HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories > Tác Giả Là Tôi

Thông Cáo

Ðề tài đã khoá
 
Tiện Ích
Old 30-05-2010, 11:45 AM   #1
la_dau_mua
Bé đi nhà trẻ
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: giường trời chiếu
Bài gởi: 45
Giới Tính: đôi khi tớ cũng nghi
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default Nhóc chồng! Em yêu anh…

NHÓC CHỒNG! EM YÊU ANH
Thể loại: Tình cảm lãng mạn tuổi teen, nhảm nhí (vì là nghĩ ra nên làm gì có thật) + lằng nhằng… => túm lại các pác cứ đọc rồi cho nó vào thể loại gì thì cho.
Tình trạng: đang sáng tác.
Tác giả: Lá
À trẻ em dưới 13t mà mom men là tớ méc mẹ đóa…
Begin … thả hồn vào thơ…

Chương I: Cuộc sống của tôi…

Sầm… cái wave tàu cũ rích lao sầm vào cái SH đi đằng trước, một người con gái quay lại nhìn tôi. “Ngây ngất” đó là cảm giác hiện ngay trên bộ não vốn chẳng bao giờ suy nghĩ gì nhiều của tôi. Chị ta xinh thật, mặc dù là con gái nhưng tôi cũng phải ngây ngất trước gương mặt đó. Nước da trắng của chị ta tôn lên gương mặt nhỏ nhỏ, đôi mắt to tròn, cái mũi cao và cái mồm xinh xinh.( nói chung là em không bít phải tả sao cho hết nét đẹp của người con gái này, các pác cứ tưởng tượng ra là chị này xinh lắm lắm ý). Nhưng cái ngây ngất của nó được thay ngay bằng sự hoảng…
- Mù à? Đi đứng kiểu gì thế - giọng hà nội chính gốc, chị ta quay lại mắng tôi.
- Dạ…( tức bốc khói đầu lên rồi)…
- Dạ dẫm cái mặt mày.- chị ta lại chửi tôi.
Người con trai trở chị ấy đến lúc này cũng quay lại. “ Ngất”. Tôi lại một lần nữa sững sờ. Người con trai này đẹp trai quá. Anh ta cao khoảng 1m79, khuôn mặt chữ điền được tôn lên bởi nước da nâu. Cặp kính cận anh ta đang đeo dường như che đi toàn bộ nhược điểm trên khuôn mặt đầy tri thức trước mắt tôi. Đôi mắt anh ta – buồn. Tôi cảm nhận được nỗi buồn trong đôi mắt đó, và chính nỗi buồn đó là nhược điểm duy nhất nhưng lại khiến anh ta trông đẹp trai kinh khủng. Nhưng…
- Ê … cút đi… - anh chàng đẹp trai đó nói. ( trùi ui! Đẹp trai mà nói gi ghê vậy?)
- Ê … cái đập vào mặt ông đấy – lúc này thì tôi nổi điên rồi.
- Con kia mày ăn nói cẩn thẩn, bà cho mày ăn vả đấy! – chị con gái nhảy bổ ra lao tới tôi. Chẳng kịp nói gì, tôi đã bị chị ta vả cho một cái “bốp” đau điếng…
Tôi nhìn chị ta, cay đắng, cơn điên của tôi bắt đầu phát tác. Ngay lập tức, tôi lao vào chị ta “bốp”, tát trả. Nhưng không dừng lại ở đó, tôi túm tóc, mái tóc dài óng mượt của chị ta bị tôi kéo lôi xuống sát đất, tôi lên gối thụi thẳng vào khuôn mặt xinh xắn đó. Chị ta đau đớn ngã lăn ra đường. Tôi phủi tay định bỏ đi nhưng lại bị một bàn tay thô, cứng giữ lại. “ Bộp”. Nắm đấm của người con trai đẹp trai đó lao thẳng vào mặt tôi.( hèn quá, con trai lại đi đánh con gái). Tôi cũng ngã lăn ra đất và đau đớn.
