HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories

Thông Cáo

Ðề tài đã khoá
 
Tiện Ích
Old 08-02-2010, 01:09 PM   #1
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn

CÔ ĐƠN VÀO ĐỜI

Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Dịch giả: Minh Thảo






********

Lời giới thiệu

Mới đầu tôi viết cuốn sách này vì muốn tưởng nhớ về một mối tình. Nhưng sau hai tháng, tôi chợt nhận ra rằng hoài niệm về một tình yêu đã qua là một việc hết sức nực cười. Tình đã hết như người đã chết. Có nhớ nhung, cũng chẳng làm được gì. Chi bằng bắt đầu lại một khởi đầu mới.

Và thế là tôi lại tiếp tục viết. Viết rồi lại dừng, dừng rồi lại viết, cứ liên tục như thế đến khi sắp hoàn thành cuốn sách này, tôi mới phát hiện ra rằng hoá ra cái mà tôi muốn biểu đạt chỉ là những suy nghĩ của bản thân, chỉ là ghi lại những năm tháng trưởng thành của tuổi thanh xuân, thu lượm những tình cảm, những rung động, những buồn đau, những thất vọng mà tôi từng trải qua.

Lúc viết cuốn sách này, tôi luôn cảm thấy có cái gì đó mơ hồ và vô cùng bối rối. Hình như chẳng có ai xứng đáng để cho chúng ta yêu và chúng ta cũng không xứng đáng để ai yêu cả. Mặc dù trên thế gian này, hằng ngày chúng ta vẫn thường chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn, nhưng trên thực tế chúng ta hoàn toàn không yêu thương nhau. Con người với con người chẳng hề có tình thương yêu. Ai cũng cô đơn. Sự cô đơn này lên tới đỉnh điểm, không có cách nào thoát khỏi hay giải toả được.

Những mối quan hệ mà chúng ta cứ tưởng rằng cả hai bên đều vô cùng yêu thương nhau, những người đã từng đem lại nhiều niềm vui cho người mình yêu mến, những kỉ niệm luôn ấm áp trong kí ức đến cuối cùng, nếu như không dần dần phai nhạt đi theo thời gian thì cũng có một kết cục vô cùng thê thảm. Tình yêu là một việc rất bất đắc dĩ. Tình yêu là một hỗn hợp của sự tất yếu, không thể tránh khỏi, nhưng nó cũng chẳng thể nào làm chúng ta thoả mãn.

Còn tình cảm gia đình thì sao? Cũng bất đắc dĩ như vậy cả thôi. Bạn không có quyền lựa chọn bố mẹ sinh ra mình. Bạn cũng không có quyền lựa chọn tình cha hay tình mẹ. Bạn sẽ nhận được bao nhiêu tình cảm của cha mẹ, điều đó bạn chẳng thể quyết định được. Cho dù không vừa lòng thì bạn cứ phải sống và chấp nhận điều đó, vẫn phải cố gắng yêu thương, vẫn phải làm tròn chữ hiếu. Bởi vì họ chính là người đã nuôi dưỡng chúng ta.

Tình bạn còn bạc bẽo hơn. Giữa nam và nữ không có tình bạn, một là yêu, hai là không yêu. Tôi là một đứa con gái, chỉ có thể có tình bạn với một đứa con gái. Mà tình bạn của con gái thì không có gì để nói! Chỉ cần một ánh mắt ghen tị với chiếc vòng tay mới hoặc một cái tin nhắn của một người con trai cũng đủ để huỷ diệt một tình bạn ngọt ngào. Tình bạn của con gái giống như một quả bóng bay, lúc bình thường có thể thổi lên rất to, rất căng, rất đẹp. Nhưng ở trong ruột thì trống rỗng. Chỉ cần một lần chịu sự tác động nhẹ nhàng ở bên ngoài thì nó sẽ lập tức nổ tung và chẳng còn gì nữa.


Vậy là trong tình cảm, chẳng thể tin được cái gì cả, đều là những chuyện bất đắc dĩ cả thôi. Nhưng những điều đó lại vô cũng cần thiết. Bởi vì chúng ta là con người.

Có thể những quan điểm của tôi quá tiêu cực và khác người, nhưng chẳng sao cả, vì cuối cùng tôi đã có thể nói hết những quan điểm đó trong cuốn sách này. Cảm giác khi viết sách cũng giống như tự giam mình trong một cái lồng, khiến tôi giống như con thú nhỏ có thể an toàn, tự tại để gào thét và bộc lộ, mặc kệ việc những người khác sẽ nghĩ gì và nói gì - "Tôi là tôi". Trước đây có rất nhiều người xem sách của tôi và đều cảm thấy là sách của tôi quá thực, như một cuốn tự truyện, và thường hỏi rằng, nhân vật trong truyện của tôi giờ hiện thế nào, đang ở đâu. Thực ra việc chú trọng đến từng tình tiết chân thực và việc nhập vai để miêu tả cảm xúc của nhân vật là mục tiêu phấn đấu của tôi khi viết sách và cũng là bước đầu tạo một phong cách cho riêng mình. Quyển sách này cũng không ngoại lệ. Đây không phải là một cuốn tự truyện. Vì thế mọi người đừng hiểu nhầm.

Quyển sách này được viết sau khi tôi tốt nghiệp đại học được nửa năm. Một năm trước đó khi tốt nghiệp, tôi đã viết Bốn năm phấn hồng. Sau khi cuốn sách đó được xuất bản, đã có rất nhiều bạn liên hệ, viết thư khen ngợi, động viên cổ vũ tôi, nhưng từ đó đến nay tôi vẫn chưa có cơ hội để có thể gửi lời cảm ơn đến những đọc giả yêu mến.

Hôm nay, nhân đây tôi muốn chân thành nói với tất cả các đọc giả của tôi một câu: Cảm ơn! Cảm ơn các bạn! Bởi vì, tôi vốn chỉ là một người con gái bình thường, do cách sống khép kín nên luôn cảm thấy rất tự ti, không hề có lòng tin vào bản thân. Thế nhưng, chỉ từ một cuốn sách, đã có rất nhiều bạn bè viết thư, lên mạng tìm tôi, nói với tôi rằng, họ thích sách của tôi, thích nhân vật của tôi, và thích con người tôi. Điều này quả thực làm cho tôi vô cùng xúc động. Các bạn đã mang lại cho tôi sự ấm áp, niềm vui và sự tự tin. Tất cả đều vượt quá những gì tôi mong đợi. Các bạn đã làm cho tôi cảm nhận được sự tốt đẹp của cuộc đời này. (Câu này có vẻ nói hơi quá một chút, nhưng đó là những lời nói xuất phát từ tận đáy lòng).

Cảm ơn Nhà xuất bản Triều Hoa đã tạo cho tôi cơ hội được nói lên những suy nghĩ, những quan điểm của bản thân.

Cảm ơn Quách Tuyền, trong hai năm qua đã luôn khích lệ tôi. Cậu luôn nói rằng, mình viết rất hay.

Cảm ơn Tiều Kiều, đã giúp tôi chỉnh sửa lại những chi tiết và những kiến thức bị sai sót.

Cảm ơn Trần Nhuận, vào những lúc tôi không có đủ tự tin để viết tiếp cuốn sách này đã gọi điện cho tôi, nói nhữngời tốt đẹp với tôi, khiến tôi có đủ tự tin để hoàn thành cuốn sách.

Cảm ơn Đinh Đinh, đã giúp tôi phân tích những đặc điểm tính cách của các nhân vật nam trong cuốn sách, khiến cho tôi có thêm nhiều nhận thức mới về các bạn trai.

Cảm ơn gia đình tôi đã cho tôi những tình cảm nồng ấm nhất cuộc đời này.

Vẫn còn biết bao người và việc mà tôi cần phải nói lời cảm ơn.

Với lòng tri ân sâu sắc nhất, xin cảm ơn tất cả về những gì tôi đang có. Và với lòng bao dung, xin quên đi tất cả những gì tôi đã mất. Bởi vì, cuộc sống còn có thể đẹp hơn thế.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 08-02-2010 lúc 01:16 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:15 PM   #2
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

Chương I: Tuổi thơ lạnh lẽo

1. Lời tự bạch

Tôi tên là Thuỷ Tha Tha. Cái tên nghe có vẻ rất buồn cười đúng không? Thì đúng là vậy mà, nó chỉ là một cái tên giả, chỉ nhìn cũng có thể biết đó là cái tên tôi tự đặt ra. Nhưng mà chỉ cần tôi thích là được rồi, dù cho trên thế giới này chẳng có ai lại đặt một cái tên như thế cả.

Tôi là một cô gái khá xinh đẹp, mặc dù khi còn nhỏ mẹ tôi luôn nói rằng tôi là một bé gái xấu xí. Chắc các bạn đang tự hỏi tại sao tôi lại nói những chuyện này ngay từ lúc mở đầu? Đó là bởi vì các nhân vật trong truyện của tôi đều là những cô gái khá xinh đẹp, chỉ cần trang điểm thêm một chút thôi cũng đủ khiến nhiều người mê mẩn. Viết như vậy, tôi sẽ nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của độc giả nữ, làm cho họ càng thích truyện của tôi hơn.

Cho dù bọn con trai có kêu ca rằng xung quanh chúng chẳng thấy cô gái nào xinh cả thì vẫn có đến 90% các cô gái cảm thấy mình chỉ cần ăn mặc đẹp và trang điểm thêm một chút thôi là có thể thành những cô gái xinh đẹp rồi. Vì thế có thể nói rằng có đến 90% đọc giả nữ của tôi là những cô gái xinh đẹp. Các bạn đọc truyện của tôi sẽ dễ dàng hoà nhập vào với nhân vật trong truyện, có cảm giác như mình là nhân vật nữ chính trong câu chuyện. Ở thời hiện đại ngày nay, ai mà không biết tự yêu quý bản thân mình thì người đó quả thực lạc hậu.

Nếu như bạn cảm thấy dù mình có ăn mặc đẹp đến đâu, trang điểm đến thế nào cũng không thể xinh đẹp được, thì chứng tỏ bạn thuộc vào 10% còn lại. Xin bạn hãy thử suy nghĩ lại về tỷ lệ cụ thể giữa những con số đó và hãy làm điều gì khác biệt. Tôi không thích đọ sức với những người con gái quá xấu.

Nếu như tôi là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, thì chắc tôi cũng chẳng có thời gian ở đây để viết cuốn tiểu thuyết này. Bởi vì tôi sẽ bận hẹn hò với những người con trai thật đẹp trai hoặc giàu có, có địa vị. Bởi vì tôi biết rằng tuổi thanh xuân sẽ đi qua thật nhanh, nếu như tôi không tận dụng hết thời gian đó thì sẽ vô cùng uổng phí. Sắc đẹp cũng giống như vậy, đợi đến khi già nua liệu bạn sẽ vẫn còn nhớ đến những người con trai hấp dẫn chăng? Bạn cứ mơ mộng đi. Còn lúc này, những người con gái vô cùng xinh đẹp thường xuất hiện trên màn hình tivi, trên gương, hoặc trong những cửa hàng đồ hiệu nổi tiếng ở các trung tâm thương mại. Thực tế những người con gái vô cũng xinh đẹp có rất nhiều, bạn không nhìn thấy họ chẳng qua là bởi vì bạn chưa nhìn thấy họ mà thôi.

Nếu như tôi rất xấu hoặc chỉ rất bình thường, tôi cũng không thể viết những dòng chữ này được. Phải có thật nhiều kinh nghiệm thì mới có thể hiểu rõ. Có yêu nhiều mới biết làm thế nào để giương cao ngọn cờ chiến thắng trong tình trường.

Tôi năm nay hai mươi ba tuổi, mới tốt nghiệp đại học được một năm, kiếm tiền được không nhiều lắm nhưng cũng chẳng đến nỗi chết đói. Nhưng nếu như tôi vẫn cố gắng duy trì việc sử dụng tất cả các sản phẩm chăm sóc da của hãng Sisley, tất cả các mỹ phẩm của hãng Dior, ngày nào cũng lượn lờ ở cửa hàng bán đồ của Louis Vuitton thì chắc là tôi sẽ chết đói trước quầy thanh toán của các cửa hàng.
Vì thế, suy cho cùng tôi vẫn là một kẻ nghèo. Hàng tháng cầm 2000 tệ tiền lương nhưng ngày ngày luôn mơ tưởng dến cuộc sống của kẻ có lương tháng 2 vạn tệ. Điều này thường làm tôi cảm thấy rất buồn, cuộc sống hàng ngày cũng vì thế mà thấy chật vật hơn.

Chắc chắn bạn sẽ cười tôi là kẻ mơ ước viển vông. Nhưng mà đúng thế thật, từ ngày bé tôi đã là người như thế. Lúc mười tuổi, khi tôi chỉ đứng đầu lớp về môn ngữ văn, tôi đã bao lần thầm trách cô chủ nhiệm lớp sao không cho tôi làm liên đội trưởng của trường. Lúc mười lăm tuổi, khi tôi chỉ là học sinh đứng đầu của một trường trung học vô danh, tôi đã bao lần mơ đến việc sẽ trở thành một học sinh xuất sắc của trường Trung học Hoa Trung.

