Kỉ niệm xanh xao vòm lá xà cừ Hồi hộp thời gian run rẩy câu thơ Cuống cuồng mùa thi nhốn nhác nỗi nhớ Chiều nay mây về bay qua cửa Cho tôi hóa thành thi sĩ mộng mơ Đẹp như bài thơ và chua như trái sấu Chút vẩn vơ rung động đầu đời Sau sách vở gian nan thi cử Trong giấc mơ tôi có một nụ cười Cô nương mùa hạ của tôi ơi Mời lên gióng xe tôi ngồi Để thi cử dịu dàng như nỗi nhớ Khi nỗi nhớ này chắp cánh cho tôi. |
|
|
|
#6 |
|
Tiến sỹ
![]() Tham gia ngày: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Nhí Nhố City
Bài gởi: 5,346
Giới Tính: emo =))
Đô: 13,066
|
TRÒ TRẺ Dương Thị Ngà Rồi một ngày sẽ hết những câu thơ Ta viết tặng riêng ta - Mười tám tuổi Ta viết cho những tháng ngày nông nổi Để dối diện với mình - thảng thốt, nghĩ suy Rồi một ngày ta như kẻ đa nghi Ta không tin những gì đã có Rồi một ngày ánh đèn vàng đại lộ Soi giọt mưa hắt chéo bước hai người Rồi một ngày ta thờ ơ nở nụ cười Xốc ba lô lên vai rảo bước Vẫy tay chào hai người rồi đi trước Có điều gì chống chếnh sau lưng? Rồi một ngày vơi dần những bâng khuâng Ta phác hoạ ra ta thành kẻ khác Mũ lưỡi trai và thùng thình áo khoác Nguỵ trang mình kiêu ngạo, thản nhiên Rồi một ngày gặp nhau trong quán quen Loa thùng cũ và những bài ca cũ Ta mỉm cười, giả đò: "Chao, buồn ngủ" Tớ phải về, hai ấy ở lại vui Một mình đi trên vỉa hè, quen rồi Không đợi nữa, tiếng phanh xe đánh "két" Mà nếu có, ta cũng đau cần biết Ta hôm nay đã khác hôm qua Mọi người quen, gặp hỏi: "Quên rồi à Cái thằng hay đi cùng dạo trước" Ta mỉm cười, vẫy tay, cất bước "Tớ bây giờ phớt hết, bye bye" Cơn mưa mùa đông hôm nay chợt lạnh vai Thèm đến khóc một người để tin cậy Chiếc ô đó trong tay như dấu phẩy Ngắt giữa chừng, niềm kiêu hãnh ngã nhoài ![]() Nhí Nhố - The Humor Land Tạo hóa cho mỗi người 1 trái tim nhưng không phải trái tim nào cũng đầy lòng nhân ái hay bao dung. |
|
|
|
|
|
#7 |
|
Khách
|
Thơ tình gửi vu vơ
Hoàng Anh Tú Em ơi - Một nửa tôi ơi Em đang trốn ở đâu trên đời? Đêm nằm mộng thấy vầng trán bướng Thơ trượt chân vồ ... cóc mất thôi. Em ở đâu, em đang làm gì? Sao không ú oà với tôi đi? Tình bất ngờ có tên tình "Sét" Sét xuống đầu thi sĩ hoá "si" Em mặc áo màu gì em nhỉ? Vàng - Trắng - Xanh - Tím - Đỏ hay Đen? Là Đỏ nhé, để nhớ màu phượng vĩ Mùa thi về tim nhớ cài then. Em nói giọng thế nào em nhỉ? Chua như chanh hay ngọt như đường Khàn để Rock, trong veo để nhé ... Thơ của tôi em đọc giọng sương Em ở đâu - Ba sáu phố phường? Hà Nội nhỏ như bàn tay em vậy Sáng nay nhé, hãy nhìn vào gương Cô gái đó là người tôi thương đấy. Hãy xuống phố tìm trong xe cộ Một gã trai ngơ ngác giữa đường Vai đeo cặp đợi mùa tốt nghiệp Bên cạnh tên em thêm một chữ "Thương". |
|
|
|
#8 |
|
Tiến sỹ
![]() Tham gia ngày: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Nhí Nhố City
Bài gởi: 5,346
Giới Tính: emo =))
Đô: 13,066
|
Với nhóc xa Có một người sao giống quá nhóc ơi! Khuôn mặt giống, cả nụ cười cũng giống Trời không gió mà sao lòng anh động Nghe bàn chân ngủ quên giữa đường Anh bàng hoàng như đứng trước màn sương Môi buột tiếng ''''nhóc ơi'''', anh gọi Và người đó nhìn anh bối rối Cái bối rối kia sao cũng giống quá nhóc ơi! Anh vẫn biết mình nhầm lẫn đó thôi Nhưng vẫn muốn mãi nhầm như thế Cô gái đó là người thứ mười có lẻ Anh đã nhầm là nhóc ngày xưa Nhóc bây giờ có còn nghe nữa Có còn đọc thơ anh viết hôm nào Và nhóc có khi nào nôn nao Cũng như anh thấy ai cũng tưởng... HỎI VAY Mùa thu Cho tôi hỏi vay chút xíu sương mù Những bâng khuâng da diết Cho tôi hỏi vay tiếng trống vừa dứt tiết Chút hân hoan gấp sách vở xuống sân Cho tôi hỏi vay cả những ngại ngần Khi qua lớp cô nương tóc ngắn (Cái cô nương hay đưa chân ra ngáng Tôi ngã sõng xoài trong cả mỗi giấc mơ) Cho tôi hỏi vay một chút dại khờ Khẽ bấm số phone nghe một tiếng rồi vội vàng cúp máy Rồi trống ngực rung lên muốn nhảy Rồi ngẩn ngơ và rất rất dại khờ Cho tôi hỏi vay cả những bâng quơ Thả hồn mình theo mây đậu đầy cửa lớp Cô bé chống cằm nhìn mây khẽ ước Chàng hoàng tử hiện ra Tôi cứ hỏi vay