***
Tôi – một con bé sinh viên đại học năm nhất đang thất tình và buồn khinh khủng. Người ta hay gọi tôi là Lá vì người tôi lúc nào cũng toàn màu xanh lá cây, còn chưa kể đến việc cặp tôi luôn đeo đầy cỏ bốn lá xanh rờn và may mắn. Tôi luôn cười, cười khi tôi trượt đại học và phải học hệ ngoài ngân sách để có thể theo học ngôi trường danh tiếng Kinh Tế Quốc Dân, cười cả khi tôi bị người yêu đá với lý do xanh rờn em lên Hà Nội học anh có người khác rồi. Và bây giờ thì tôi bất cần với tình yêu, tôi chỉ muốn học, đi làm thêm kiếm tiền đỡ đần ba mẹ tôi vì khoản học phí khổng lồ mà ba mẹ nó phải trả hàng kì.
-
Nằm trên giường nhưng tôi không sao quên được hình ảnh người con trai đó, hình ảnh anh ta cứ ùa về trong tâm trí tôi. Quá ấn tượng. Đôi mắt buồn - một nỗi buồn xa xăm dường như đã in sâu vào tâm trí nó, cú đấm trời giáng mà anh ta giành tặng tôi vì con mụ xinh đẹp kia sao mà khó phai thế?... đâu đó trong hình ảnh của anh ta lại là hình ảnh anh, người mà tôi đã yêu thương. Sợ, sợ lắm những hình ảnh của anh, mỗi khi hình ảnh đó xuất hiện là trái tim tôi lại đau nhói, nước mắt tôi lại chảy dài… Tôi cố ngủ nhưng tôi lại khóc từ bao giờ tôi cũng chẳng biết nữa. Những giọt nước mắt lăn dài, ướt át, và\tôi thiếp đi trong nỗi đau đến nhói tim.
“Gió héo hắt ánh mắt thơ ngây đang chờ ngày nắng mai. Ôi quanh tôi thế giới thật buồn, cho lòng càng tái tê. Tôi đang nghe đâu cơn gió xuyên qua những đám lá cây. Ngồi tôi đếm những vì sao và đón chờ nắng về…” 5h sáng. Đồng hồ bào thức lại kêu lên, tôi quờ quạng tìm chiếc điện thoại. Vẫn lưu luyến giấc ngủ nhưng tôi đành phải đẩy chăn ngồi dạy. “Tôi mà đến muộn nữa là coi như tháng này làm không công rồi” tôi nghĩ bụng rồi loạng choạng bước đi. Tôi thuê trọ nhà dãy, vì không có nhiều tiền nên khu nhà ở của tôi không có vệ sinh trong phòng. Qua một căn nhà, hai căn nhà,… rồi tôi cũng đến được nhà vệ sinh. Tôi sách xô vào rồi đánh răng rửa mặt … và bước ra. Mắt tôi lúc này đã xưng húp lên vì thiếu ngủ, vì khóc và vì mệt mỏi.
5h20’… tôi cố phóng như điên đến 231 giải phóng để cùng chị Thơ dọn đồ và pha cà phê sớm. Vì sáng tôi đi làm parttime ở quán cafe nên tôi phải ra sớm để làm mọi việc trước khi có khách. Bình thường chị Ngọc chủ quán không ra sớm nên nó được chị Thơ thả cho thơ thẩn làm nhưng hôm nay chị Ngọc ra sớm nên cả nó và chị Thơ đều phải cố gắng làm nhanh và gọn gàng hết mức (vậy thì miệt lắm. hjhj nhưng mà 231 giải phóng có nước ép bưởi vs nước ép ổi ngon lắm. Pác nào có cơ hội thì qua thử, kiểu gì cũng gặp Lá)…
7h30’… mệt bã người nhưng tôi vẫn bắt đầu phải bê những ly cafe đầu tiên, đầu óc tôi lúc này chỉ nghĩ đến cái phản yêu quý của tôi ở phòng trọ thôi. Nhưng tôi vẫn phải cẩn thận bưng từng cốc café cho khách, tôi không muốn bị mất công việc này vì chị trả lương rất cao nhưng lại không bắt tôi làm full time. Nhưng cũng khá mệt mỏi vì ngày thứ 7 chủ nhật nó phải làm cả ngày. Và hôm nay là thứ 5 nên nó chỉ phải làm đến 4h30’ để tối còn đi dạy thêm…