Từ bé đã không biết đến trời cao đất dày là gì, luôn mơ tưởng đến những thứ vượt quá khả năng của bản thân, tôi tự biết cuộc đời mình sẽ có nhiều bi kịch, tôi biết rõ điều này, biết rõ hơn ai hết.
Thế nhưng, tình yêu lại là một ngoại lệ. Trong tình yêu, tôi chưa bao giờ mơ tưởng cái gì. Anh yêu tôi, chỉ một ngày thôi tôi đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Anh đã yêu tôi một năm, chắc chắn anh cảm thấy chán, tôi cũng vậy. Anh nói anh yêu tôi một đời ư? Anh cho tôi là con ngốc à? Anh coi tôi là con điên sao? Tôi chẳng bao giờ tin vào điều đó.

Tôi nói như vậy các bạn đừng bao giờ nghĩ rằng tôi không tin vào tình yêu. Tôi rất tin. Thật đấy, ít ra đã rất tin. Câu chuyện này nói dễ nghe một chút thì là mỗi con người đều có lúc có những tình cảm rất thơ ngây. Còn nói không dễ nghe thì mỗi con người đều có những lúc ngốc nghếch.

Những năm tháng thơ ngây dùng để tưởng nhớ về một thời đã xa, không có mối quan hệ gì với cuộc sống khi đã trưởng thành cả.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:39 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:21 PM   #3
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

2. Mối tình đầu

Có rất nhiều người nói rằng, lần đầu tiên yêu thì hiểu gì về tình yêu? Bé tí như thế biết thế nào gọi là yêu? Lẽ nào các bạn không thấy rằng càng lớn thì mới càng không biết thế nào là tình yêu sao?

Khi lớn lên, chúng ta tự cho rằng bản thân đã yêu rất nhiều người, nhưng thực ra có thể bạn chỉ yêu cái cảm giác yêu một thứ, yêu cái gọi là tình yêu mà thôi.

Khi lớn lên, chúng ta tự cho rằng chúng ta đã yêu những mặt ưu tú của người con trai ấy. Thứ tình yêu đó luôn có điều kiện đi kèm. Anh ta xuất sắc đồng nghĩa với việc anh ta có tiền hoặc anh ta là người có tương lai. Anh ta có khả năng chu cấp cho chúng ta một cuộc sống khá đầy đủ. Khi lớn lên, chúng ta yêu sắc đẹp hoặc vẻ bảnh trai của một người nào đó, chúng ta yêu dáng vẻ, yêu thân hình. Bạn có thể phân biệt rõ rằng bạn yêu con người anh ta hay là yêu cơ thể anh ta.

Chỉ có tình yêu khi còn nhỏ mới thực sự là tình yêu thuần khiết. Cho dù đối phương chỉ là một người biết chạy điên cuồng trên sân bóng đá hay chỉ là một người bạn cùng bàn, thấp bé hơn bạn, trầm lặng ít nói. Bạn không để ý người ấy có cái gì, không có cái gì. Bạn chỉ thích cảm giác được ở bên cạnh người ấy, cùng nhau làm bài tập, cùng nhau nói chuyện thì đã thoả mãn lắm rồi.

Tôi cho rằng đó là thứ tình yêu duy nhất vô cùng trong sáng. Thích một người mà không cần đến bất cứ điều kiện gì cả, chỉ mong được ở bên cạnh người ấy, không làm gì hết, chỉ cần nhìn thấy người ấy đã sung sướng lắm rồi.

3.Tai nạn ngoài ý muốn

Không biết các bạn đã có cảm giác như thế này bao giờ chưa, khi một nhân vật khá quan trọng trong cuộc đời bạn xuất hiện, vào cái khoảnh khắc tiếp xúc lần đầu tiên, bạn có một cảm giác thật khác lạ, cứ như thể bạn một chiếc búa gõ mạnh vào gáy vậy. Khung cảnh của buổi gặp gỡ đầu tiên ấy cứ dần dần in đậm trong tâm trí bạn tự lúc nào chẳng biết.

Tháng 10 năm 1998, vào đầu học kỳ một năm lớp Mười, Hứa Lật Dương chính thức chuyển vào lớp tôi. Ngày đầu tiên đến lớp, cậu ấy kê một chiếc bàn ở ngay đằng sau tôi. Tôi tò mò quay lại phía sau nhìn cậu ấy. Đầu tiên tôi nhìn thấy bàn tay cậu ấy ở mép bàn. Bàn tay của Hứa Lật Dương rất trắng, trông giống như tay con gái. Rồi tôi từ từ ngẩng lên nhìn mặt cậu ấy. Chính cái khoảnh khắc đó, cậu ấy như chiếc búa sắt, gõ mạnh vào cái đầu mới vừa hiểu ra ý nghĩa của hai từ "tương tư" của tôi.

Cho dù bao nhiêu năm qua đi, tôi sẽ mãi mãi nhớ cái cảm giác của khoảnh khắc đầu tiên đó, cảm giác vô cùng đặc biệt. Cậu ấy không phải là quá đẹp trai hoặc quá hấp dẫn. Cậu ấy chỉ có khuôn mặt thanh tú, ưa nhìn hơn các cậu con trai bình thường khác. Nhưng khuôn mặt đó dường như đã khởi động một vùng nào đó trong đầu tôi, công tắc như được bật lên, và tôi bắt đầu đi thu thập từng tí một thông tin về cậu ấy.

Và cũng chính vào cái khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên rất muốn biết tất cả mọi thứ liên quan đến cậu ấy. Cậu ấy tên là gì? Cậu ấy từ đâu đến?

Tôi không thừa nhận mình đã bị cậu ấy hút hồn ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Điều đó là không thể. Cho dù lúc đó đã chớm có tình cảm với cậu ấy thì cũng không thể bị cậu ấy hút hồn ngay được.

Đối với con gái, e dè quả thực là một đức tính tốt, kể cả trong việc viết sách cũng vậy.

Anh chàng bảnh trai này sau khi ngồi sau lưng tôi được một ngày thì tôi và cậu ấy bắt đầu có chuyện.
Chiếc bàn học của cậu ấy vừa chuyển xuống sau lưng tôi, tôi liền ngồi thẳng lưng, dựa vào nó, trong lòng tự nhủ rằng: Thế là từ giờ trở đi, bản cô nương đã có chỗ dựa lưng rồi.

Nhưng chưa dựa được vào bàn thì tôi đã nghe thấy một tiếng kêu thất thanh: Cẩn thận!
Tôi giật mình,lạnh toát sống lưng, từ từ quay người lại, bỗng nghe tháy một tiếng "soạt", chiếc áo sơ mi trắng đã bị rách toạc một miếng dài đằng sau lưng.

Hoá ra chiếc bàn cũ của Hứa Lật Dương là bàn cũ, không biết ai đã đóng vào phía trước đó một cái đinh. May mà tôi quay người kịp thời nếu không thì cái cảm giác bị chiếc đinh đó đâm vào người chắc chắn sẽ sâu đậm hơn cảm giác bị khuôn mặt của Hứa Lật Dương đập vào mắt.

Tôi dùng tay che miếng rách ở sau lưng, mặt đỏ lựng, lệnh cho cô bạn ngồi cùng bàn Châu Hảo giúp tôi nghĩ cách. Nó quay đầu, định cầu cứu các bạn khác, nhưng bị tôi ngăn ngay lại. Xấu hổ chết đi được. Chẳng nhẽ để cả lớp kéo đến xem tấm lưng ngọc ngà và chiếc áo cotton trắng của tôi bị hở ra sao? Nghĩ đến cảm giác đó, tôi thấy sợ phát khóc.

Đúng lúc đó, một chiếc áo khoác đồng phục được dúi vào tay tôi từ phía sau. Tôi khoác ngay vào rồi sau đó mới quay người lại cảm ơn. Người đưa cho tôi chiếc áo khoác đó không phải ai khác chính là Hứa Lật Dương.

Truyện kiếm hiệp vẫn thường có những đoạn người con gái chỉ vì bị người khác nhìn thấy khuôn mặt của mình sau tấm voan chê mặt hoặc nhìn thấy bàn chân của mình sau lớp vải bó chân mà đã phải lấy người đó, trọn đời trọn kiếp ở bên nhau.

Trong truyện cổ tích cũng có chuyện Tiểu Bạch Xà vì được người cứu mạng mà phải đi trao thân cho người cứu năm trăm năm.

Trong câu chuyện này, cô gái đã được chàng trai giải vây, tuy có bị chàng nhìn thấy tấm lưng trắng nhưng trong lòng rất lấy làm sung sướng.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:40 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:27 PM   #4
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

4. Tuổi mười sáu

Năm đó, tôi mười sáu tuổi. Ngay từ khi đi học, tôi luôn là người đứng đầu lớp, và bề ngoài trông cũng dễ thương. Trong trường, cũng là đứa con gái có tiếng tăm. Những đứa con gái như tôi ở trưòng nào cũng có một, hai người. Nhưng cuộc đời về sau thì chẳng ai giống ai. Những người con gái có tiếng tăm thì thường khi lớn lên, cuộc sống cũng không tệ tí nào. Cuộc sống của tôi bây giờ chưa được sung túc lắm là bởi vì tôi vẫn còn trẻ. Tôi tin rằng chỉ vài năm nữa thôi, cuộc đời tôi sẽ không đến nỗi nào.

Hứa Lật Dương học không giỏi bằng tôi. Điều này mãi về sau tôi mới biết.

Ở trường cấp III, những học sinh kém thường ngồi ở cuối lớp, ai cũng cao to, trông già và chững chạc hơn những người bạn đồng lứa. Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, tôi ngồi ở cuối lớp vì tôi khá cao. Nói là cao, nhưng đó chẳng qua vì tôi phát triển sớm hơn những người bạn cũng lớp mà thôi. Bạn ngồi cùng bàn với tôi tên là Châu Hảo. Châu Hảo có thân hình không những mập mà lại còn xấu. Học cực kém. Điểm của ba môn văn, toán, ngoại ngữ cộng vào cũng chưa được 100 điểm, đã thế trong các giờ kiểm tra, chép bài của tôi cũng còn chép không đúng. Kết quả học tập kém đến nỗi không gì cứu vãn được. "Bó tay" là câu dành cho những người như Châu Hảo.

Tôi rất ít khi nói chuyện với nó. Cho dù có nói thì cũng chỉ được một, hai câu gì đó là đã quát và hét lên. Tôi vốn là một đứa có tính khí không được tốt cho lắm, cho đến tận bây giờ vẫn như vậy. Nhưng tất nhiên, tôi bây giờ cũng hiền dịu hơn trước nhiều lắm rồi. Cũng chẳng có cách nào khác, trong cái thế giới mà tôi đang sống này, ai cũng cho rằng là một người con gái thì cần phải dịu dàng. Vì thế muốn kiếm được miếng ăn, cũng phải giả bộ tạo ra cái vẻ dịu dàng đó.

Thời gian đó, bọn con trai ngồi ở phía sau thường xuyên trêu chọc tôi và Châu Hảo. Mà thực ra là trêu Châu Hảo nhiều hơn. Lý do tôi nghĩ bọn nó trêu Châu Hảo nhiều hơn trêu tôi là vì chúng nó không dám trêu tôi. Còn không dám trêu tôi là vì tôi chưa bao giờ thèm để ý đến bọn chúng.

Chắc các bạn có hình dung ra những khi đó ở trong lớp, tôi là một đứa con gái khá kiêu, không dễ dàng bắt chuyện. Những thằng con trai ngồi cuối lớp đa số đều là học sinh đã bị đúp hồi cấp một, hơn tuổi tôi. Còn học hành như Châu Hảo thì chẳng biết đúp tất cả là mấy năm. Ngực của nó rõ ràng là to hơn hẳn so với những đứa con gái chưa phát triển hết như tôi.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cảnh mùa hè nó mặc áo sơ mi trắng. Tôi có thể nhìn rõ đường đăng ten áo ngực ở bên trong. Còn những đứa con gái bình thường như tôi lúc đó mới chỉ mặc những chiếc áo lót kiểu giống áo may ô mà thôi.

Mỗi lẫn nhìn nó mặc áo sơ mi trắng, lộ ra những đường đăng ten áo ngực, tôi lại cảm thấy ghê tởm, cứ như thể là nhìn thấy một đứa con gái nào đó không mặc áo ngực vậy. Nhất là những lúc nó đuổi nhau với mấy thằng con trai ở phía sau, bộ ngực phát triển sớm của nó cứ nảy tưng tưng, trông phát khiếp.

Một lần, Châu Hảo đột nhiên hỏi tôi: "Cậu thấy tớ có xinh không?"

Tôi không thể thẳng thắn mà trả lời một cách phũ phàng nên chỉ có thể nói là: "Tớ thấy cậu sống rất tình cảm."

Không biết có phải vì nó không hiểu câu nói của tôi hay nó đang cố chứng minh cho tôi điều gì, mà nó trả lời: "Thực ra con trai vẫn rất thích những người con gái sống có tình cảm. Cái đẹp nội tâm rất quan trọng. Tối gỗ hơn tốt nước sơn mà."

Cái đẹp nội tâm rất quan trọng á? Ừ, thì đúng là rất quan trọng. Con trai không phải là không để ý đến cái đẹp nội tâm mà chỉ quan tâm đến cái đẹp nội tâm của những người con gái đẹp. Nội tâm của con gái càng đẹp bao nhiêu thì như cây thêm hoa, càng đẹp bấy nhiêu. Còn nội tâm của con gái xấu thì dù có đẹp đến bao nhiêu đi chăng, thì cũng vẫn thế mà thôi. Châu Hảo đúng là đã hết thuốc chữa, nói chuyện với nó tôi thấy như bị tra tấn vậy.

