![]() |
|
|
#1 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
Nhớ Lại, Đừng Quên
Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo Cây co ro treo lá rét mùa đông Tay em ấm cớ chi tôi dại dột Lỡ buông ra sơ ý lá rơi thầm . Bỗng nhớ lại những ngày xuân em ốm Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà Cứ quanh quẩn ven đường như mất trộm Trái tim mình ai lấy kiếm chưa ra . Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy Ta chia tay không rõ lý do gì Chưa thấm thía những dòng mưa lúc ấy Là những dòng mùa hạ sắp chia ly . Bỗng nhớ lại ... Mọi điều sao giản dị Tôi như em - vụng dại đến đau lòng Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không ? Đoàn Vị Thượng XUÂN TÍM Mực tím dễ thương áo trắng ai Đừng đem mây xuống vắng chân trời Em đi một bước ta dừng lại Nghe tím dọc đường, cỏ non phơi. Con chim chưa ngủ hót tím chiều Ta như mây khói tím liêu xiêu Em ôm mực Tím trên đường Tím Mực Tím bao dòng nhớ bấy nhiêu. Đem Tím về cho nhớ tháng giêng Một áo trắng em phất mùa lên Lưỡi trăng tím biếc bên trời mọc Nhuộm em một chút, tím rất riêng. Hồ Thi Ca ![]() |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
TUỔI HỌC TRÒ Rất nhiều thơ ca ngợi tà áo trắng Như mây bay trên bầu trời lãng đãng Rợp sân trường như bầy cừu ngoan ngoãn Thật ngoan hiền những tà áo trinh nguyên. Rất nhiều thơ ca ngợi mái tóc dài Lúc tan trường như suối chảy bờ vai Nhịp xe quay cùng mái tóc bay bay Vờn rất nhẹ đôi vai tròn e ấp. Và mỗi ngày, từ trên cửa sổ cao Nhìn những chiếc xe xinh xinh nhẹ lướt Tà áo trắng, mái tóc huyền, lần lượt Nối nhau qua như nhịp thở thời gian. Thời gian qua có giữ lại được cả ? Tuổi học trò hồn nhiên trong sáng quá Cuộc đời rồi sẽ mỗi người một ngã Biết ai qua cầu ? Biết ai vấp ngã ? Tuổi hồn nhiên quý báu biết bao nhiêu Em sống trọn những ngày còn đi học Em ấp yêu từng trang giấy lấm mực Kỷ niệm về sau, khi đã vào đời.” Thanh Lan NỮ SINH Những nàng kiều nữ sông Hương, Da thơm là phấn, môi hường là son. Tựu trường san sát chân thon, Lao xao nón mới màu son sáng ngời. Gió thu vàng lắm ai ơi! Đôi thân áo rộng tơi bời bay lên Vội vàng những ngón tay tiên Giữ hờ mái nón làm duyên qua đường. Nguyễn Bính CHUÔNG MƠ Áo em trắng cả sân trường trắng Tan học chiều nay có ngẩn ngơ ? Chiều nay anh ở xa lăng lắc Không cách chi về đón tiểu thơ! Chiều nay anh ở đất bon chen Cái mộng tan theo cái thấp hèn Cái thực lem theo ngày sống vội Không cách chi dài phút nhớ em! Chiều nay em bước ngang giáo đường Mắt Chúa chắc buồn thăm thẳm hơn Chắc cây thánhg iá thành di tích Chuyện một người chuộc tội hoài công! Chiều nay em còn măng tóc mai Hay đã lao tâm luống bạc rồi ? Chiều nay vừa đến giờ tan học Hay vừa buông cuốc chặm mồ hôi ? Chiều nay em bước trên quê hương Chắc tóc không còn óng ả chuông Chắc chuông không mượt nâng tà tóc Chắc tóc và chuông đã ... đoạn trường! Chiều nay em trên que hương Chắc Chúa chẳng nhìn như mọi hôm Nởi vì mắt Chúa và em đã Lóng lánh vùi chôn ngấn lệ lòng! Áo trắng cả sân trường trắng Tan học trong đời anh thẩn thơ Đời anh quên, nhớ, quên... nhiều lắm! Chiều chiều xứ Mỹ cũng chuông mơ ... Nguyễn Tất Nhiên ![]() |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