Chương II: Nhóc…

Thứ 7, tôi thực sự chẳng mong muốn gì ngày hôm nay đến cả. Thứ 7 nghĩa là tôi phải làm cả ngày từ 5h sáng tới 11h30’ đêm. Sẽ rất mệt mỏi, nhưng vì tôi phải tự lo cho bản thân nên tôi phải cố gắng hết sức để không bao giờ bị ốm…
11h30’ trưa, đói, mệt,… tôi ôm cái khay bê café ngồi trên cái ghế nhựa đỏ tựa đầu vào tủ lạnh lim dim.
- Ê … lá… Chị Ngọc ra bây giờ đấy đừng có ngủ - chị Thơ nhắc nhở nó.
- Tôi nhẹ gật đầu rồi bê đống cốc ra rửa – Nay được bao nhiêu rồi bà chị?
- Sáng giờ được hơn triệu rồi
- Thích nhỉ? Hí hí… Lát chị ra lại có tiền ăn trưa rồi.
- Ngày nào chẳng có, điên à?g zrtxz
- Là hôm nay không có tiền đổ xăng mà.
- Uhm… mày cũng khổ nhỉ. Bố mẹ không gửi được tiền lên phải tự đi làm kiếm tiền đi học.
- Oánh giờ đấy, ba mẹ em có gửi nhưng ba mẹ cũng khổ lắm nên không gửi được nhiều mà. – nói vậy thôi chứ trong lòng tôi cũng buồn lắm. Tôi biết ba mẹ tôi vất vả lắm mới có tiền nuôi tôi. Cứ nghĩ tới ba mẹ thôi là tôi lại chạnh lòng muốn khóc. Nhưng phải cứng rắn, tôi đã tự dặn lòng phải cứng rắn hơn.

10h45 tối… những tưởng hôm nay đã hết khách, chị Thơ và tôi đang định dọn đồ vào nhà thì năm thằng nhóc khoảng tầm 17, 18 tuổi vào ngồi.
- 10 ken em ơi! – Thằng nhóc có vẻ đẹp trai nhất hội lên tiếng.
- Vâng …- chị Thơ lên tiếng. (Bà già này thích bán bia lắm vì chẳng phải pha gì chỉ cần bưng và bê thôi. Mà bưng và bê lại là công việc của Lá mà)
Tôi bưng 10 chai heniken cho bọn nhóc rồi chui vào trong lầm bầm : “cái bọn tý tuổi học đòi”… bước vào trong, tôi lại gục đầu xuống bàn...
Trời bắt đầu mát dần, những cơn gió mang theo hơi nước mơn man lướt qua mái tóc tôi. Trời đang nổi cơn giông… Tôi nằm trong lim dim ngủ nhưng vẫn nghe rõ mồn một tiếng lũ nhóc bàn tán.
- Mẹ cái thằng chó ấy *** dám đến rồi!
- Một mình nó *** dám đến đâu. Biết rõ anh em hẹn nó ra một mình để xử mà. Ông già có bảo cũng chắc *** gì dám đến.

- Nó đến kìa chúng mày
Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa, một thằng nhóc kute vô cùng đang đứng ngoài đó. Mái tóc nhóc để tỉa , lòa xòa ôm lấy khuôn mặt với cái cằm hơi vuông. Cái mũi cao nằm gọn trên khuôn mặt trắng trẻo của nhóc. Đôi mắt nhóc ươn ướt, buồn, nhưng lại ánh lên sự căm ghét khi nhìn lũ nhóc còn lại. Nhóc cười. Nụ cười ấy giả dối, lạnh lùng nhưng đẹp đến vô cùng.
Nhóc bước vào trong khi những luồng gió của cơn giông vừa bất chợt tới, một hương thơm như lan tỏa cả căn phòng…
- Mày hẹn tao?
- Ờ… Tao muốn xử mày vụ chiều qua…
- Tao tưởng mày biết sợ, hóa ra là không biết sợ à con chó? – nhóc gằn giọng.
- Mẹ… Bố mày hẹn mày ra đây để đánh cho mày không về được với papa đấy con.
- Ngon solo tao. Cậy đông thì hèn lắm thằng chó.