Nói chung, trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với những đứa ngồi phía sau. Cũng rất ít khi nói chẳng với Châu Hảo. Cho dù mỗi lần nói chuyện với tôi nó đều cẩn thận, như thể sợ tôi sẽ nổi cáu vậy. Ngày nào Châu Hảo cũng mang đến lớp rất nhiều quà vặt như ô mai, kẹo, bỏng ngô vv... nhưng tôi hầu như từ chối những lời mời của nó, chỉ sợ chơi với nó nhiều tôi cũng sẽ béo y hệt nó thì xong đời.Từ khi mười tuổi, đọc Hồng lâu mộng đến bây giờ tôi vẫn nhớ có một câu so sánh rằng, thiếu nữ như ngọc trai, phụ nữ như mắt cá. Tôi luôn có cảm giác rằng mình là ngọc trai, còn Châu Hảo chính là mắt cá.

Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, cuộc sống của tôi chỉ là đến lớp rồi về nhà, xem Châu Hảo xấu xí đùa cợt, đong đưa với mấy thằng vắt mũi chưa sạch và đấu tranh với mẹ tôi.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:40 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:33 PM   #5
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

5. Cái bồn gỗ

Hạnh phúc của nửa trước cuộc đời một người có liên quan mật thiết đến tuổi thơ của họ.

Hạnh phúc của nửa sau cuộc đời một người có liên quan mật thiết đến cuộc hôn nhân của họ.


Gia đình của một người và hạnh phúc của người đó về cơ bản có mối quan hệ khăng khít với nhau, như môi với răng. (Cách so sánh có vẻ hơi lập dị nhưng tôi không thấy có gì là bất hợp lý.)

Sau khi tôi chào đời, vì mẹ làm y tá, bố làm giáo viên và công việc bận rộn nên bố mẹ đã gửi tôi về cho bà nội chứ không phải ai khác là vì ông bà ngoại và ông nội tôi đều đã qua đời, chỉ còn mỗi bà nội.

Nhưng bà nội xem ra cũng yếu lắm rồi.

Những kí ức về bà nội của tôi luôn được gắn liền với cái bồn gỗ.

Lúc ở nhà bà nội, hằng ngày bà bỏ tôi vào một chiếc bồn gỗ đường kính khoảng nửa mét, dặn tôi không được bò ra khỏi chiếc bồn này. Sau đó, bà đi làm việc của mình.

Tôi cứ ngồi trong chiếc bồn gỗ nhìn bà nội vo gạo, rửa rau, giặt quần áo, giặt chăn, xem tivi, nghe đài hoặc là cứ nhìn chằm chằm vào tấm sàn bằng nhựa phía ngoài chiéc bồn gỗ, xem những miếng tam giác vuông được cân ghép vào thành hình vuông như thế nào. Sau này mấy bài kiểm tra hình học phẳng của tôi điểm đều rất cao.Chắc là có liên quan đến việc ngồi hàng giờ nhìn những tấm sàn nhựa hình tam giác, hình vuông và chiếc bồn gỗ tròn. Đó chính là những giờ học đầu tiên của tôi.

Trừ việc thỉnh thoảng phải cho tôi đi vệ sinh, bà nội không hề để ý đến tôi.

Chiếc bồn gỗ kia đã giam giữ tất cả niềm vui thích của tôi. Tôi chẳng những không có đồ chơi, không có những vòng tay âu yếm, mà còn không có cả tự do.

Có một lần, chịu không nổi, tôi định bò ra khỏi chiếc bồn gỗ. Tôi thấy bà đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở phía đối diện, nhìn thấy tôi bò từng tí, từng tí một ra ngoài, nhưng bà không hề ngăn tôi lại. Tôi nghĩ thầm, chắc bà đang cổ vũ tôi nên mới làm như vậy. Và thế là tôi càng cố gắng để trườn ra khỏi chiếc bồn.

Cuối cùng, "cộc" một cái, trán tôi đập mạnh xuống nền xi măng cứng, máu chảy đầy mặt. Bà đi về phía tôi, mắng tôi xối xả, đánh cho tôi một trận ra trò rồi mới bế tôi đi bệnh viện. Vết sẹo ở trán dài tới 1 cm của tôi mãi mãi nằm ở nói đó. May mà sau này khi lớn lên do để mái, tóc đã che kín nó, cho nên không làm xấu đi khuôn mặt của tôi, nếu không cuộc đời của tôi có lẽ còn thê thảm hơn.

Vết thương trong tim cũng như vết sẹo kia vĩnh viễn ăn sâu trong tôi. Tôi nghiệm ra rằng cho dù là người thân thì cũng không có ai yêu bạn vô điều kiện. Cái thế giới này chẳng có ai là yêu bạn, tốt với bạn vô điều kiện cả.

Sau này lớn lên, tôi nghĩ lại và cho rằng bà nội lúc đó không yêu tôi, không tốt với tôi là bởi vì bà biết trước mình sẽ không thể sống được đến lúc tôi kiếm được nhiều tiền, vì thế bà không muốn đầu tư tình cảm của mình vào một vụ làm ăn cầm chắc thua lỗ đó.

Mặc dù bà nội luôn lạnh nhạt với tôi, nhưng lúc đó tôi vẫn dùng mọi cách của một đứa trẻ con để lấy lòng bà, gây sự chú ý và cầu mong sự thương xót của bà. Tôi khóc lóc, quấy nhiễu nhưng chẳng có cách nào hiệu nghiệm cả.

Có một lần bà ngồi trên cái ghế con nhặt rau, tôi định lại gần bà một lần nữa. Tôi bò ra khỏi cái bồn gỗ, đứng đằng sau lưng bà. Bà không hề phát hiện ra tôi. Thế là tôi lại thử tiến lại gần thêm chút nữa, bà vẫn đang chăm chú nhặt mớ rau của mình. Tôi đứng dựa vào bức tường, cách bà có 1m, và cứ đứng thế nhìn bà.

Chẳng ai biết được lúc sợ hãi đứng dựa vào tường nhìn bà chăm chú tôi đã nghĩ những gì. Thế nhưng sau này khi lớn lên, tôi lại rất dễ dàng nhận ra ánh mắt mong chờ của người khác. Có lẽ chính từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu biết cách dùng ánh mắt để biểu lộ sự mong chờ.

Cuối cùng bà cũng phát hiện ra tôi, đẩy tôi về phía sau, bà quát: "Mày đứng đây làm cái gì! Tránh ra!"
Tôi nghĩ rằng đây chính là câu nói đầu tiên mà tôi nhớ mãi trong suốt cuộc đời này.

Cảnh tượng đó mãi mãi in đậm trong tâm trí tôi, một cô bé đứng dựa vào bức tường đá lạnh, đưa ánh mắt nhìn về phía người bà của mình, sợ sệt nhưng đầy mong chờ. Cô bé chỉ mong có thể lại gần bà một chút, hi vọng được bà xoa đầu mình nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một động tác xua đuổi và một câu: "Tránh ra!"

Năm tôi bốn tuổi thì bà mất.

Bà tuy đã mất từ ngày ấy nhưng có một vài ký ức về bà vẫn còn ảnh hưởng đến tôi cho tới tận bây giờ.

Ví dụ như tôi ghét tất cả những thứ làm bằng gỗ. Bây giờ những nhà giàu có thường thích dùng đồ bằng gỗ và cho rằng đó là một hành động trở về với thiên nhiên, là học theo phong cách Bắc Âu, còn tôi cứ nhìn thấy đồ gia dụng bằng gõ là nghĩ ngay đến những năm tháng tuổi thơ sống cùng bà nội.

Hay như việc tôi không "kính trên nhường dưới" cũng vậy. Đi xe bus tôi chưa bao giờ những chỗ cho các bà già, chỉ nhường chỗ cho các ông già.

Còn nữa, tôi không dễ dàng lại gần bất kì ai, bởi vì tôi sợ họ đột nhiên đẩy tôi ngã xuống đất. Bà còn cho tôi biết rằng: Trên thế gian này chẳng có ai là yêu tôi vô điều kiện, kể cả người thân của tôi. Những thứ này đều là món gia tài vĩ đại mà bà đã để lại cho tôi, đủ cho tôi dùng cả một đời.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:41 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:39 PM   #6
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

6. Mẹ tôi
Sau khi bà nội mất, tôi được bố mẹ đón về nhà, bắt đầu một bị kịch khác của cuộc đời.

Tôi không thể hiểu nổi tại sao bố mẹ lại cãi nhau nhiều đến thế. Ngày đầu tiên tôi về nhà, bố mẹ cãi nhau một trận rất to. Nguyên nhân là do mẹ tôi muốn cởi chiếc áo ngoài của tôi ra và mặc cho một cái khác bởi vì đi xe bus về nó quá bẩn. Còn bố tôi thì cho rằng mẹ tôi không cần phải bới lông tìm vết như vậy. Và cứ thế, mỗi người một câu, nói qua nói lại. Tôi ngồi đực mặt trên chiếc ghế salon, chẳng biết phải làm gì.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết rằng bố mẹ tôi ngày nào cũng có những cuộc cãi vã nhỏ, còn những cuộc cãi vã to thì cứ cách một hai ngày lại có một trận.

Mẹ tôi là một y tá, ngoài đặc điểm chung truyền thống của một y tá là cực kỳ ưa sạch sẽ ra, các đặc điểm khác đều không giống với những gì bạn có thể tưởng tượng về một người y tá: giọng nói to, ngữ điệu nặng nặng, tính khí nóng nảy, ngày nào cũng luôn mồm trách móc bố tôi và tôi. Một người phụ nữ mà cứ nói luôn mồm không dứt, thì người đàn ông sẽ hiểu rằng: cái miệng của người phụ nữ dùng để hôn đẹp hơn nhiều so với để nói. Câu "Im lặng là vàng" nhất định là do một người đàn ông nào đó nghĩ ra.

Bây giờ nghĩ lại những gì mẹ tôi nói luôn mồm khi đó, tôi vẫn thấy đau cả đầu. Toàn là những việc nhắc nhở bố con tôi không được mặc quần dài ngồi trên giường, không được phơi khăn mặt và khăn lau chân trên cùng một dây phơi quần áo, không được vứt quần áo và trong tủ mà chưa gấp nếp gọn gàng... Mặc dù về nhà đã rửa tay và sau đó ba phút thì ăn cơm nhưng trước khi ăn cơm mà không rửa tay lại thì mẹ tôi sẽ nổi cáu ngay lập tức. Mẹ tôi sẽ rất thô bạo lôi tôi xềnh xệch vào nhà vệ sinh, bắt tôi rửa tay một lần nữa. Phải làm tôi ướt hết cả người mẹ mới thấy vui vẻ. Tôi thường tự hỏi: không biết bệnh nhân có bị mẹ tôi quát đến nỗi phát tè ra không? Còn tôi, ngày bé toàn bị mẹ quát đến nỗi nước mắt, nước mũi chảy đầm đìa.

Còn bố tôi thì sao? Về đến nhà là đọc báo, đọc từ ngoài ghế salon, đến đọc trên giường. Xem chán rồi thì quay sang cãi nhau với mẹ tôi một trận rồi lại tiếp tục đọc

Sau khi tôi vào lớp Một, cuộc chiến của bố mẹ tôi ngày càng quyết liệt, từ việc cách một hai ngày cãi nhau to một lần bây giờ đã lên thành cách một hai ngày động tay động chân một lần.

Từ khi cuộc chiến trở nên ác liệt, mẹ tôi bắt đầu thích vứt ném đồ, cứ như là vận động viên bóng rổ nào đó nhập hồn vào vậy. Bức ảnh cưới của bố mẹ tôi chính là chiếc rổ bóng. Mẹ tôi cứ tức lên là ném thẳng đồ vào bức ảnh, cố để làm cái khung ảnh vỡ tan.

Đồ đạc trong nhà, bé thì là cái bát, cái đũa, to thì là cái tivi, đều trở thành phế phẩm sau các cuộc chiến. Tôi tận mắt nhìn thấy mẹ tôi ôm cả chiếc tivi ra ban công, dùng hết sức ném xuống dưới, một tiếng "ầm" như tiếng lựu đạn nổ vang lên. Và sau tiếng nổ đó, mẹ tôi sung sướng hể hả vì đã xả được cơn bực tức. Còn bố tôi thì buồn rầu, ủ rũ vì tiếc của.

Sau mỗi lần cuộc chiến của bố mẹ tôi chấm dứt, tôi đều trốn, chạy xuống nhà lần mò trong bãi chiến trường đó, nhặt nhạnh những món đồ vẫn chưa bị phá huỷ hoàn toàn. Rất nhiều quần áo, chăn màn và cả con búp bê vải của tôi, đều là những thứ tôi nhặt về sau mỗi lần như thế.

Khi đó, mẹ tôi dồn hết tâm sức vào để đối phó với bố tôi, gần như chẳng còn tâm sức nào chiếu cố đến tôi, cùng lắm là chỉ trách móc, mắng chửi nhưng không hề động tay động chân.