Lời chia tay
Gửi đến các bạn mến thương , Lời chia tay với mái trường thân yêu. Mai đây mỗi sớm, mỗi chiều, Không còn tới lớp thân yêu nữa rồi. Xa trường nhớ lắm bạn ơi, Làm sao không tiếc quãng đời ngây thơ. Chúng mình biết dến bao giờ, Mới được tụ họp như xưa vui đùa. Nhớ những lúc lớp thi đua, Lao động học tập chẳng thua lớp nào. Thầy cô không tiếc công lao, Ân cần dạy dỗ biết bao ân tình. Đẹp sao là tuổi học sinh, Cái tuổi lắm chuyện nghịch tinh nhất đời. Học hành vui thú ,thảnh thơi. Nhớ sao những buổi đi chơi xa nhà, Làm cho mỗi đứa chúng ta, Thêm đoàn thêm kết, thật là vui tươi. Mai đây khi cách xa rồi, Vẫn còn mãi mãi nhớ thời học sinh. Chia tay vẫn nhớ đinh ninh, Đi đâu thì vẫn còn mình còn ta. Bạn ơi lúc sắp chia xa, Bao nhiêu giận dỗi bỏ qua hết rồi. Bây giờ bạn cũng như tôi , Nghĩ về nhau tốt để rồi không quên. Kỷ niệm xưa vẫn vẹn nguyên, Nhớ từ giây phút đầu tiên đến trường. Mỗi người đến từ một phương, Họp thành lớp mới, tình thương lớn dần. Bạn bè trước lạ sau thân, Ba năm đèn sách, giờ gần chia tay. Chia tay bạn nhớ câu này, Xa người, xa mặt, đừng ai xa lòng. Xa nhau ai có biết không? Phút giây tạm biệt trong lòng bâng khuâng. Mai sau xa cũng như gần, Đừng quên những lúc quây quần hôm nay... Vài lời ngắn ngủi chia tay, Xin hẹn tất cả một mai sum vầy. Đừng ai quên nhé hôm nay... 4-1982 Hồng Trường NHÁNH TƯỜNG VY Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi Ngọn gió về mơ trên những nhánh tường vi Mười năm ấy mùi hương không giấu nổi Tóc em thơi, giọt nắng hóa bông quỳ. Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi Kìa, một chàng trai mắt sáng môi tươi Chiều tan lớp có một người chung lối Muốn làm quen không thốt được nên lời. Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi Tách cà phê nhỏ đặt những đêm buồn Áo em trắng bỗng phập phồng gió thổi Thơ giăng buồm kỳ vọng đến bờ thương. Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi Nhánh tường vi tìm nỗi nhớ leo vào Dẫu ta biết thời gian không nán đợi Mà tay mình kỷ niệm vẫn xôn xao. PHẠM CÔNG LUẬN GIỌT MỰC MÙA HÈ Chắc chắn hồn anh toàn mực tím Bé không tin chấm thử vài lần Một là được thầy cho mười điểm Hai là tim bé bị ... bâng khuâng Anh làm thơ toàn bằng viết bic Làm quen chưa biết viết bằng gì Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực Sân trường tím đẫm một cây si Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ" Còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương" Một hôm anh biến thành quyển vở Tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn BÙI CHÍ VINH ![]() |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