Mấy thằng nhóc ngồi ngoài cứ chửi nhau, hất hàm,… còn tôi và chị Thơ bên trong thì sợ và không biết phải làm gì. Định gọi cho chị Ngọc nhưng lại sợ em Kid dạy nên dành tùy cơ ứng biến… Dòng suy nghĩ, cái siết tay của tôi với chị Thơ bị chặn lại ngay bởi tiếng choang… Thằng nhóc đến sớm hơn cầm chai heniken đập thẳng vào tay thằng nhóc đẹp trai vừa mới đến. Giò đây, chai heniken chỉ còn lại một nửa, những đầu nhọn thủy tinh đâm tua tủa. Những mảnh thủy tinh tung tóe dưới đất, thằng nhóc đẹp trai ôm lấy cánh tay nhưng nhanh như cắt, nhóc dùng hết sức bình sinh đạp thẳng chiếc bàn trước mặt vào phía thằng nhóc làm nhóc kia ngã rúi vào tường tay va vao mấy mảnh thủy tinh. Máu lênh láng, cái bàn đổ làm tiếng “ầm” hết thảy cả 10 chia heniken còn lại đổ rào xuống đất. Thấy bạn bị thương mấy thằng nhóc còn lại lao như những con thiêu thân vào thằng nhóc đẹp trai đang bị thương đá, đấm, sút, lên gối, chửi,… thằng nhóc quá đuối sức không thể chịu đựng nổi khụy xuống. Thấy sự việc quá mức, tôi liên chạy ra. “ các anh tha cho cậu ấy, quán nhà em còn …”. Chưa kịp nói hết câu tôi đã bị một thằng nhóc đẩy ngược ra đập vào tường đau đến kinh người. Tôi lại nổi cáu, tôi lao ngay vào trong cầm con dao chặt đá của chị Ngọc ra ngoài hét lớn: “ MẸ CHÚNG MÀY CÓ ĐƯA TIỀN TAO RÙI CÚT HẾT ĐI KHÔNG”. Thấy tôi lăm lăm con dao phay trong thay chúng nó vội đỡ thằng bạn dạy đặt 2 tờ 500k lên bàn bên cạnh rồi lên xe đi thẳng. ( Chắc là sợ bị báo công an thôi chứ chúng nó sợ gì Lá hjk hjk)
Bọn nhóc đi hét tôi cầm 2 tờ 500k đưa chi Thơ nhưng thàng nhóc đẹp trai kia không dạy được, tôi chạy ra quỳ xuống cạnh nhóc định đỡ nhóc dạy nhưng nhóc ngất mất rồi. Tôi quay sang nhìn chị Thơ nhưng … “ mày làm gì thì làm, tao chịu don nhanh còn về, kệ nó”… Nói rồi tôi cùng chị Thơ dọn nhanh đống đổ vỡ, kéo lê thằng nhóc ra ngoài cửa rồi đóng cửa đi về. Chị Thơ về trước rồi nhưng tôi thì không đành lòng để thằng nhóc ở đây, tôi cũng chẳng biết nhà nhóc ở đâu và tôi còn chẳng có tiền nên cũng không thể đưa nhóc tới viện. T1ôi đành đưa nhóc về nhà tôi.
Sáng hôm sau tôi lại dạy sớm, lại đi làm thêm để nhóc ở nhà tôi ngủ một mình cùng chùm chìa khóa sơ cua của tôi nhưng đến tối về, nhóc đã đi từ lúc nào mà không một lời từ biệt, không một dòng giấy nhắn.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi đọc “cây lá và gió” tôi thích lá, không phải vì câu truyện mà vì tôi biết lá sẽ mãi mãi bên cây. Lá luôn bên cây. Khi lá bên cây, lá hạnh phúc. Cây làm cho lá luôn hồi sinh. Khi có gió bão, cây đau lá cũng đau lắm. Và khi cây chết, lá cũng héo úa. Vậy đấy, vì vậy tôi là lá.


thay đổi nội dung bởi: la_dau_mua, 30-05-2010 lúc 11:47 AM
la_dau_mua is offline  
Old 30-05-2010, 01:32 PM   #2
Vợ_tồ_tẹt
Bé còn quấn tã
 
Vợ_tồ_tẹt's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 3
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa aaaaaaaaaa

về nhất..........................hehe

hjk hjk, Viết tiếp đi chư.... Mỗi chương là 1 vụ đánh nhau tơi tả
Ấn tượng quả lên gối, kết rồi đậy

thay đổi nội dung bởi: .Ngọc Xinh., 28-06-2010 lúc 01:53 AM
Vợ_tồ_tẹt is offline  
Old 30-05-2010, 04:31 PM   #3
pE_l0c_cHoC
Sinh viên đại học
 
pE_l0c_cHoC's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2010
Nơi Cư Ngụ: ...
Bài gởi: 1,081
Giới Tính: ♥ & ♥
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cách dòng, cách dòng, báo động báo động!!! Mờ mắt rồi><!