Trong trí nhớ trước năm bảy tuổi, tôi chỉ bị mẹ tôi đánh có một trận. Câu chuyện thế này:

Lần đó, trong lúc ăn cơm, bố mẹ tôi bỗng dưng cãi nhau. Lúc đó, mẹ tôi đang ăn mỳ. Bỗng nhiên, mẹ tôi cẫm cả bát mỳ giơ cao lên, có lẽ mẹ tôi định vứt chiếc bát xuống đất hoặc úp thẳng lên đầu bố tôi. Kết quả là những sợi mỳ từ bát bay thẳng xuống đầu mẹ tôi. Khung cảnh đó giống hệt như cảnh trong phim hoạt hình Tom và Jerry, tôi không nhịn được, cười phá lên. Thế là mẹ tôi ném chiếc bát xuống trước mặt tôi, lôi tôi từ bàn ăn xuống dưới đất, đánh cho một trận, đánh đến nỗi cái của mông tôi sưng đỏ lên. Kể từ hôm đó, mỗi lần bố mẹ đánh nhau tôi đều trốn đi thật xa, để tránh bị vạ lây.

Năm lên bảy tuổi, tôi đã biết thế nào là người thứ ba. Bởi vì sau khi nghe thấy mẹ tôi lần đầu tiên nhắc đến từ đó, cuộc chiến của bố mẹ tôi ngày càng trở nên gay gắt. Không lâu sau đó, bố mẹ tôi ly dị. Bố tôi và con đĩ - người mà mẹ tôi vẫn hay chì chiết - rời khỏi Vũ Hán, đến Tứ Xuyên sinh sống. Từ đó đến nay, bố chưa lần nào quay về Vũ Hán. Cũng kể từ đó, tôi chưa gặp lại bố lần nào.

Và thế là tôi không có bố nữa. Cả đời, cả kiếp này sẽ không có bố nữa.

Khuyết điểm lớn nhất của người đàn ông là ham muốn được che chở, vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mình trở nên yếu đuối.

Sau này lớn lên, tôi cho rằng nguyên nhân chính dẫn đến việc bố tôi rời bỏ mẹ là vì mẹ tôi quá mạnh mẽ. Vì thế, tôi đã luyện được khả năng tỏ ra yếu đuối, mảnh mai trước mặt những người đàn ông, bất cứ lúc nào, và ở bất cứ đâu. Đó cũng chính là bài học lớn nhất mà cuộc ly hôn của bố mẹ mang lại cho tôi.

Năm tôi tám tuổi, mẹ tôi bị mất việc. Mẹ tôi chỉ có trình độ trung cấp, nếu muốn tiếp tục ở lại bệnh viện làm y tá thì bắt buộc phải học lên đến cao đẳng. Nhưng mẹ lại là người vô cũng hiếu thắng, không chịu nhận mình thua kém. Thời gian sau khi mất việc, mẹ tôi cũng chẳng đi tìm công việc mới, cả ngày chỉ có ở nhà để học, thậm chí còn bắt đầu học từng từ tiếng Anh. Cuộc sống của tôi và mẹ tôi rơi vào tình trạng vô cùng khó khăn. Để tiết kiệm nước, quần áo ở trong nhà không giặt bằng máy giặt nữa, dù trời có lạnh đến mấy cũng dùng nước lạnh để giặt quần áo.

Để tiết kiệm điện, tủ lạnh cũng không dùng nữa. Đến mùa hè, đồ thức ăn thừa để qua đêm, mẹ tôi đặt trong cái bồn đựng đầy nước.

Nếu như tôi chưa tan học về nhà, dù nóng đến mấy mẹ tôi cũng không bật quạt. Mà mẹ tôi gốc là người Vân Nam, ở Vũ Hán, đến một người thân để nhờ cậy cũng chẳng có. Nghèo, cũng chỉ có một mình cắn răng mà chịu đựng.

Thời gian đó, tuy nhà rất nghèo nhưng mẹ đối với tôi rất tốt, mặc dù không có bất cứ một cử chỉ biểu lộ tình yêu thương nào. Tôi nhớ rằng dù tối hôm trước mẹ có thức khuya đến mấy thì hôm sau vẫn dậy từ sáng sớm hâm sữa nóng và luộc trứng cho tôi.

Thế nhưng, cuộc sống cứ tiếp diễn như thế cũng không ổn. Nhà ngày càng nghèo, không thể chờ đến lúc mẹ tôi học xong cao đẳng, tiếp tục quay trở lại bệnh viện làm việc được.

Tôi nhớ rằng sau mỗi lần ăn phải đồ mẹ để qua đêm trong chiếc bồn để nước, tôi đã bị đi ngoài và sốt cao không dứt mấy ngày liền. Mẹ tôi quyết định từ bỏ việc học để đi làm. Và cũng bắt đầu từ đó, mẹ tôi nguyền rủa bố tôi nhiều hơn trước. Mà đúng là nếu như bố mẹ tôi không ly dị, thì ít nhất bố tôi vẫn còn có thể nuôi cả nhà chúng tôi, gánh nặng cuộc sống sẽ không đè nặng lên vai mẹ tôi như lúc này.

Cuối cùng, mẹ tôi cũng xin được một chân bán hàng ở một hiệu thuốc, bắt đầu đi sớm về muộn. Từ lúc đó, tôi bắt đầu biết cách nấu mỳ và làm vài món ăn đơn giản. Lên tám tuổi, tôi không có nhu cầu đặc biệt gì về vật chất. Chỉ cần có cơm ăn, được đi học, được mẹ quan tâm, yêu thương, không bị đánh mắng là đã thấy hạnh phúc rồi.

Khi đó, mẹ vẫn còn yêu tôi.

Tôi nhớ có một lần, nhân ngày 1-6, trường tổ chức một tiết mục biểu diễn đồng ca. Những ai không mặc đồng phục biểu diễn sẽ không được tham gia. Nghĩ đến số tiền phải bỏ ra để mua đồng phục biểu diễn, tôi biết chắc là mẹ sẽ chẳng chi cho tôi khoản tiền đó. Vì thế khi về nhà, tôi đã không mang chuyện đó ra nói với mẹ, và tự ý bỏ buổi biểu diễn ngày hôm sau.

Thế nhưng, tôi đến, tôi nằm mãi vẫn không thể ngủ được, càng nghĩ càng tủi thân vô cùng, nên đã oà khóc. Mẹ nghe thấy tiếng tôi khóc liền chạy vào, nhẹ nhàng với tôi:

"Có chuyện gì vậy con gái?"

Tôi không thể giấu giếm hơn được nữa, oà lên khóc rồi kể hết câu chuyện cho mẹ nghe.

Ngay lúc đó, mẹ liền rút ra 100 tệ đưa cho tôi và nói:

"Con cầm lấy số tiền này, ngày mai mang nộp cho cô giáo để mua một bộ nhé!"

Tôi buồn rầu nhìn mẹ trả lời: "Muộn rồi mẹ ạ, quần áo đấy trường đặt may cho từng người, không thừa ra đâu. Sáng mai đã diễn rồi. Nhưng không sao mẹ ạ, mai con nghỉ ở nhà không đi đến trường là ổn thôi ạ."

Mẹ không nói câu nào đi ra khỏi phòng tôi.

Tôi khóc một lúc rồi mệt, thiếp đi lúc nào chẳng biết. Nửa đêm tỉnh giấc nghe tiếng máy khâu tôi liền chạy ra ngoài xem thì thấy mẹ đang ngồi may một chiếc váy. Hoá ra mẹ đã đến nhà một người bạn ùng lớp tôi mượn bộ quần áo biểu diễn về, sau đó sửa một chiếc váy trắng của mẹ tôi cho giống hệt chiếc váy biểu diễn mẫu.

Đêm hôm ấy, tôi cứ thế ngồi bên cạnh mẹ tôi, xem mẹ sửa chiếc váy cũ đó. Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc váy ấy đến trường và chẳng một ai nhận ra đó là chiếc váy mà mẹ tôi đã thức đêm tự may cả.
Chiếc váy đó, tôi vẫn giữ đến tận bây giờ. Sau này, khi mẹ tôi đối xử không tốt với tôi, tôi cứ nhìn chiếc váy ấy, tôi lại khóc. Viết đến đây, sống mũi tôi bỗng thấy cay cay.

Thời gian đó, dù đi làm về muộn thế nào đi nữa, mẹ vẫn kiểm tra bài vở của tôi đầy đủ, sau đó chờ khi tôi đi ngủ mẹ mới về phòng, mang sách ra học. Rất nhiều lần, thức dậy đi vệ sinh, tôi vẫn thấy phòng mẹ sáng đèn.

Tôi biết mẹ tôi rất giỏi. Mẹ nhất định không chịu làm nhân viên bán hàng ở hiệu thuốc mãi. Qủa nhiên sau đó ba năm, mẹ tôi đã nhận tấm bằng cao đẳng. Mẹ lại quay về đơn vị cũ làm y tá, và rất nhanh sau đó, mẹ làm y tá trưởng. Năm đó mẹ ba mươi sáu tuổi. Mẹ tôi là một người phụ nữ đã thông minh, lại cần cù, chịu khó. Điểm này thì tôi và mẹ cực kỳ giống nhau.

Nếu như ngày tháng cứ thế này trôi đi, thì cuộc đời tôi dù không có bố, tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Thế nhưng, cuộc đời chẳng bao giờ được như thế mãi cả. Năm mẹ tôi ba mươi tám tuổi, mẹ có quen với một người đàn ông họ Đồng. Mặc dù tôi không hề thích có một người đàn ông xa lạ nào đó trở thành bố dượng của tôi nhưng nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của mẹ trong thời gian đó, tôi tự nhủ mẹ cũng phải có quyền được lưạ chọn hạnh phúc cho riêng mình chứ. Có thời gian mẹ tôi hay đưa người đàn ông đó về nhà ăn cơm.

Nhưng chưa bao giờ để người đàn ông đó ngủ qua đêm, bởi vì tôi luôn canh chừng mẹ tôi rất cẩn thận. Nếu ông ta không ra khỏi nhà thì tôi cứ ngồi lì ở trong phòng của mẹ, buộc ông ta ngồi chán thì phải tự động đứng dậy ra về.

Sau đó, người đàn ông họ Đồng ấy vì muốn mở một cửa hàng bán thuốc nên tìm mẹ tôi để vay tiền. Cụ thể là bao nhiêu tiền thì tôi cũng không nắm được nhưng tôi nghĩ số tiền đó không ít, có thểmẹ đã đưa cho ông ta toàn bộ số tiền tiết kiệm mấy năm gần đây của mẹ. Vì sau đó không lâu, tôi phát hiện ra nhà tôi lại nghèo đến mức không thể đóng tiền nước, tiền điện, ngay cả tiền học thêm của tôi, mẹ cũng không có đủ.

Mẹ tôi chung thuỷ và si tình. Điểm này, tôi cũng được kế thừa.

Người đàn ông đó sau khi cầm được tiền của mẹ thì cao chạy xa bay, không còn xuất hiện thêm bất cứ một lần nào nữa, cứ như thế ông ta đã chết rồi vậy.

Từ đó, tính khí của mẹ tôi thay đổi hẳn. Có thể cũng có liên quan đến độ tuổi của mẹ tôi. Mẹ tôi cứ hai, ba ngày lại mắng tôi, đánh tôi, dạy dỗ tôi. Tôi làm cái gì mẹ cũng không thấy vừa lòng. Tôi nói cái gì cũng sai. Dường như mẹ đã trút tất cả những oán hận của cuộc đời mình vào tôi vậy.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:41 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:47 PM   #7
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

7. Con đã từng vô cùng hận mẹ

Từ năm tôi mười hai tuổi đến năm tôi mười tám tuổi, mối quan hệ của hai mẹ con tôi tồi tệ đến mức nào, viết đến đây tôi thấy tay mình đang run rẩy. Tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu. Qủa thực là quá nhiều, nhiều đến nỗi tôi cảm thấy mình đã trơ lì. Thậm chí tôi còn cho rằng chịu khổ, chịu mắng chửi, chịu đánh đập là lẽ thường của cuộc sống.

Sau sự ra đi của bố tôi và người đàn ông học Đồng kia, mẹ tôi rất hay nói câu: Tao không biết đời tao đã làm nên cái nghiệp chướng gì mà tao lại đẻ ra một đứa con gái như mày! Nếu biết trước mày sẽ như thế này thì ngay từ lúc sinh mày ra, tao đã vứt mày xuống sông cho chết sặc rồi.

Hồi đầu nghe mẹ nói câu này, tôi thường sợ hãi trốn vào góc phòng, lén nhìn mẹ. Đã thế mẹ còn mắng không cho tôi được khóc, tôi mà khóc là mẹ sẽ bị bịt miệng tôi lại cho chết ngạt.

Nhưng về sau, lúc tôi dủ dũng cảm để phản bác lại, mỗi lần mẹ nói câu này, tôi thường nói: "Con cũng không biết con đã làm nên cái nghiệp chướng gì mà kiếp này con lại gặp phải người mẹ như mẹ. Tốt nhất là chúng ta trả hết nợ nần nhau trong kiếp này để kiếp sau không ai phải gặp ai nữa."

Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mẹ lại hay nói với tôi những lời cay độc như thế.