BUỔI SÁNG HỌC TRÒ Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu Nhảy bằng chân chim trên dòng sông cạn Ấy là em trên đường đi buổi sáng Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn Mái tóc mười lăm trên lá tung tăng Em ném vào phố phường niềm vui rừng núi Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền chẩy hội Cho những vườn hoa cầm đôi mắt bình yên Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang Hẹn đám mây xanh vịn cánh tay tuổi trẻ Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa Với biển là tay và sóng cũng là tay Để anh trở thành hải đảo bị bao vây Để đáy mắt san hô thèm nước ngọt Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng Nhìn theo em uống từng giọt sương hoa Anh chợt nghe mạch đất dưới chân đi Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng. NGUYÊN SA ÁO LỤA HÀ ĐÔNG Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn mà mua thu dài lắm ở chung quanh linh hồn anh vội vã vẽ chân dung bay vội vã vào trong hồn mở cửa gặp một bữa, anh đã mừng một bữa gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn thơ học trò anh chất lại thành non và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu em không nói đã nghe từng gia điệu em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh anh trông lên bằng đôi mắt chung tình với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu nhưng sao đi mà không bảo gì nhau để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại giận thơ anh đã nói chẳng nên lời em đi rồi, sám hối chạy trên môi những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng NGUYÊN SA TUỔI MƯỜI BA Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba. Tôi phải van lơn: ngoan nhé đừng ngờ Tôi phải dỗ như là tôi đã lớn Phải thẹn thò như sắp cưới hay vùa sêu Phải nói vơ vào, rất vội: người yêu Nếu ai có hỏi thầm: ai thế? Tôi nói lâu rồi nhưng ngập ngừng khe khẻ Để giận hờn chim bướm trả dùm tôi Nhưng rồi lòng an ủi nắng chưa phai Tình chưa cũ vì tình chưa mới... Má vẫn đỏ một màu con gái Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa Lòng vẫn ngỡ ngàng tóc ướp bằng thơ Sao hương sắc lên mắt mình tình tứ Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng Tôi biết nói gì cả trăm phút đều thiêng Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng Chân dịu bước và mắt nhìn vương vướng Nàng đến gần tôi chỉ dám quay đi, Cả những giờ bên lớp học trường thi Tà áo khuất, thì thầm: "chưa phải lúc..." Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường. Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương Tôi thay mực cho vừa màu áo tím. Chả có gì sao lòng mình cũng thẹn Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai...? Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi Mà nét chữ run run dù rất nhẹ Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗị Rồi trách móc trời không gần cho tay với Và cả nàng, hư quá! sao mà kiêu... Nên đến trăm lần: "nhất định mình chưa yêu..." Hôm nay nữa... nhưng lòng mình... sao lạ quá... NGUYÊN SA CỔNG TRƯỜNG CON GÁI Khi các em ùa ra như đàn bướm Bao anh chàng đứng dựa dưới hàng cây Tôi ngoài cuộc - đứng bên - và thấy hết Nhiều thư tình vội vã lén trao tay. Tôi cũng có một phong thư muốn gửi Suốt mười năm lỡ thất lạc số nhà Nào các em hãy nhắn giùm tôi với Cũng cổng trường này, cô gái ấy đi ra. Cô gái ấy đi ra... mười năm không thấy lại Chỉ các em cứ lũ lượt tan trường Phong thư cũ niêm mối tình thơ dại Tay tôi cầm muốn gỡ ngại tơ vương. Nên cứ mỗi buổi chiều tan lớp học Khi các em đang rối rít hẹn hò Mắt lơ đễnh thoáng ngạc nhiên bắt gặp Có một người đãng trí đứng buồn xo. ĐOÀN VỊ THƯỢNG ![]() |