một cách thật thà Một chút nheo mắt mỗi ngày bám gót Để giữa đêm tôi giật mình thảng thốt Tôi đã nợ đầy năm tháng tuổi em. Chút Tình Đầu ............Thời Nét Những chiếc giỏ xe không còn hoa phượng Em chở mùa hè của tôi loăng quăng Cà phê Internet om sòm tuổi tôi mười tám Thuở chẳng ai hâm thương nhớ nhiều lời Mối tình đầu của tôi có gì ? Một website riêng cho hai đứa là cái nhấp chuột trong cả giấc ngủ mê là password chùa giấu hoài trong cặp muốn tặng em .......mang đến lại mang về Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp Mùa hè có password chùa lên Net Chat nỗi nhớ lên room người con gái chiều sau biết có vào chat lại Ngày khai trường chẳng nhớ nổi tên nhau Mối tình đầu của tôi có gì ? 80 đồng một phút những yêu thương nhờ Net chuyển giùm Ai cũng đọc - chỉ một người không đọc nên có một gã khờ buồn bã quá ..." logout" Những chatroom trưa nay chục người truy cập Em đổi nickname rồi sao ? Chẳng nói với nhau dù chỉ một câu Tôi lạc lõng những dòng thư điện tử thèm đến mụ người một tiếng nói người cơ !!!!!! Màn hình rất xanh mình tôi ảm đạm Tiếng gõ phím giật mình như tiếng guốc nào xa ......... Hãy giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi Để tránh cái nhìn nghi ngờ của bố Để mẹ ko dò hỏi về những bông hông đỏ... Giấu tôi vào nỗi nhớ của em nhé Để tôi biết những ngày ko được khỏe Vai của tôi cứ tựa mái đầu Tôi sẽ chẳng quậy phá em đâu Những buổi tối khi em vào bàn học Tôi sẽ làm khăn mỗi khi em khóc Thấm khô những nỗi buồn em mang Rồi tôi sẽ hát khe khẽ cùng em Những bài hát cả hai mình cùng thích Rồi mỉm cười vu vơ trên môi em Chàng hoàng tử bước ra từ cổ tích Trong nỗi nhớ của em tôi đẹp hơn tôi thật Bởi ngoài đời áo hoàng tử chưa may Bởi bụi phố và nhiều lo lắng quá! Tôi ngoài đời thật - một gã ăn mày! Hãy giấu tôi trong nỗi nhớ em nghe Đừng nói với ai rằng tôi trong đó Như cách em giấu một bông hồng đỏ Của một tôi ko dám tỏ bày Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi Đừng để tôi lang thang hoài trên phố Cho tôi chết thiêu trong màu áo đỏ Cho tôi dám chặn em trước ngõ Cướp em đi mỗi buổi tới trường Cho tôi dám hét lên giưa phố Người tôi làm bài thơ này tặng tên là chấm chấm chấm thương!!! ![]() Nhí Nhố - The Humor Land Tạo hóa cho mỗi người 1 trái tim nhưng không phải trái tim nào cũng đầy lòng nhân ái hay bao dung. |
|
|
|
|
|
#9 |
|
Khách
|
Tống biệt hành Đưa người ta đưa ra sân bay Đã nghe mây xám khắp mặt mày Chiều xuống trăng lên sầu vạn thước Một tấm kính ngăn tay rời tay Đưa người ta chỉ đưa tới đây Đã nghe hẫng lòng sống mũi cay Ly khách! Ly khách! Đôi mắt đỏ London- Hà Nội mấy ngàn cây Hỏi người bao giờ nói trở lại Hai năm cộng lại bảy trăm ngày Ta biết London sương mù lắm Bây giờ Hà Nội sương buông trắng Một phố, hai phố trắng sương buông Chẳng biết vẫy tay ai. Phố vắng Ta biết người cô độc xứ người Thân gái đường xa buồn chết thôi London ko có mùi hoa sữa Nên dẫu có sương buông ngang trời... Người đi, ừ nhỉ, đừng ngoảnh lại Mắt thà coi như chẳng thấy nhau Tai thà coi như ko tiếng nấc Chân thà coi như bước thật mau... |
|
|
|
#10 |
|
Tiến sỹ
![]() Tham gia ngày: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Nhí Nhố City
Bài gởi: 5,346
Giới Tính: emo =))
Đô: 13,066
|
Thơ Nguyễn Trung Quân
Nỗi niềm 13 Khi bạn bè vui náo nức tới trường Con lặng lẽ khép mình vào phòng vắng Nghe lòng nằng nặng Một nỗi buồn gọi khẽ thành tên . Áp mặt vào tiếng thở dài của mẹ trong đêm Vệt khói thuốc cha trầm ngâm hằn bên khung cửa Nét chữ bạn bè con trong sổ " Lớp trưởng mình thủ khoa " .... Vậy mà con đã chẳng thể vượt qua Một điểm mong manh giữa hai bờ trượt - đỗ Để hôm nay đành mắc nợ Thời gian ơi ! Ánh đèn đêm không thể nói nên lời Nhưng vẫn cháy cho ước mơ toả sáng Hương hoa sữa miên man trong im lặng Con cúi đầu đặt bút làm những bài toán lớp mười ba ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Nhí Nhố - The Humor Land Tạo hóa cho mỗi người 1 trái tim nhưng không phải trái tim nào cũng đầy lòng nhân ái hay bao dung. |
|
|
|