Tôi có gì không tốt cơ chứ? Tôi chưa bao giờ để mẹ tôi phải mất mặt. Ở trường, tôi luôn xếp thứ nhất. Tan học, tôi ngoan ngoãn về nhà, chẳng bao giờ dám đi chơi lang thang, chẳng bao giờ giao du với đám bạn bè mải chơi. Luôn rất tự giác giúp mẹ nấu cơm, quét dọn nhà cửa, làm theo đúng những gì mẹ dặn, gấp tất cả quần áo để vào trong tủ, gọn gàng và đẹp như quần áo gấp bày ngoài cửa hàng. Không chửi nhau, không đánh nhau, không bỏ học, không ăn chơi. Luôn làm cho mẹ tôi cảm thấy tự hào trong các buổi họp phụ huynh. Vậy thì mẹ tôi còn muốn gì nữa chứ?

Sau khi lên đại học, tôi có gặp lại một đứa bạn học cùng cấp II, chào hỏi nhau xong, câu đầu tiên nó hỏi tôi là: "Bây giờ cậu và mẹ cậu thế nào rồi? Tớ nhớ ngày xưa có lần đến nhà tìm cậu, nhìn thấy cậu đang quỳ dưới đất còn mẹ cậu cầm chiếc khăn mặt đánh cậu." Câu nói của nó làm tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Tôi không muốn gặp lại nó thêm một lần nào nữa vì nó đã từng nhìn thấy và ghi nhớ sự nhục nhã của tôi.

Có những nối đau trong đời mãi mãi không quên được bởi vì nỗi đau đó đã để lại cho chúng ta một vết sẹo không tài nào xoá nổi.

Lên đại học, có lần đi tắm ở phòng tắm chung trong kí túc xá, mọi người trong phòng nhìn thấy vết sẹo màu trắng dài ở đùi đều hỏi tôi về gốc tích của nó. Tôi kể qua loa với họ rằng, hồi trước tôi rất béo, sau đó giảm cân quá nhanh nên da nó bị thế. Vừa giải thích tôi vừa ngửa mặt lên để cho hai hàng nước mắt hoà cũng với dòng nước đang phun ra từ chiếc vòi hao sen trên đầu và trôi xuống.

Tôi phải nói thế nào đây? Làm sao mà tôi có thể mở miệng ra để nói đúng sự thực được chứ? Chẳng nhẽ tôi lại nói rằng vết sẹo đó là vết tích trước đây mẹ tớ đánh đòn bằng roi trúc đấy? Nếu trả lời vậy, chắc chắn bọn nó sẽ lại hỏi tôi là sao mà bị đánh, tôi đã làm sai điều gì để mà bị đánh đến nối như vậy. Nhưng lý do thực sự thì sao? Lần đó chẳng qua tôi chỉ lỡ tay làm vỡ một chiếc lọ hoa ở nhà. Mẹ tôi thấy vậy vô cùng xót xa. Lúc đó chắc mẹ tôi chẳng thể nghĩ được là việc dùng roi để đánh một đứa trẻ có thể làm tổn thương nó như thế nào.

.....

Kí ức tuổi thơ tôi đầy ắp những điều không mấy vui vẻ.

Tôi cảm thấy vô cùng tự hào vì mình đã có đủ sự kiên cường để trải qua tất cả những điều đó, và vô cùng kiêu ngạo ngẩng cao đầu vì trong hoàn cảnh như thế mà tôi vẫn luôn là học sinh đứng đầu lớp. Đỉều này cũng phải nên cảm tạ mẹ tôi. Bởi vì từ năm tôi vào lớp Một, tất cả những bài kiểm tra sau khi được trả đều phải mang về nhà cho mẹ xem và đều phải có chữ kí chứng nhận của cha mẹ.

Nếu như tôi được 99 điểm thì mẹ tôi sẽ ngay lập tức lấy roi đánh vào lòng bàn tay tôi một cái, 98 điểm thì bị đánh hai cái...

Và cứ thế, việc bị đánh của tôi hình thành một công thức là:

100 - số điểm đạt được = số roi bị đánh

Điểm kiểm tra không tốt, ngoài việc bị đánh còn phải chịu đựng những câu nói mỉa mai, châm biếm của mẹ tôi.

Có một lần bài kiểm tra văn của tôi đã viết nhầm tên câu chuyện Điền Kị đua ngựa thành Điền thất đua ngựa và vì lỗi đó, tôi đã bị trừ 2 điểm, bị đánh hai roi. Nhưng như thế không phải đã xong. Mỗi lần trên tivi phát quảng cáo về kem đánh răng "Điền thất", mẹ tôi lại quay sang tôi mà bảo: "Nhại con đấy! Điền thất! Nhại con đấy!" Mẹ còn mua kem đánh răng nhãn hiệu đó về để tôi dùng, nhìn thấy hằng ngày. Mục đích chính là để tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ mắc những lỗi ngớ ngẩn như thế nữa.

Cho đến tận bây giờ, tôi thà không đánh răng chứ nhất quyết không dùng loại kem "Điền thất" đó.

Vì thế mà tôi rất nhạy cảm với điểm số. Để không bị đánh, không bị chửi mắng, tôi chỉ còn cách cố gắng học giỏi, thật giỏi, cho đến khi việc học giỏi đã trở thành thói quen của tôi, cho đến khi tôi phát hiện ra rằng học giỏi cũng có rất nhiều lợi ích, chí ít thì ở trường tôi không bị bạn bè và thầy cô giáo bắt nạt, không bị người khác khinh thường. Và cứ thế, các bài kiểm tra trở thành chỗ dựa tinh thần cho tôi đến nỗi việc làm bài kiểm tra đã trở thành sở thích của tôi.

Nếu như tôi cứ tiếp tục viết như thế này thì có lẽ cuốn sách này có thể đặt tên là Sổ ghi chép mối ân oán giữa mẹ và con mất.

Khi việc đánh mắng, mỉa mai trở thành một thói quen, tôi cũng dần dần trơ với nó.

Bất cứ câu nói nào của mẹ tôi cũng không thể làm tôi đau lòng nữa, bởi vì những câu nói khó nghe nhất tôi cũng đã nghe ít nhất là một trăm lần rồi, đại loại như "Sao mày không chết đi cho rồi?", "Tao không phải mẹ mày, mày được tao nhặt về nuôi thôi.", "Nuôi mày chẳng có tí lợi ích nào!", "Mày còn cãi nữa, tao sẽ bịt miệng mày cho đến khi mày tắt thở, rồi sẽ đi nói với mọi người là mày đã tự tử!"

Để đề phòng sau khi giết tôi mẹ sẽ rêu rao là tôi tự sát, tôi đã viết sẵn thư tuyệt mệnh giấu ở vài nơi. Làm như thế sẽ tránh được việc cái chết của tôi không rõ ràng.

Do hoàn cảnh gia đình, tôi trở thành người sống khép kín, tính cách rất cực đoan, dễ nổi cáu như mẹ tôi. Có một lần tôi và mấy người bạn chơi trốn tìm ở nhà một đứa bạn. Tôi trốn dưới gậm giường, không bị phát hiện ra. Đợi trò chơi kết thúc, tôi sung sướng chui ra, kết quả là đầu bị đập vào thành giường. Đau đến nỗi muốn ngất đi. Tôi lấy tay đẩy lũ bạn đang xúm vào xoa xoa chỗ đau của tôi, xông vào nhà bếp, lấy một con dao, mắm môi mắm lợi gọt cái góc giường làm tôi đau. "Mày làm tao đau này! Mày hại tao này! Cho mày chết! Tao gọt cho mày chết!"

Việc một đứa trẻ mười hai tuổi, mắm môi mắm lợi gọt cả một miếng giường ở nhà đứa bạn đã khiến cho lũ bạn chơi cùng vô cùng sợ hãi.

Từ hôm đó trở đi, không ai dám rủ tôi đến nhà chơi trốn tìm nữa, cũng không ai dám chủ động chơi đùa với tôi nữa. Nhiều lúc thấy bạn bè chơi đùa mà không rủ mình, tôi cho rằng bọn chúng đang cố gạt bỏ tôi, trong lòng càng cảm thấy ghét bọn chúng, càng không muốn tiếp xúc với bất kì ai. Bởi vì tôi nghĩ, tôi là người không được mọi người yêu quý.

Những suy nghĩ này ám ảnh tôi. Tôi trở thành một ngọn cỏ cô độc. Một ngọn cỏ cô đơn, giữa đêm khuya, giữa đồng không hiu quạnh. Một ngọn cỏ dẻo dai, kiêm cường, tự sinh tự diệt, bé nhỏ và cô đơn.

Tôi luôn cảm thấy cuộc đời tôi như thế là đã hết rồi.

Sự thiếu hụt về hạnh phúc cũng đồng nghĩa với sự thiếu hụt đi khả năng yêu thương.

Tôi không thích bất cứ thứ gì, bất cứ ai.

Bởi vì tôi luôn cảm thấy cái thế giới này là của người khác. Nó không thuộc về tôi. Mọi vật, mọi người trên thế gian này đều không liên quan gì đến tôi cả. Tôi không biết ngày mai ở đâu, cũng không biết mình không vì cái gì.

Ngày qua ngày, tôi luôn muốn chạy trốn đi thật xa nhưng lại vô cùng sợ thế giới bên ngoài.

Tôi là một đứa trẻ chẳng mấy khi vui vẻ, lúc nào cũng u buồn.

Nếu như không gặp Hứa Lật Dương, tôi cũng không biết liệu có phải mình sẽ mãi là một đứa trẻ u sầu hay không? Năm mười sáu tuổi, niềm vui duy nhất của tôi chính là bí mật về chút tình yêu kia.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:42 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 01:53 PM   #8
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

8. Cảm xúc ngọt ngào

Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, tôi ngồi ở cuối lớp và hầu như chẳng bao giờ nói chẳng với ai.

Sự xuất hiện của Hứa Lật Dương đã phá tan tình trạng này. Tôi thật sự không biết phải nói chẳng với những người khác như thế nào, mở miệng ra là cảm thấy tự ti và lo sợ. Có lẽ tại việc ở nhà, cho dù tôi có nói gì với mẹ tôi thì đều bị mẹ mỉa mai hoặc trách móc nên đã khiến tôi có một mặc cảm về tâm lý khi giao tiếp.

Không nói gì, nhưng tôi vẫn có thể làm một việc. Đó là tôi thầm quan sát Hứa Lật Dương.

Ngày thứ hai, khi nộp vở bài tập về nhà, cậu ấy đến bên bàn tôi, nói: "Vở bài tập nộp cho cậu à?"
Tôi ngẩng đầu nhìn. Cậu ấy quả là đẹp trai, rất gầy, rất cao, vô cùng sạch sẽ thậm chí có thể nhìn thấy từng sợi lông tơ quanh miệng cậu ấy. Không biết tại sao, tôi muốn cười với cậu ấy. Tôi nghĩ là khi đó tôi đã có cảm tình với cậu ấy rồi, nhưng tôi lại chẳng biểu lộ những điều đó ra ngoài. Tôi chỉ nói: "Ừ, vở bài tập nộp cho tớ. Trả lại chiếc áo đồng phục cho bạn này. Cảm ơn bạn rất nhiều."

Cậu ấy đặt vở lên trên bàn tôi, ngón tay thon dài, trông rất mềm và trắng. Cầm chiếc áo đồng phục trên tay, cậu ta ngạc nhiên hỏi: "Sao cậu giỏi thế, có thể gấp quần áo gọn và đẹp như ở ngoài hàng vậy?"

Tôi chỉ cười, không trả lời, trong lòng thầm nghĩ: Nếu như cậu sống ở nhà mình thì cậu cũng có thể gấp chiếc áo gọn và đẹp như vậy.

Làm rung động trái tim thiếu nữ thường thì chỉ có mấy loại con trai như sau:
Một là học rất giỏi.
Hai là đẹp trai nhất lớp.
Ba là bạn chơi từ thuở nhỏ.

Ở tuổi mười sáu, nếu bạn thích một người con trai nào đó thì cũng chỉ quanh quẩn trong ba loại ấy mà thôi.

Còn có một khả năng nữa là tình thầy trò. Nhưng, đối với tôi, mối quan hệ này không thể chấp nhận được. Tôi luôn cảm thấy mối tình thầy trò là một hành động loạn luân.

Không biết bắt đầu từ bao giờ, tôi rất hay quan sát Hứa Lật Dương. Thực ra tôi chẳng thích điều này chút nào, rất khó chịu. Tôi muốn ngừng cái việc âm thầm quan sát vô nghĩa này lại nhưng không dừng được.

Tôi chưa từng chủ động bắt chuyện với cậu ta, và cậu ta cũng vậy.

Thế nhưng, hằng ngày cậu ấy mặc áo gì, mặc quần gì, đi giày gì, thậm chí những ngày nào mặc cùng một chiếc áo, tôi đều nhớ rất rõ. Tôi thích dáng vẻ ngày đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Hôm đó, cậu ta mặc một chiếc áo thể thao màu trắng, rất đẹp trai, rất sạch sẽ. Từ hôm đó, cứ đi trên đường là tôi đặc biệt chú ý đến những người con trai mặc áo trắng.

Tôi ngồi phía trên Hứa Lật Dương, nghe thấy rất rõ tiếng nói chuyện của cậu ấy và đám bạn. Tôi thề rằng tôi không cố ý nghe bọn họ nói gì nhưng tôi vẫn thường xuyên nghe thấy câu chuyện của họ, nào thì tan học sẽ đi đâu chơi điện tử, nào là bóng đá, truyện tranh. Toàn những thứ tôi chẳng bao giờ thích tôi lại nghe rất say sưa và thích thú.