|
|
|
|
|
#5 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
THƠ CHO NHỎ
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi Đứng chìm theo ngọn suối đứng riêng trời Hơi thở ngọt em một thời phong kín Nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi? Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ Ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau Hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc Em bảng đen vôi trắng giết đời nhau Trăm con bướm bay về chung một ngõ Suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn Em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi Rừng ơi rừng cây đợi đã bao lâu Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm Gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây Em mới lớn nên tình như thác gọi Thương giùm ta thân ngựa đã xa bầy. DU TỬ LÊ ![]() thay đổi nội dung bởi: lukhachmuathu, 17-05-2010 lúc 08:09 AM. Lý do: Đây là box thơ mà, sao lại có văn nhỉ ?! |
|
|
|
|
|
#6 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
MƯỜI NĂM TRƯỚC HUẾ Mười năm trở lại dòng sông ấy Soi nước Hương Giang chợt nhíu mày Chợt thấy mình già mau đến vậy Qua cầu tiếc ngẩn... áo người bay. Giá nói yêu em từ dạo đó Giờ chẳng lang thang nhặt tiếng đàn Thảng thốt mùa thu rôm rốp vỡ Ta ngồi ngóng đợi trống trường tan TRƯƠNG NAM HƯƠNG SINH NHẬT Sinh nhật em chẳng biết tặng gì Tặng đôi dép nhỏ để em đi Tặng cây viết nhỏ cho em viết Hay tặng vầng trăng đã dậy thì Hay tặng em một buổi dạo chơi Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời Anh mười lăm tuổi, em mười bốn Quên mất rằng ta đã lớn rồi Hay tặng em một sớm mai hồng Cụm mây vàng chở nắng đi rong Mênh mông trời đất không bờ bến Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm Hay tặng em một chuyện tình dài Đọc hoài mà chưa tới chương hai Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai Rốt lại thì anh biết tặng gì Thôi, tặng một ngày nói chi Ngồi im chỉ để nghe sau áo Hai trái tim cười rất đáng nghi. NGUYỄN NHẬT ÁNH NHỚ BẠN Anh về với Huế sáng nay Dọc đường Lê Lợi nhà đầy lá rơi Đâu rồi Đồng Khánh, em ơi Trăm ngàn tà áo trắng trời Huế xưa Huế xưa bãi khóa từng giờ Áo em bay giữa rừng cờ đấu tranh Một thời áo trắng trong anh Nhịp tim tuổi trẻ vỗ thành tiếng kêu Biết bao kỷ niệm dấu yêu Làm sao đếm hết những chiều theo em. Sân trường chi chít chân chim, Mùa hoa phượng nở đỏ thêm lối về. Bỗng nghe ve gọi nắng hè Anh về không thấy tóc thề, áo bay. NGÔ CANG PHÚT CHI TAY Cô bạn gái dễ thương rưng mắt khóc Vội chép vào trang lưu bút đôi câu Và thằng bạn tính hay đùa hay dóc Cũng không sao ngăn chặn nỗi niềm đau Bao thương mến chẳng sao