Cái đoạn lên gối cứ như xi -nê, ai mà có thể lên gối một người không quen dù họ có làm gì mình đi chăng nữa chứ nhỉ, bất lịch sự thế!!!

Cách viết của bạn cũng khá lắm, ủng hộ post tiếp!!!

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~


I love BEAST/B2ST.
I love Yang Yo Seob.
I'm a B2UTY/BEAUTY.


"BEAST/B2ST is the best
It's time to fly."

pE_l0c_cHoC is offline  
Old 31-05-2010, 08:56 PM   #4
la_dau_mua
Bé đi nhà trẻ
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: giường trời chiếu
Bài gởi: 45
Giới Tính: đôi khi tớ cũng nghi
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Chương III: Chị…
Không khí của một buổi chiều hạ với những làn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của nước làm nó mơn man nhớ về người con gái đó… Nó không biết người đó là ai, không nhớ nổi trông người đó như thế nào nhưng nó lại nhớ rất rõ bàn tay ấy, đôi bàn tay đã nâng nó dạy khi nó đau đớn, đôi bàn tay đã lau những vết máu trên người nó, đôi ban tay đã thoa thuốc cho nó… Nó thực sự rất muốn gặp lại người con gái đã chăm sóc cho nó nhưng người đó đã bỏ không làm ở quán café và cũng chuyển luôn nhà trọ. Cái duy nhất nó biết về người con gái đó lúc này là mảnh giấy trên tay .. 0988xxxxxx… nhưng khi nó bấm số thì luôn là “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
Trong cuộc đời có những người chỉ là lướt qua gặp nhau nhưng để lại cho nhau những ấn tượng sâu sắc, và người con gái hôm đó là một người như vậy với nó. Nó không biết có thể gặp người đó lại một lần nữa không nhưng người đó thực sự đã có ý nghĩa với nó. Một ý nghĩa nào đó mà nó cũng thể hiểu nổi nhưng nó rất muốn gặp lại người đó …