Có những lúc tôi rất muốn nói chuyện với câu ta nhưng lại chẳng tìm được chủ đề nào để nói, chẳng biết phải bắt đầu như thế nào.

Mà tôi không bắt chuyện thì sẽ có người khác bắt chuyện.

Ví dụ như đám con trai ngồi ở phía sau, những học sinh yếu kém, hình như bọn chúng đều rất thích Hứa Lật Dương. Chỉ sau vài ngày mà mấy người bọn họ đã chơi với nhau rất vui vẻ. Hứa Lật Dương không giống với đám con trai đó. Lúc đó, tôi cảm thấy điểm khác nhau là ở chỗ trông cậu ấy sáng sủa, sạch sẽ và tri thức hơn hẳn. Cậu ấy không to tiếng, làm ồn trong giờ học, không ngày ngày quên nộp vở bài tập để cô giáo mắng mỏ và thúc giục.

Không chỉ có những đứa con trai đó thích cậu ấy, tôi nhận thấy Châu Hảo cũng thích cậu ấy. Nói khó nghe một chút, khi đó tôi cảm thấy Châu Hảo định "ngấp nghé" cậu ấy. Châu Hảo tìm mọi cách để bắt chuyện. Theo tôi, thì đó đích thị là tìm một cách để tán tỉnh và thu hút. Tôi thầm cười khẩy trong bụng: Đúng là đũa mốc lại đòi chòi mâm son!

Còn Hứa Lật Dương không giống với những đứa con trai khác luôn ăn nói nặng nề và thô thiển, cậu ấy rất nhẹ nhàng. Điều này làm tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Đối với tôi, những đứa con gái như Châu Hảo không xứng được nghe con trai nói những lời dịu dàng. Kết quả học tập thì be bét, người thì xấu mà lại muốn chơi đùa cùng với con trai.

Có một lần, Châu Hảo có một bài toán không biết giải. Nó quay sang hỏi tôi, tôi nhìn lướt một cái thì thấy đó là một bài toán vô cùng đơn giản. Tôi cảm thấy không thể chịu đựng được đứa con gái ngu ngốc này, bèn nói: "Tớ đang bận, cậu đi hỏi người khác đi."

Châu Hảo nghe thấy vậy, không hề tức giận. Nó đã quá quen với việc tôi dùng cái giọng đó để nói chuyện với nó. Vì thế, nó đi hỏi người khác thật. Và người mà nó hỏi chính là Hứa Lật Dương. Tai tôi lập tức dựng ngược lên. Vừa làm bài tập, vừa lắng nghe xem bọn họ nói gì. Có vẻ là Hứa Lật Dương biết giải bài này nhưng không biết phải giảng giải cho Châu Hảo thế nào. Bởi vì Châu Hảo tối dạ vô cùng. Tôi vẫn thường tự hỏi không biết Châu Hảo có vấn đề gì về trí tuệ không?

Hoặc là Châu Hảo muốn nhân cơ hội này để nói với Hứa Lật Dương vài câu chăng nên nó mới cố tình tỏ ra không hiểu? Đoán già đoán non mãi dụng ý của Châu Hảo, tôi tự nhiên cảm thấy không thoải mái và rất bức xúc. Cuối cùng không chịu nổi tiếng thì thầm của bọn họ ở bên tai, tôi quay đầu lại, thản nhiên giảng giải điểm mấu chốt của bài toán.

Tôi vừa mới dứt lời, Hứa Lật Dương liền nói ngay: "Đúng, đúng là như thế đấy. Thuỷ Tha Tha nói rất đúng." Châu Hảo lặng lẽ cầm lại cuốn sách, cúi gằm mặt xuống bàn tiếp tục làm bài.

Đây là lần đầu tiên tôi và Hứa Lật Dương nói chuyện với nhau. Lần đầu tiên cậu ấy gọi tên tôi. Lúc đó, chúng tôi mới chỉ quen nhau được một tuần thôi. Vậy mà cậu ấy gọi tên tôi - Thuỷ Tha Tha - nghe mới tự nhiên làm sao. Tôi chợt nghĩ không biết cậu ấy có giống mình không, cảm thấy tên của nhau thật quen thuộc và gần gũi, như đã quen biết từ lâu rồi.

Viết đến đây các bạn có thể thấy rõ là tôi là một người nhạy cảm và có khát vọng chiếm hữu như thế nào. Và đến tận bây giờ, sau nhiều năm, điều này vẫn chẳng hề thay đổi.

Thế nhưng, trên thế gian này, có ai là duy nhất của ai đâu? Có ai độc chiếm ai đó mãi mãi đâu? Khát vọng chiếm hữu chỉ làm cho con người sau khi trưởng thành càng trở nên phiền não khi đối diện với thế giới đầy phức tạp này mà thôi.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:42 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 02:00 PM   #9
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

9. Cuộc tự sát bất thành

Thời gian đó, có lẽ vì Hứa Lật Dương nên sau khi thi giữa kỳ, trong bản xếp hạng, tôi tụt từ thứ nhất xuống thứ tư, khi gọi điện thông báo với mẹ tôi về cuộc họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm - cô Vu đã nhắc đến vấn đề này.

Và thế là hôm đó vừa bước vào nhà, tôi đã có thể nhận thấy ngay thái độ đằng đằng sát khi của mẹ.

Phòng của tôi bị bới tung lên, ảnh, hộp bút, sách, vở ghi chép, tất cả đều bị lật tung. Có lẽ mẹ muốn tìm bằng chứng gì đó.

Tôi cười thầm trong bụng: May mà mình thông minh, cuốn nhật lý đã đã khoá chặt và luôn ở trong ba lô.

"Mày còn dám vác mặt về đây cơ à? Mày làm cái trò gì ở trường hả? Điểm thi thấp như thế, đầu óc mày có phải là bã đậu không?" Mẹ vừa nói, vừa lấy tay day vào đầu tôi.

Tôi cúi gằm mặt, vừa giơ chiếc ba lô lên đỡ đòn tấn công của mẹ, vừa lùi dần về phía sau để trốn.
Kết quả là ngón tay mẹ bị đập mạnh vào chiếc khoá ba lô của tôi. Mẹ kêu lên một tiếng rồi ngay lập tức chạy ra ngoài hành lang lấy roi.

Đã lâu lắm rồi, mẹ không dùng roi đánh tôi. Tôi đã từng có lần một mình đứng ngoài ban công, vô cùng đắc ý nói với chiếc roi rằng: "Roi yêu quý, từ giờ mày có thể nằm yên nghỉ được rồi." Vậy mà không ngờ hôm nay mẹ dùng lại vũ khí này.

Khi mẹ vừa giơ chiếc roi lên cao chuẩn bị đánh vào người, tôi cảm thấy cô cùng tức giận, không thể khống chế được cảm xúc của mình nữa.

Đúng là ngày trước còn bé, mẹ có thể đánh con, mắng con, bắt con quỳ xuống rồi lấy roi đánh con được. Còn bây giờ, con đã mười sáu tuổi rồi, con đã lớn rồi, con đã biết thích bạn trai rồi, vậy mà mẹ vẫn đối xử với con như vậy, coi con như súc vật, muốn đánh thì đánh, muốn chửi thì chửi, Con nói cho mẹ biết con không sợ mẹ. Trên thế giới này ngoài mẹ ra không phải là con không có quan hệ với ai khác nhé.

Mẹ cầm lấy chiếc roi chỉ vào tôi nói: "Mày dám đánh lại à? Dám lấy bao lô đánh tao à?"

Nghe thấy mẹ đổ oan cho mình, rồi nghĩ lại những câu trước đó, tôi càng bị kích động, xông lên phía trước giành lấy chiếc roi ở trên tay mẹ, chỉ vào bà, nói: "Con nói cho mẹ biết, hôm nay mẹ đối xử với con như thế này, đợi đến lúc mẹ già không ai nuôi, không ai chăm sóc thì mẹ đừng ân hận! Đến lúc đó con sẽ trả lại mẹ gấp mấy lần thế này."

Mẹ bỗng lặng người đi, đứng đờ ra nhìn tôi chằm chằm.

Tôi ném chíêc roi xuống đất, trở vè phòng của mình, đóng cửa đến "sầm" một cái, vớ lấy chiếc Walkman và tai nghe - chắc chắn mẹ sẽ chửi mắng không dứt, tôi bèn nhét phone vào tai.

Một bài hát tiếng Anh. Mẹ tôi không cho tôi nghe nhạc quốc tế.

Chẳng nhẽ mẹ lại không đập cửa phòng tôi để mắng chửi tôi sao? Tôi tháo tai nghe ra. Bên ngoài vô cùng yên tĩnh. Đúng là chuyện long trời lở đất, sao mẹ tôi lại đột nhiên im bặt nhỉ?

Mẹ không mắng tôi nhưng ngược lại, tôi cảm thấy vô cùng bất an, lo lắng liệu những câu nói lúc nãy của tôi có quá tuyệt tình, quá ác không, không biết có làm đau lòng mẹ không?

Từ trước tới giờ, tôi đều rất nghe lời, trước mặt mẹ, tôi là một con cừu non luôn bị đánh đập và chửi mắng.

Hồi bé, hễ mẹ đánh mắng là tôi khóc. Vì sợ tiếng khóc của tôi quá to sẽ làm hàng xóm chê cười, bà luôn doạ sẽ cho tôi chết ngạt nếu tôi còn tiếp tục khóc. Thế là tôi sợ liền nín khóc ngay.

Và đến tận bây giờ tôi vẫn có thói quen âm thầm khóc, và không phát ra thành tiếng.

Sau này dần dần tôi đã quen với cách dạy dỗ của mẹ nên không có những hành động chống cự nữa.

Nhưng cũng từ đó, tôi trở nên chán đời và lạnh nhạt. Mặc cho mẹ mắng thế nào, nói thế nào đi nữa tôi cũng không hề cãi lại, mà đúng hơn chẳng buồn cãi lại. Bởi vì tôi biết tôi có nó gì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì.

"Con nói cho mẹ biết, hôm nay mẹ đối xử với con như thế này, đợi đến lúc mẹ già không ai nuôi, không ai chăm sóc thì mẹ đừng ân hận! Đến lúc đó con sẽ trả lại mẹ gấp mấy lần thế này" là câu nói cay nghiệt đầu tiên tôi nói với mẹ tôi.

Ngoài cửa không có động tĩnh gì, bồng nhiên tôi bỗng thấy hơi lo lo.

Do dự một hồi, tôi nhẹ nhàng mở cửa hé nhìn ra ngoài. Tôi thấy mẹ đang ngồi ngả người trên ghế salon. Chiếc khăn mặt che kín đôi mắt. Lúc mẹ bỏ khăn mặt ra, tôi thấy đôi mắt bà đỏ hoe, nước mắt lưng tròng theo khoé mắt chảy xuống mặt để lại từng vệt ướt. Thấy vậy, mẹ vội lấy khăn che mắt, hai tay ôm lấy mặt.

Trong phút chốc tôi bõng thấy lòng mình chùng xuống, sống mũi cay cay.

Trong mắt tôi, mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ nhất. Từ bé đến lớn, tôi chỉ nhìn thấy mẹ tôi luôn tỏ ra kiêu hãnh với tất cả mọi người, trải qua bao nhiêu việc, ly hôn, thất nghiệp, cuộc sống nghèo khổ, bị người ta lừa mất tiền, tôi cũng chưa bao giờ thấy mẹ khóc.

Thế nhưng, lúc này, mẹ đang khóc. Mắt tôi cũng đỏ ngầu.

Trong đầu tôi đang tự hỏi không biết có nên chạy ra xin lỗi mẹ hay không?

Đột nhiên, mẹ quay mặt về phía phòng tôi.

Mẹ phát hiện ra tôi đang nhòm qua khe cửa.

Tôi vẫn còn chưa quyết định khi đi ra là sẽ đóng cửa hay chạy luôn ra ngoài xin lỗi mẹ thì mẹ đã xông vào, lôi tôi ra, đẩy tôi ngã xuống sàn. Sau đó lấy khăn mặt ướt đẫm nước mắt quất vào tay, vào lưng tôi. Tôi nhắm mắt lại, dùng tay che mặt để tránh bị đánh vào mặt sợ dung nhan bị huỷ hoại. Bên tai lúc này chỉ nghe thấy tiếng chiếc khăn quất vào lưng. Tôi đau đến nỗi không thể kêu lên được câu nào.

"Hôm nay tao phải đánh chết mày! Tao nuôi mày có lợi gì cơ chứ? Nuôi một con lợn còn có thể bán đi lấy tiền, nuôi một con chó còn biết vẫy đuôi, còn nuôi một đứa như mày chỉ biết chọc tao tức phát điên!" Mẹ vừa mắng vừa vung tay lên quất chiếc khăn mặt xuống người tôi.

"Mày trốn trong phòng nhìn tao bị mày chọc cho tức phát điên thì sung sướng phải không? Mày nghĩ thế có đúng không? Sao mày ác độc thế?" Bà cứ thế suy đoán suy nghĩ của tôi theo chiều hướng ác độc, rồi trút tất cả những bực tức theo từng lần quất chiếc khăn xuống người tôi.