bày tỏ hết Trong phút giây tạm biệt mái trường quen Tay nắm tay mắt nói lời tha thiết Rồi chia xa khi phượng rớt bên thềm Cô bạn ấy hạ nay là hạ cuối Thằng bạn thân còn theo đuổi bút nghiên Còn hay mất ai cũng đều tiếc nuối Thuở học trò mơ mộng dễ gì quên... PHIÊN VŨ HOÀI NIỆM Tôi về tìm lại chính mình Bên bờ sông cũ, giữa trời tháng năm Hoa phượng vẫn đỏ âm thầm Và con sông vẫn réo ầm mùa mưa Ngày xưa con sông ngây thơ, Ngu ngơ hai bím tóc hờ trên vai Ngày xưa hoa phượng học bài Chú ve sợ rớt xả lời mà kêu Bên sông hoang vắng tiêu điều Sợi dây buộc lỏng, cánh diều bay đi Bay giờ hoa phượng qua thì... ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG ![]() |
|
|
|
|
|
#7 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
MỘT NĂM HỌC TRÒ
Áo trắng thôi nôi tinh khiết quá Lãng đã hồn em trắng bốn mùa Anh chỉ giữ riêng anh mùa hạ Nghe điếng lòng nhau tiếng dạ thưa... Con ve giờ chết trên cành phượng Ngày xưa thi sĩ gọi: thu vàng Còn anh cứ thấy mùa thu trắng Chờ áo Hà Đông rón rén sang. BÙI CHÍ VINH BÀI THƠ ÁO TRẮNG Áo trắng đâu rồi, áo trắng ơi? Còn mây răng sún ở bên trời Còn trăng cong cớn me chua ấy Còn tối tan trường ai bám đuôi. Áo trắng đâu rồi, áo trắng đây Gió kia mười bẩy có khi gầy Ngôi sao trứng cá còn e ấp Nắng dạy thì ai mắt chớm ngây. Áo trắng nhìn gương ngỡ nhỏ nào Trời xanh đẹp quá chợt làm cao Bạn trai ngồi cạnh thành cây sậy Chạm mặt vờ quay chẳng dám chào. Ngoảnh lại còn mây áo trắng bay Thời gian tình bạn vẽ lông mày Trái tim đừng bẻ ô mai sớm Sợ dấu môi hồng phai gió mây. TRẦN MẠNH HẢO BÀI THƠ MỰC TÍM Nhắc anh ngoảnh lại đằng sau ấy Mười hai năm - áo trắng sân trường Màu hoa - không phải - màu lửa cháy Nhưng làm sao đốt được nhớ thương ? Ơi bàn học cũ gần cửa sổ Giờ "văn" thơ thẩn ngó ra đường Ngóng ai ? Ai ngóng ? Dài thêm cổ Mà hồn bay bổng tựa khói sương Mùa thi chẳng kịp trao lời hứa Mười hai năm ấy ngắn hay dài Chẳng biết sẽ buồn hay vui nữa Năm học cuối cùng ai tiễn ai ? Hình như, có lẽ chưa thì phải Có lẽ, hình như đến chục lần "Quân tử nhất ngôn quân tử dại" Đôi khi muốn nói đại cho rồi Cuối cùng chẳng biết ai có lỗi Không lẽ trách oan cái cổng trường Khiến anh hồi hộp, anh bối rối Cất lời bày tỏ... kém văn chương. Như chim tung cánh về khắp chốn Thầy xa bạn cũng biệt phương nào Tuổi đời chồng chất càng bận rộn Vẫn dành một góc nhớ về nhau Giờ trang lưu bút ngày xưa ấy Hiện bao khuôn mặt tháng năm dài ... Bài thơ nắn nót buồn trên giấy Đến giờ mực tím vẫn chưa phai . ĐỖ QUANG VINH ![]() thay đổi nội dung bởi: Long Nhật Quang, 18-05-2010 lúc 06:25 AM. |
|
|
|
|
|
#8 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
CẦN THIẾT