Chương IV: Gia sư, chị…
Từ sau vụ cãi lộn với mấy nhóc ở quán café tôi bị đuổi việc, cuộc sống bắt đầu vất vả hơn với tôi. Không có khoản lương 1,8t ở quán café tôi phải trả nhà trọ và nhận ở ghép cùng một người đàn ông đang đi làm. Chỉ 200k một tháng là giá anh ta bắt tôi phải trả tiền nhà. Vì ban ngày tôi đi làm và đi học tới 9h tối mới có mặt ở nhà còn anh ta thì làm đêm từ 8h đến 8h sáng hôm sau nên cũng chẳng mấy khi tôi và anh ta gặp nhau. Mặc dù biết ở như vậy rất nguy hiểm nhưng tôi biết làm sao được, tôi không có tiền, việc làm thêm thì không xuôn xẻ, bố tôi lại ốm nên tôi đành phải chấp nhận đánh bạc với cuộc đời…
Tôi bán chiếc xe máy mà khó khăn lắm tôi mới tích cóp đủ tiền mua được đẻ gửi tiền về quê chữa bệnh cho ba. Và bây giờ tôi đạp tới 15km từ nhà tôi ra gần Hồ Tây vì mới nhận dạy kèm cho một nhóc lớp 11 lên lớp 12 với khoản lương khá cao. Điều kiện mà người ta nói với tôi để có khoản lương 500k một buổi là phải làm cho nhóc không hư hỏng… Khó, tôi biết là rất khó nhưng tôi vẫn muốn thử, muốn thử không phải là vì tôi nghĩ tôi có thể làm được nhưng tôi muốn thử là do nếu làm được thì khoản tiền đó sẽ làm cuộc sống của tôi ít vất vả hơn nhiều.
“….địa danh đợi bạn Hiền yêu quý cuả lá tìm đã nhá…” tôi dừng lại trước một ngôi biệt thự được thiết kế theo kiến trúc châu Âu, xung quanh nhà là bức tường đá ẩn nấp những đám rêu xanh xanh trông rất cổ kính và rất đẹp. Tôi bước tới cánh cổng bằng sắt và bắt đầu bấm chuông… Một giọng đàn ông đứng tuổi vang lên ngay chỗ cái chuông, tôi giật mình bước lùi ra sau : “Ai đấy?”… Tôi sợ hết hồn, đứng như chôn chân ở đó tới 5 phút rồi mới dám lại gần lên tiếng “ cháu là gia sư mới đến ạ”. Ngay lập tức cánh cửa mở ra cho tôi dắt chiếc xe đạp cũ rích của mình vào.
- Chào cô, Cô đợi ông chủ chúng tôi một lát. Ông chủ sẽ xuống ngay bây giờ… - người đàn ông già nói với tôi.
- Vâng ạ…- tôi đáp lại, ngồi nép vào một góc ghế. Thú thực lúc này tôi cảm thấy rất ngạc nhiên. Từ bé tới giờ, ngôi nhà này là ngôi biệt thự đầu tiên tôi bước vào, nó quá đẹp làm tôi mê mẩn nhìn quanh. Bộ salon trắng tinh được đặt cạnh một cái cửa sổ lớn nhìn ra ngoài là hoa ly trắng và một chiếc bể bơi lớn… Cạnh chiếc bể bơi đó là một người con trai, tôi nhìn mặt rất quen nhưng mãi tôi cũng chẳng nhớ là ai… đang miên man với những ý niệm vẩn vơ thì một người đàn ông to béo bước vào.
- Chào cháu – người đàn ông đó nhìn tôi cười, một nụ cười hiền từ chứa chan tình yêu thương.
- Dạ, cháu chào bác ạ - tôi đáp lại lễ phép.
- Uhm… cháu đến dạy thằng Hai nhà bác nhỉ?
- Vâng ạ
- Cháu đã biết về điều kiện của bác… có gắng giúp bác nhé. – Người đán ông ngập ngừng