Tôi ôm lấy đầu, không khóc lóc, không kêu gào, không trốn chạy, chỉ cầu mong sao cho bà ta không đánh vào mặt tôi. Bởi vì tôi biết mọi sự kháng cự đều không có ý nghĩa gì. Chỉ cần làm mẹ tức điên lên thì bà sẽ không thể nào dừng lại được.

Sau một hồi cam chịu không có chút phản ứng gì của tôi, chiếc khăn trong tay mẹ tôi đã dừng không vung lên vung xuống nữa.

Tôi căn răng chịu đựng, chạy vù vào phòng và khoá trái cửa lại.

Lúc tôi cởi bỏ quần áo ra, soi trong gương thấy từng vết hằn đỏ in đầy trên tay và trên lưng mình. Những vết đỏ đó hằn lên, thật sâu và phủ đầy trên làn da của tôi.

Đó là trận đòn đầu tiên khi tôi bước sang tuổi dậy thì, và cũng là lần mẹ tôi đánh tôi nặng nhất từ trước đến giờ.

Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Tại sao mẹ tôi lại đối xử với tôi như thế? Nêú như bà đã không yêu tôi, không yêu trẻ con thì tại sao còn sinh tôi ra? Bà ra tay với tôi nặng như vậy mà bà không hề thấy đau lòng chút nào. Bà hoàn toàn quên rằng con gái mình đã là một thiếu nữ mười sáu tuổi, là một học sinh xuất sắc. Nó cũng có lòng tự trọng và cuộc sống của nó. Thế nhưng mẹ có biết không? Tôi còn buồn hơn mẹ nhiều. Bởi vì ít nhất mẹ còn coi tôi là hi vọng của mẹ. Mẹ kỳ vọng rằng tôi sẽ xuất sắc, rạng danh. Còn tôi, tôi từ lâu đã chẳng có bất cứ một hi vọng nào.

Từ lâu tôi đã không kỳ vọng vào bất kỳ ai và bất kỳ điều gì. Tôi đã tê liệt đến mức tận cùng. Tôi có thể lấy ai ra làm hi vọng của tôi, để tôi có được một chỗ dựa trong cuộc sống này? '

Tôi để mặc trên người không mảnh vải che thân ngồi phệt xuống sàn nhà và thấy lạnh buốt từ chân lên đầu.Tôi thường xuyên có cảm giác tuyệt vọng nhưng chưa bao giờ nó lại mãnh liệt như lúc này.

Dường như tôi đã cạn kiệt nước mắt. Tôi không thể khóc, không thể ứa ra được một giọt lệ nào. Tôi khao khát được như lúc trước, có thể vùi mình vào chăn mà khóc oà lên một trận rồi ngày hôm sau lại đi học bình thường, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng, ngày hôm đó tôi đã không làm được như thế. Nhìn thân thể để trần của mình trong gương, trên làn da trắng là những vết đỏ hằn rất sâu. Rất đau. Nhưng tôi không thể nào khóc được. Khuôn mặt tôi nhìn thấy trong gương vô cùng lạnh lùng, vô cảm.

Tôi lấy từ trong cặp sách ra một chiếc compa, dùng cái đầu quay sắc nhọn đâm sâu vào đầu ngón tay trỏ trái. Ngay lập tức, một giọt máu nhỏ tròn chảy ra.

Ngón tay tôi trông giống như một bông hoa mới nở, rồi nó cứ nở to dần. Và sau đó nhanh chóng không nở tiếp nữa. Tôi lại dùng tay ấn vào vết đâm đó, vết máu lại tiếp tục lan ra. Càng ấn vết đâm càng chảy nhiều máu. Máu bắt dầu theo ngón tay trở chảy xuống tạo thành một vết đỏ. Tôi dùng chiếc đầu quay compa tiếp tục đâm vào một ngón tay khác, nhìn vết thương đó lan dần, lan dần rồi lại ấn vào vết thương để máu chảy xuống.

Đến khi đâm hết các ngón tay, tôi vẫn không hề cảm thấy đau đớn.

Hoá ra cái chết cũng chả đau đớn gì cả.

Thế là tôi lục tìm trong cặp con dao nhỏ.

Tôi định dùng con dao đó cứa vào cổ tay mình. Làm như thế tôi sẽ không bao giờ cảm thấy đau đớn nữa, sẽ không bao giờ phải nghe mẹ tôi mắng chửi nữa, sẽ không bao giờ còn bị mẹ tôi dùng khăn mặt đánh cho đỏ tím cả người nữa. Mọi thứ buồn đau sẽ biến mất. Mọi chuyện sẽ có thể kết thúc từ đây.
Nhưng lúc cầm con dao đặt lên cổ tay, tôi nhìn thấy từng sợi gân xanh trên cổ tay mình đang phập phồng rồi đập mạnh. Bỗng nhiên tôi thấy sợ hãi.

Nếu tôi cứa vào cổ tay, tôi sẽ chết.

Nếu như tôi chết, Hứa Lật Dương chắc sẽ rất đau lòng.

Nếu như tôi chết, rất có thể mẹ tôi nếu không phát điên thì cũng không thể tiếp tục sống được nữa và có thể, bà cũng sẽ rất đau lòng.

Nếu như tôi chết, chắc cả thế giới này, chỉ có mỗi hai người đó đau lòng vì tôi.

Tôi thoáng chút không đành lòng, thế là tôi lật bàn tay lại, đặt con dao lên mặt sau lòng bàn tay.

Lưỡi dao vừa cứa xuống, tôi nhìn thấy một vết đứt dài đang chảy máu trên mu bàn tay, trông như nó đang hé cái miệng, ướt nhèm. Rất đau.

Cảm giác đau đớn nhanh chóng lan ra, suốt cả cánh tay có cảm giác tê dại.

Hoá ra tự sát đau đớn vô cùng.

Tôi ném con dao xuống, lấy từ trong cặp ra một gói giấy ăn. Mỗi tờ giấy trắng tinh đều nhanh chóng nhuốm đỏ, ướt đẫm. Màu đỏ rất tươi.

Tôi lặng lẽ dùng chiếc khăn tay băng lại vết thương. Một mình.

Phương thức bào chế tình yêu: Bảo mật.

Sáng ngủ dậy, tôi tháo chiếc khăn tay ra, thấy miệng vết thương đã gần như khép lại, thế là bình thản đi học như chưa có gì xảy ra. Lúc bắt dầu vào tiết thứ ba, do sơ ý, tôi đập tay vào thành bàn khiến vết thương lại tứa máu.

Tôi vội lấy giấy ăn đặt lên trên vết thương. Máu thấm ướt đẫm tờ giấy. Tôi thay ngay bằng một tờ giấy ăn trắng khác và vứt tờ giấy ăn kia đi. Thế nhưng, sau khi đã dùng hết cả hai gói giấy ăn của tôi và Châu Hảo, vết thương vẫn không ngừng chảy máu.

Do dự một lát, tôi quay đầu lại hỏi Hứa Lật Dương: "Cậu có giấy ăn không?"

Cậu ấy rút ra đưa cho tôi một tờ giấy và hỏi: "Cậu sao thế?"

"Không có gì, tớ không cẩn thận bị thành bàn cứa một miếng nhỏ vào tay." Tôi đưa tay ra nhận lấy tờ giấy đắp lên vết thương.

Sau đó một phút, tôi tự nhiên cảm thấy có ai đó đang đập đập tay vào lưng mình, lại đập đúng vào chỗ đau ngày hôm qua, tôi đau đến nỗi giật bắn mình, quay ngoắt đầu lại.

"Tớ thấy cậu bị chảy rất nhiều máu. Cậu xin phép thầy giáo đi, xuống phòng y tế băng bó lại." Hứa Lật Dương nhìn vào tờ giấy thấm máu vãn đang phủ trên mu bàn tay tôi.

Tôi lắc lắc đầu trả lời: "Không cần đâu. Tớ không muốn thầy giáo biết chuyện này." Vết thương to thế này, tôi biết giải thích như thế nào chứ? Sự đau đớn và sỉ nhục này chả nhẽ lại phải để cho tất cả mọi người đều biết sao?

"Hứa Lật Dương, trò đang nói chuyện gì thế? Trong giờ học không được nói chuyện." Thầy giáo nhìn thấy tôi và Hứa Lật Dương đang nói chuyện liên lên tiếng.

Tôi xoay người lại nhìn về phía bảng.

"Em muốn đi vệ sinh nên hỏi Thuỷ Tha Tha xem có thể xin thầy đi ra ngoài được không?" Hứa Lật Dương cất to tiếng trả lời thầy giáo. Cả lớp học nghe xong cười rộ lên.

Tôi thầm trách trong đầu: Bịa lí do gì mà chả được, nói là em muốn hỏi Thuỷ Tha Tha về đề bài hay muốn mượn thước kẻ có phải tốt hơn bao nhiêu không! Sao lại nói là em muốn hỏi xem có thể ra ngoài đi vệ sinh không? Thật là xấu hổ quá đi mất! Để cho mọi người cười thối mũi ra.

Thầy giáo trừng mắt lên nhìn cậu ta rồi nói: "Thế thì đi ngay chứ còn gì nữa!"

Hứa Lật Dương chạy nhanh ra khỏi lớp.

Khoảng hơn mười phút sau, Hứa Lật Dương quay lại lớp. Cậu ta thở hồng hộc và ngồi vào chỗ, đập vào lưng tôi. Tôi lại bị đập vào chỗ đau nên lưng lại dựng thẳng lên và từ từ ngoảnh đầu lại.

Cậu ta đưa cho tôi cuốn sách Tiếng Anh. Tôi nhìn cậu ta với con mắt vô cùng kinh ngạc. Cậu ta hạ thấp giọng xuống nói nhỏ: "Bên trong tớ có kẹp mấy thứ."

Tôi cầm lấy quyển sách và, đặt xuống dưới ngăn bàn rồi mở ra. Kẹp trong cuốn sách tiếng Anh khổ A4 là một lọ thuốc Vân Nam và một gói băng gạc.

Mặt tôi đỏ bừng.

Lúc bỏ miếng giấy đã thấm máu, dính chặt vào vết thương của tôi ra để rắc thứ bột vàng mịn lên trên, tôi rơm rớm nước mắt.

Mẹ là y tá nhưng từ trước tới giờ chưa lần nào băng bó vết thương cho tôi. Lúc bé, có lần bị ngã trầy xước hết đầu gối, tôi cũng tự chạy đến bên vòi nước rửa sạch vết máu. Đợi máu khô rồi, bóc hết chỗ da bị trầy đi cho sạch sẽ rồi mới dám về nhà. Bởi vì nếu để mẹ nhìn thấy trên người tôi có vết bẩn thì chắc chắn tôi sẽ bị mắng.

Hôm nay, có một người con trai, trong giờ học đã chạy ra ngoài mua thuốc Vân Nam và băng gạc cho tôi. Cậu ta vốn chỉ là một người xa lạ trong cuộc sống của tôi mà thôi, nhưng vào giây phúc rắc lên vết thương bột thuốc cậu ta mua cho tôi, Hứa Lật Dương đã chính thức bước vào trái tim tôi, tham gia vào cuộc sống của tôi.

Chiếc lọ nhỏ đựng thuốc Vân Nam đến giờ tôi vẫn giữ. Một chiếc lọ màu xám, bên trên lọ có dòng chữ: Giúp vết thương mau lành. Bào chế: Bảo mật.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao bao nhiêu năm qua tôi vẫn thích dựa dẫm Hứa Lật Dương như thế. Tình yêu hình như cũng giống như lọ thuốc Vân Nam kia. Công dụng: Giúp vết thương mau lành. Bào chế: Bảo mật.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:43 PM
Latte is offline  
Old 08-02-2010, 02:09 PM   #10
Latte
Becau se You Live
 
Latte's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 1,227
Thích: 0
Được Thích 5 lần ở 5 bài
Default

10. Rung động đầu đời

Giờ ra chơi, Hứa Lật Dương hỏi thăm vết thương ở tay của tôi.

"Tay cậu làm sao thế?"

"Tớ không cản thận nên bị đứt tay." Tôi trả lời đơn giản cho qua chuyện. Nào ai biết nguyên nhân sâu xa cảu vết thương này thật khó có thể nói ra. Tôi rất sợ Hứa Lật Dương sau khi biết được gia cảnh thật của tôi sẽ coi thường và ghét bỏ tôi, coi thường đứa con gái có đầu óc bất thường do người mẹ có đầu óc bất thường sinh ra.

Tôi cúi mặt xuống, trộm nhìn ánh mắt quan tâm, dịu dàng của Hứa Lật Dương.

Kể từ ngày hôm đó, ngày nào tôi cũng nghĩ đến cậu ấy.

Trong giờ học thì nghĩ xem liệu cậu ấy đang chăm chú nghe thầy cô giáo giảng bài hay lại đang ngẩn người ra sau lưng tôi. Lúc về nhà thì nghĩ không biết giờ này cậu ấy đang làm bài gì, đang đánh bóng rổ hay đi một mình về nhà và thi thoảng liệu cậu ấy có nghĩ đến tôi không?

Chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau, nhưng rất ít.

Trong thế gian này, chúng tôi được định mệnh sắp đặt cho gặp nhau và thương yêu nhau.

Tôi tin rằng từ sau chuyện lọ thuốc Vân Nam, Hứa Lật Dương cũng bắt đầu cảm nhận được tình cảm tôi dành cho cậu ấy.