Không có anh lấy ai đưa em đi học về Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học Ai lau mắt cho em ngồi khóc Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa Những lúc em cười trong đêm khuya Lấy ai nhìn những đường răng em trắng Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh Lúc sương mờ ai thở để sương tan Ai cầm tay cho đỏ má em hồng Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc... Không có anh nhỡ một mai em khóc Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi Tóc sẽ dài thêm mới tóc buồn thơ Không có anh thì ai ve vuốt Không có anh lấy ai cười trong mắt Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong Ai cầm tay mà dắt mùa xuân Nghe đường máu run từ cành lộc biếc Không có anh nhỡ ngày mai em chết Thượng đế hỏi anh tại sao tóc em buồn Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục.... NGUYÊN SA ![]() |
|
|
|
|
|
#9 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
CUỐI CÙNG
Cuối cùng ta vẫn là ta Người dưng dễ ghét vẫn là người dưng Hoàng hôn bỏ nắng sau lưng Lang thang ký ức đếm từng bước quen. Cuối cùng tên khẽ gọi tên Bên kia lơ đễnh để bên ni buồn Giữa hè ướt giọt mi xuân Nhớ ai? Ai nhớ? Cuồng cuồng phượng bay. Cuối cùng tay cũng vẫy tay Sân ga khóc tiễn tháng ngày lặng im Cuối cùng thử nhịp trái tim Cuối cùng ta vẫn mãi tìm người dưng... NGUYỄN THIÊN THI KHÔNG ĐỀ Nụ hoa thì giấu hương hoa Đợi ngày hoa nở toả ra ngát lừng Với người, tôi muốn người đừng Giấu hương trong tóc, không chừng... tôi say! PHAN CHÍNH PHỐ LẠ Lỡ thương theo dấu tìm nhau Ngờ đâu con sáo bỏ bầu bạn xưa! Sài Gòn đẹp cả chiều mưa Huống gì áo cũ bay giờ bạc thêm... Nặng lòng một giấc mơ đêm Có đôi áo trắng bên thềm trú mưa Cầm tay chung một chuyến đò Rồi thương hết tuổi học trò xa xăm... Sài Gòn đèn tỏ hơn trăng Lỡ thương tìm đến, giẫm nhầm nỗi đau! Ngang trời chiếc lá rơi mau - Ô hay, lá cũng đổi màu đấy ư?... LÊ QUANG ĐÔNG THÈM Ô MAI Ô mai mằn mặn chua chua Thêm ngòn ngọt để em ưa ngậm hoài Trời sanh tôi là con trai Thấy em gái ngậm ô mai bắt thèm Giá như tôi được là em Làm thân con gái để ghiền của chua Để ngày đêm mộng với mơ Nhởn nhơ bướm trắng, thẩn thơ mai vàng Để hồn ấm áp tiếng ca Mùa thu con gái dịu dàng nụ hôn Để đang vui bống chợt buồn Để đang yêu, bổng chợt hờn giận ai Cho tôi ngậm với ô mai Một giây thôi để nhớ hoài.. bóng ai! DIỆP MINH TUYỀN ![]() |
|
|
|
|
|
#10 |
|
Đang học vỡ lòng
![]() Tham gia ngày: Apr 2010
Nơi Cư Ngụ: Khách Lãng Du
Bài gởi: 165
Giới Tính: nam
Đô: 31,408
|
CHÊ HỌC TRÒ LƯỜI
Bè bạn bao nhiêu đứa xuất trường . Chỉ còn riêng cậu dở...ương ương ! Hẳn quen thói chực dù che cán ? Hay thuộc lòng mong ấy dẫn đường ?! Đi quẹo về cong mà cố chọn . Ngang ngay sổ thẳng quyết đành nương ?! Hai chân sẵn có không thèm đứng . Ngồi chỗ nhầm nơi hại tứ phương !!! HOÀNG THỊ NGƯỜI XƯA Em đã về đây anh có hay? Sân trường lá rụng bước em say Vắng nhau đã mấy mùa vôi trắng Nắng nhẹ mà sao mắt vẫn cay Em đứng bơ vơ bên hàng cây trụi lá Gió trở mình con sâu nhỏ ngoi lên Chiều sắp tắt tình ơi còn hắt nắng Và ngày mai... mùa thu hay sang đông? Anh đứng đó mơ màng bên bục giảng Em bâng khuâng cắn bút nghĩ thơ tình Này xưa ấy thả hồn mây qua cửa Vương tim em bài hát của ai buồn Ngày xưa ấy ai đùa : hoa khôi lớp Gieo lòng em rừng xa xuyến mưa tuôn Ngày xưa ấy em còn thơ dại quá Chưa biết nghe tình khúc của ve sầu Anh cũng thế sao ơ hờ cao ngạo Quên ngắm mùa son hoa phượng