- Cháu sẽ cố - tất nhiên là tôi sẽ cố giữ công việc này rồi. Đó có lẽ là sự sống sắp tới của tôi. Tôi nhìn vào gương mặt ấy khẳng định, nhưng ánh mắt của bác chợt buồn, có lẽ vì thằng Hai mà bác đã nhắc tới.
Nói rồi người đàn ông già lúc nãy dẫn tôi lên cầu thang và tiến đến một căn phòng nằm phía bên trái cầu thang… tôi bước vào, ngỡ ngàng vì người đứng trước tôi lúc này là nhóc, là thằng nhóc khiến cuộc sống của tôi cực khổ biết mấy suốt tuần qua.
Cánh cửa phòng khép lại sau tôi, tôi tiến lại gần nhóc:
- Ê… nhóc … nhớ tôi không?
- Chị là cái quỷ gì mà tôi phải nhớ chứ? – thằng nhóc lạnh lùng nhìn tôi.
- Uhm… chị … chị là gia sư mới của em mà… hì hì… - tôi nhìn nhóc ngập ngừng
- Lại vì tiền mà đến thì cũng nhanh phải cuốn gói thôi – nhóc lại nhìn chằm chằm tôi chỉ trích.
- Uhm… là vì tiền… nhưng khác những người khác – tôi khẳng định. Trong đầu tôi lúc này nảy ra những ý nghĩ kí quái về thằng nhóc này, tôi biết với thằng nhóc này tôi không thể dạy học nó được ngay nên tôi nghĩ ra một cách làm quen với nó. – Ê nhóc… Nhà có hai máy tính không?
- Làm gì? – thằng nhóc ngỡ ngàng nhìn tôi.
- Solo game không?
- Chị nghĩ tôi đơn giản vậy sao? Chỉ là thích chơi game thì tôi đã không phải là tôi.
- Không. Là chị muốn mượn nhóc làm bài tập. Chị không có.
- Sao cần hai cái?
- Thì không muốn mượn không, muốn solo với nhóc thắng rồi mới mượn
- Uhm cũng được – thằng nhóc suy nghĩ một lúc rồi mang ra hai cái laptop.
- Oái … cái gì mà không có nút, chơi sao?...( huhu thằng nhóc này đại gia dùng đồ apple oài…)
- Hik…- thằng nhóc cười khẩy.
Tôi cố gắng làm quen với cái laptop, và bắn đột kích với thằng nhóc… thật sự là tôi không thể thắng thằng nhóc được vì tôi đâu có biết chơi, nhưng thằng nhóc lại nhường tôi, có lẽ nó nhớ ra tôi là ai hoặc cũng có lẽ thằng nhóc biết tôi nghèo nên có tình muốn cho mượn. Tôi thắng 2/3 ván, vậy là tôi mượn được cái laptop của nhóc. Tôi ngồi ngay vào bàn và bắt đầu làm bài tập lớn.
“ vào mạng được hả nhóc” – tôi hỏi nhóc rồi định di chuột tới biểu tượng IE nhưng khi tôi cầm được vào con chuột cũng là lúc thằng nhóc cầm vào con chuột. Thằng nhóc cầm vào tay tôi, như điện giật tôi rút ngay tay ra khỏi bàn tay ấm áp của nhóc. Nhóc nhìn tôi chằm chằm, dường như nhóc cảm giác được cái gì đó ở bàn tay tôi. Nhóc đứng như chết lặng trong phút giây ấy. Cả căn phòng yên lặng đến đáng sợ. Tôi cũng sợ, không hiểu vì sao lúc ấy tôi lại sợ đến vậy.
Tôi phá vỡ không gian yên tĩnh bằng một tiếng cười nhạt… hì…
Thằng nhóc vẫn đứng đó, vẫn nhìn tôi chằm chằm rồi…chợt nhóc lao sầm vào ôm chọn lấy tôi trong vòng tay. “Là chị, em tìm chị mãi”… tôi chẳng hiểu gì về câu nói của thằng nhóc, tôi cố vùng ra khỏi cánh tay của thằng nhóc chạy ra lấy cặp rồi lao ra khỏi căn phòng ấy. Thằng nhóc không đuổi theo tôi, mà cứ để tôi đi như thế…