Và cùng lúc đó, tôi cũng nhận ra chút thay đổi trong cách cư xử của cậu ấy đối với tôi.

Ví dụ nếu so với lúc trước thì giờ đây cậu ấy nói chuyện với tôi dịu dàng hơn rất nhiều, hay đôi lúc ánh mắt hai chúng tôi gặp nhau, cậu ấy cũng đỏ ửng mặt y như tôi vậy.

Đối với tôi, lúc cậu ấy cười trông hệt như bông hoa đang nở còn lúc cậu ấy chau mày trông lại giống bông hoa vừa tàn. Chỉ có điều suy nghĩ đó, cậu ấy không hề hay biết.

Thế giới một mình. Sân khấu một mình. Biểu diễn một mình. Vui buồn một mình.
Tuy chúng tôi chưa ai nói câu: "Tớ thích cậu."
Tuy chúng tôi chưa bao giờ ngồi riêng với nhau.
Tuy chúng tôi chưa hề nắm tay nhau.

Nhưng ngoài việc học ra, trong đầu tôi toàn là những suy nghĩ về cậu ấy: từng vui buồn, từng cử chỉ.
Lúc đó những cảm xúc đầu đời bắt đầu xuất hiện trong đầu của một cô thiếu nữ mới lớn như tôi, có thật nhiều tình cảm và thời gian cho chúng tôi bày tỏ, và đủ để cho chúng tôi chờ đợi tình cảm đó nở hoa kết trái.

Tôi bắt đầu điên cuồng để ý đến việc cậu ấy nói chuyện với người con gái nào. Hằng ngày, vừa bước chân vào lớp, ánh mắt đầu tiên của tôi chắc chắn sẽ hướng về chỗ ngồi của cậu ấy, xem cậu ấy đã đến chưa, đang làm gì, đang nói chuyện với ai. Nếu như cậu ấy đang nói chuyện với một người con gái hoặc có một người con gái chạy đến bên cạnh chỗ ngồi của cậu ấy để bắt chuyện thì cả ngày hôm đó, tâm trạng của tôi sẽ không vui, không thèm quan tâm, không thèm nói chuyện với cậu ta. Khi phát hiện ra những điều đó, tôi ngạc nhiên vì không hiểu từ lúc nào tôi lại bắt đầu quan tâm tới một người nhiều đến thế.

Thực ra nếu như cậu ấy chỉ nói chuyện với Châu Hảo thôi thì không sao. Dù Châu Hảo có tán gẫu, đong đưa cậu ấy thì tôi vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được. Nếu có tức gì thì trút lên đầu Châu Hảo. Bởi vì tôi biết cậu ấy không thể nào thích Châu Hảo, không bao giờ có khả năng đó. Tôi quả thực không có lòng tin ở Châu Hảo.

Người mà tôi không thể chịu đựng được không phải là Châu Hảo mà là những đứa con gái xinh đẹp khác, đặc biệt là đứa xinh nhất lớp, Đoạn Tiểu Ngữ.

Ở trường trung học, nếu như một đứa con gái không chỉ xinh đẹp mà còn nhanh nhẹn, hoạt bát, hơn nữa học lại rất giỏi, nhà cửa đàng hoàng thì đứa con gái đó sẽ luôn nổi tiếng. Đoạn Tiểu Ngữ khi đó chính là một "hot girl" không những ở lớp mà còn là của cả trường tôi.

Tôi không thể trở thành nhân vật tiêu điểm như vậy. Nếu các bạn đã đọc kỹ phần trước tôi viết thì chắc các bạn cũng biết rằng tôi không thể trở thành một nhân vật như thế. Nói hay hơn chút nữa là tôi sống khá nội tâm. Còn nói tệ hơn một chút nữa là tôi thuộc tuýp người tẻ nhạt.

Tôi không thể đùa vui, hội nhập với tất cả lũ con trai, không thể lúc nào cũng tươi cười chào đón tất cả bọn họ. Tuy tôi cũng rất muốn trong giờ học có vài bạn trai réo rắt gọi tên tôi ngoài hành lang rồi sau đó cười chạy mất. Tuy tôi cũng rất muốn trên đường tan học về, đằng sau lưng sẽ có những tiếng thì thầm to nhỏ, dường như cố tình để cho tôi nghe thấy "Nhìn kìa, kia chính là ai ai ai đó, nghe nói ai ai ai đó thích cô ta. Thầy cô giáo cũng rất yêu quý cô ta."

Khi đó, tôi hầu như lúc nào cũng đứng đầu lớp. Đoạn Tiểu Ngữ và Hứa Lật Dương cũng nằm trong top 10, còn Châu Hảo thì đứng trong top 5 đếm ngược từ dưới lên cùng với mấy đứa đúp lại tranh nhau ngôi vị đội sổ.

Nhưng cũng phải nói thật là tôi rất ngưỡng mộ Đoạn Tiểu Ngữ. Cô ta luôn rạng rỡ hơn tôi. Ngày nào cô ấy cũng tươi cười, hầu như với tất cả mọi người, đặc biệt là hội con trai luôn thích nói chuyện và chơi đùa với cô ấy. Cô ấy có rất nhiều bạn và được hội bạn đó tâng bốc hệt như công chúa. Trong đó có một đứa dáng rất cao và thô nhưng lại thích mặc những chiếc váy hoa nhỏ li ti cũ cũ bẩn bẩn. Ngày nào nó cũng cùng đi học và về nhà với Đoạn Tiểu Ngữ.

Ánh mắt Ngô Tam Cúc nhìn Đoạn Tiểu Ngữ luôn thành kính và sùng bái. Mọi người đều nói là Ngô Tam Cúc lẽo đẽo đi theo Đoạn Tiểu Ngữ là vì để hàng ngày được ăn ké những đồ ăn vặt linh tinh mà Đoạn Tiểu Ngữ mang đến lớp. Nào là bánh gatô, nào là những thanh chocolate Đức to, rồi những hộp sữa chưa lô hội, sữa chua dâu tây... Nhưng tôi biết không phải là như vậy bởi vì bạn bè của Đoạn Tiểu Ngữ rất nhiều, Trong lớp luôn có mấy đứa con gái cả ngày lẽo đẽo theo nó, những lợi ích đó liệu chia được cho Ngô Tam Cúc mấy phần?

Có mấy lần tôi thấy Đoạn Tiểu Ngữ lấy từ trong cặp ra một đống kẹo chocolate, đám con gái đó mỗi người đều được chia một cái nhưng Ngô Tam Cúc thì chẳng được gì. Lúc ở trường có buổi biểu diễn, Đoạn Tiểu Ngữ và mấy đứa con gái khác cùng nhau tập múa, tôi lúc đó cũng tham gia đội múa. Hằng ngày, sau khi tan học Ngô Tam Cúc ôm hết quần áo và cặp sách của mấy đứa đó đứng ngoài cổng. Sau khi tập xong, Đoạn Tiểu Ngữ vô tư cấm lấy quần áo và cặp sách, không hề cảm ơn lấy một cậu. Không những thế mà còn trách móc sao Ngô Tam Cúc tại sao không mua nước cho cô ta.

Vì thế, tôi biết Ngô Tam Cúc không bao giờ muốn lợi dụng Đoạn Tiểu Ngữ về tiền bạc cả, còn Đoạn Tiểu Ngữ thì rõ ràng chỉ coi Ngô Tam Cúc là một người hầu chứ chẳng hề coi cô ta là một người bạn.

Sau này lớn lên, tôi thường nghĩ không hiểu sao lúc nhỏ những người con gái xấu xí, bình thường lại rất hay bám đuôi, phục vụ những đứa con gái xinh đẹp và kiêu ngạo như công chúa. Có lẽ là bởi lúc đó họ quá ngây thơ, luôn sùng bái những có những thứ mà họ không có được, coi những người đó như thần thánh. Mọi thứ mà chúng ta thích đều là thần thánh, đều hoàn mỹ cả. Chúng ta cam tâm tình nguyện cống hiến, tự hạ thấp địa vị của mình, tất cả mọi cố gắng đều là để lý tưởng hoá những ước mơ. Cho dù chỉ vừa chạm tới ước mơ đó thôi cũng thấy vô cùng hoan hỉ. Vì thế ở đây, việc ngày ngày bên cạnh những đứa con gái xinh đẹp và kiêu ngạo như công chúa cũng giống với việc dường như họ đang tiến gần đến cái đích để làm con người hoàn thiện như trong mơ ước. Ngày nhỏ, chúng ta đều đã từng ngưỡng mộ những đứa con gái vô cùng kiêu ngạo kia.

Khi lớn lên, mọi thứ vẫn vậy, chỉ có điều cái lợi lộc mà điều đó đem đến thường nhiều hơn. Giống như vậy những người lớn lao tâm khổ tứ nghĩ mọi cách để được gần những người nổi tiếng, giàu có và thành công. Chỉ có điều nó đã không còn là sự thành kính được lý tưởng hoá của thời trơ bé nữa mà là từng bước, từng bước thực hiện những kế hoạch để giành được những thứ mà bạn muốn.

So với Đoạn Tiểu Ngữ, tôi thấy mình vô cùng cô đơn. Tôi chẳng có bạn bè. Tuy cũng có đứa ở cùng lớp muốn gần gũi chơi thân với tôi nhưng tôi luôn có tinh thần cảnh giác trước những người có ý định muốn gần với tôi. Tôi đã quá quen với việc cuộn mình lại, chìa những chiếc gai nhọn hoắt ra phía mọi người.

Có thể bạn hỏi tại sao tôi lại như vậy? Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi chỉ luôn cảm thấy rất tự ti, cho dù người khác có luôn ngưỡng mộ sựu ưu tú của tôi thì tôi vẫn cảm thấy mình cô đơn, không được cảm thông, không được yêu thương và sợ người khác sẽ làm tổn thương mình.

Cho dù tôi biết rằng không phải ai cũng xấu xa, không phải ai cũng có ý định làm hại tôi nhưng cái cảm giác cô đơn đó đã sớm ăn sâu vào tận xương tuỷ. Tôi không biết mình phải làm thế nào để thay đổi nó, rũ bỏ được nó.

Tôi còn ngưỡng mộ Đoạn Tiểu Ngữ vì cô ấy không cần dành quá nhiều thời gian cho học tập mà vẫn giữ được kết quả tốt trong suốt thời gian qua. Tôi thì không như thế. Cả cuộc sống của tôi, ngoài Hứa Lật Dương và mẹ, tôi dành tất cả cho mỗi việc học mà thôi. Tôi thấy mình khá thông minh, nhưng đáng tiếc không phải là dạng thiên tài thông minh tuyệt đỉnh, vì thế tôi chỉ không ngừng cố gắng chăm chỉ học hành mới có thể giữ vững được vị trí đứng đầu lớp.

Do cũng không quá tối dạ, lại vô cùng chăm chỉ, vì thế kết quả học tập của tôi rất xuất sắc. Xuất sắc đến độ các môn thi như Toán, tiếng Anh, tôi đúng là một cao thủ thi cử, mỗi kì thi không phải giành số điểm tuyệt đối mà là muốn cao bao nhiêu điểm thì sẽ được bấy nhiêu.

Còn cao thủ tình trường thực sự không phải như giày dép hỏng rồi mới vất đi mà là muốn đá thì đá, muốn bị đá thì bị đá. Đó mới thực sự là cảnh giới của cao thủ. Người bình thường đều không thể đạt được đến cảnh giới đó, vì thế người bình thường đều cảm thấy cách nói này có đôi chút biến thái. Điều này tôi có thể hiểu được.

Do có kết quả học tập xuất sắc nên đứa con gái có tính cách khép kín như tôi mới nhận được sự ngưỡng mộ của đại đa số học sinh trong lớp trừ Đoạn Tiểu Ngữ ra.

Đa số con người sống trong hầu hết các môi trường sống đều giống bạn, giống tôi, không phải là người thông minh nhất, cũng không phải là người xinh đẹp nhất, càng không phải là người giàu có nhất. Nói tóm lại, chúng ta không phải là người giỏi nhất về một phương diện nào đó trong một tập thể. Ngưỡng mộ cũng chẳng để làm gì, thứ duy nhất hữu ích mà chúng ta có thể lựa chọn là làm tốt nhất những gì mà bản thân có thể cho mình được tốt nhất. Làm được điều đó thì có ngày bạn phát hiện ra rằng hoá ra mình đã trở thành một người giỏi nhất về một phương diện nào đó trong tập thể, khiến cho người khác phải ngưỡng mộ, khiến cho người khác phải đố kị.

Từ nhỏ tôi đã biết rằng nếu tôi cứ tiếp tục cố gắng làm tốt nhất những gì mình có thể thì một ngày nào đó, tôi trở thành người con gái giỏi nhất trong mắt mọi người.

Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho Đoạn Tiểu Ngữ chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ mà thôi, thế nhưng đến khi một người như thế có mối quan hệ trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, hơn nữa ánh hào quang của cô ta dường như còn làm đau tôi thì sự ngưỡng mộ đó nhanh chóng thay đổi, dần dần biến thành sự hận thù và đố kị.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

[Hạnh phúc là biết có người Vì - Mình mà cố gắng làm tất cả]


thay đổi nội dung bởi: Latte, 09-02-2010 lúc 02:44 PM
Latte is offline  
Ðề tài đã khoá

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:55 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013