năm nào Ôm mặt khóc em tạ từ dĩ vãng Lá mùa nay rơi nhẹ xuống vai gầy Em thảng thốt! Bàn tay nào rất nhẹ Anh ở đâu chốn ấy co 'vui đầy? BÍCH THỦY QUA MẤY NGÕ HOA Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi o nớ chiều tà Ngó làm chi mây trắng xa xôi Mắt buồn quá chao ơi là tội! Tay nhớ ai mà tay bối rối Áo thương ai lồng lộng đôi tà Đường về nhà qua mấy ngõ hoa Đừng có liếc nhìn ong bướm Có chi mô mà chân luống cuống Cứ tà tà ta bước song đôi Đi một mình tim sẽ mồ côi Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp Để tóc rối cần chi phải kẹp Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền Buộc hồn o vào những cánh chim Bay lên đỉnh lòng anh ngủ đậu Cứ mín môi rứa là rất xấu O cười tươi duyên dáng vô cùng Cho anh nhìn những hạt răng xinh Anh sẽ đổi ngàn ngày thơi dại Mi sẽ chớp, nghĩa là sắp háy Háy nguýt đi, giận dỗi càng vui Gót chân đưa guốc mộng bồi hồi Anh chợt thấy trân gian quá chật Không ngó anh răng nhìn xuống đất? Đất có chi đẹp đẽ mô nờ Theo nhau từ hôm nớ hôm tê Anh hỏi mãi răng o không nói? Tình câm nín tình cao vời vợi Hay nói ra sợ để giun cười Sợ phố ghen lá đổ mưa rơi Sợ chân bước sai hồi tim đập Cứ khoan khai rồi ta cũng kịp Vạn mùa xuân chờ đón chung quanh Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang Vẫn theo o giờ về tan học Từ bốn cửa Đông - Tây - Nam - Bắc Từ bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông Theo nhau như con sáo sang sông Như chuồn chuồn có đôi có cặp Chim chìa vôi chuyển cành múa hát Trên hư không ve cười mùa hè O có nghe suốt dọc đường về Sỏi đá gọi tên người yêu dấu ! Hoa tầm xuân tìm hoang bờ dậu Lòng anh buồn chi lạ rứa ghê Nón nghiêng vành nắng chết đê mê Anh mê sảng theo chiều tắt chậm Chiều đang say vì tình ngấm Hai hàng cây thương nhớ thương ai? Chiều ni về chắc anh muốn bệnh Thuyền xuôi dòng ngẩn ngơ những bến Anh như là phố đứng trong mưa Anh như là quế nhớ trầm xưa Sợ một mai không qua mất bóng Một mai rồi tháng năm sẽ lớn O nguội quên những sáng trời hồng O sẽ quên có một người mong Một kẻ đứng dọc đường trông đợi Còn nhớ chi ngôi trường con gái Lớp học sầu ô cửa giờ chơi Cặp sách quăng mô đó mất rồi Vì o bận tay bồng tay bế Chuyện hôm nay sẽ thành chuyện kể Những lúc chiều đem nắng sang sông O buâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng Mình nhớ ai mà buồn chi lạ? Chim vô cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi o nớ chiều rồi Ngó lắm chi mấy trắng xa xôi Mắt buồn quá chao ôi là tội. MƯỜNG MÁN THỜI GIAN Còn đâu tráng lệ những thời xanh Mùi vị thơm tho một ái tình Đố kiếm cho ra trong lớp bụi Ít nhiều hơi hám của kiên trinh. Đừng tưởng ngàn xưa còn phảng phất Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm Hồn xưa từ ấy không về nữa Ở cõi hư vô dấu đã chìm. Chỉ có trăng sao là bất diệt Cái gì khác nữa thảy đi qua Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà. Tôi lạy muôn vì tinh tú nhé Xin đừng luân chuyển để thời gian Chậm đi cho kẻ tôi yêu dấu Vẫn giữ màu tươi một mỹ nhân. HÀN MẠC TỬ ![]() |
|
|
|