Chương V: Tôi sợ… nhóc.

Chùm áo mưa, tôi đến dạy nhóc. Hôm nay là ngày thứ hai tôi đến dạy nhóc và cũng là một ngày trời mưa rất to. Vất vả đạp 15km trong cơn mưa, cuối cùng tôi cũng tới được nhà nhóc và ướt như chuột…
Một người con trai ra mở cửa cho tôi, khuôn mặt ấy quen lắm nhưng tôi lại không sao nhớ ra anh là ai, tôi chỉ biết anh ta là cậu cả của cái nhà này. Hai anh em bọn họ khác nhau hoàn toàn, đó là cảm nhận của tôi. Với tôi, người đứng đây dường như là một mẫu lý tưởng mà không sao tôi có thể với tới. Tôi đứng đó chằm chằm nhìn anh ta, ngất ngây.
- Nhóc không vào sao? – anh ta lên tiếng.
- Dạ - tôi chỉ biết “dạ”, tôi biết nói gì với anh bây giờ.
Tôi bước vào nhà, run lên vì lạnh… Nhưng ngay lập tức, một chiếc khăn được quàng lên người tôi. Là anh, người con trai lúc nãy tôi gặp. Anh nhẹ nhàng khoác lên vai tôi chiếc khăn, ân cần mang nước ấm cho tôi uống, nhỏ nhẹ thì thầm bên tai tôi “ Nhóc mặc tạm đồ anh nhé!” rồi anh đưa tôi bộ quần áo anh đang cầm trên tay. Trong giây phút ấy, tôi cảm thấy trái tim tôi được sưởi ấm, tôi không biết anh đã có bạn gái hay chưa nhưng tôi thì đã thích anh mất rồi. Tôi nhận bộ quần áo từ anh, vào phòng vệ sinh thay đồ và lại lên phòng nhóc dạy như mọi khi.
“… Hắt xì…”
- Chị ốm à? – thằng nhóc hỏi.
- Không. Tại mắc mưa thôi.
- Vậy hôm nay đừng dạy nữa, nằm giường em mà nghỉ, mai học bù – thằng nhóc nháy mắt.
- Hik … có điên không vậy? Biết từ nhà tôi ra đây xa lắm không? – tôi nổi cáu với nhóc.
- Làm gì đâu chị cáu với em thế? Vừa lúc còn nai tơ với thằng cha kia mà.
- Thằng cha nào – tôi gắt lên.
- Thì ông K đó. Mai chị tới nhé, em đón…
- Không… không là không … lằng nhằng quá.
- Vậy lát em chở chị về nhé! – thằng nhóc nhìn tôi chằm chằm làm tôi sợ phát khiếp.
- Không cần tôi tự đi được. Thôi học đi.
Tôi cầm quyển sách giáo khoa đọc và bắt đầu dạy nhóc. Thằng nhóc này hổng kiến thức kinh khủng nhưng nó lại rất thông minh, cái gì tôi giảng nó cũng hiểu ngay và làm bài rất tốt. Hai đứa đang say sưa học bài thì tiếng chuông điện thoại nhóc vang lên… nhóc đọc tin nhắn. Ngay lập tức nét mặt nhóc biến đổi. Cái mặt trắng đáng yêu của nhóc được thay bởi khuôn mắt tím tái vì giận. Nhóc nhìn những dòng tin nhắn rồi cười khẩy một cái. Nhìn nhóc, tôi linh cảm được điều gì đó không hay.
- Chuyện gì vậy? – tôi lên tiếng
- Nghỉ học thôi, em có chuyện phải làm gấp. Nói rồi nhóc chẳng thèm gấp sách vở, đẩy cái ghế đổ ngửa ra sau rồi bỏ đi.
Tôi nhìn nhóc, tôi biết có điều gì đó nên tôi chạy theo.
- Đừng đi được không?
- Không – thằng nhóc dứt khoát trả lời.
- Vậy chở tôi về đi, được không? – tôi không biết mình đã nói gì, nhưng có lẽ đó là lý do duy nhất mà tôi nghĩ ra được lúc này để giữ không cho nhóc đi.
- Không – thằng nhóc lại trả lời lạnh lùng
- Vậy cho tôi đi cùng rồi lát chở tôi về nhà, đừng nói là không được nhé!
- Không, không muốn chị liên quan tới mấy chuyện này.
- Tôi đang chịu trách nhiệm cậu mà… năn nỉ nhóc mà
Ánh mắt van nào của tôi như cảm hóa được nhóc, nhóc gật đầu rồi xuống nhà lấy chiếc SH cà phê sữa chở tôi đi. Chúng tôi đi vòng qua con đường ven hồ rồi nhóc chở tôi đến một quán bar và dừng lại. Nhóc nói tôi ở bên ngoài đợi nhưng tôi không chịu, tôi theo bằng được nhóc vào trong.
Ngỡ ngàng, lần đầu tiên trong đời tôi bước vào một quán bar. Lung linh những ánh đèn màu xanh đỏ, trên sàn diễn là những cô chân dài đang mặc bikini lượn qua lượn lại… trông ghê khủng khiếp. Tôi bước vào, cố gắng nép sau nhóc tránh những ánh mắt dòm ngó của những người khác bởi vì trong lúc này đây tôi qua nổi bật. Giản dị, giản dị tới quê mùa.
Nhóc dẫn tôi vào trong, nơi đó là quầy rượu.
Là năm thằng nhóc đó, năm thằng nhóc hôm trước… bây giờ thì tôi hiểu vì sao nhóc của tôi giận như vậy rồi. Tôi không biết làm gì lúc này, tôi chỉ biết ôm chặt cánh tay nhóc, thì thầm với nhóc từ đằng sau… “Đừng…”. Nhưng nhóc như chẳng để ý tới những lời tôi nói, nhóc đẩy tôi lùi ra sau rồi lao tới túm cổ một thằng nhóc trong năm thằng đó. Những thằng còn lại thì bị những người khác từ đâu đến quây lại đánh te tua. Nhóc của tôi mắt đỏ ngầu nhìn thằng nhóc đối diện rồi chẳng thèm lên tiếng, nhóc đấm thẳng vào mặt thằng đó. Một… hai… ba… mặt thằng nhóc kia nhầy nhụa máu, nó ngã lăn xuống sàn. Tôi đứng đó, bên cạnh nhóc nước mắt trào ra… tôi không biết nhóc lại vô cảm lạnh lùng đến vậy. Nhóc đánh người ta, không nương tay. Trông nhóc lúc này như con hổ dữ đang lao vào con mồi. Tôi sợ, sợ lắm con người đang đứng trước mặt tôi. Tôi chỉ biết khóc, chỉ khóc mà thôi. Mắt tôi nhòa đi, tôi khụy xuống sàn “ Thôi… thôi được rồi đấy…”. Nhóc chẳng thèm để ý tới những lời tôi nói, tôi hét lên “ Thôi đi! Đồ dã man”. Tôi chạy ra ngoài, tôi không thèm để ý tới nhóc, không để ý tới mọi thứ. Tôi ghê sợ con người nhóc.
Trên lề đường, tôi vẫn đang ngồi gục mặt cặp và khóc. Những hình ảnh trong quán bar lại ùa về trong đầu óc tôi… tôi ghét nhóc.
Nhóc chở tôi về nhà trọ, cả tôi và nhóc chẳng thèm nói với nhau một câu. Cả tuần sau, tôi cũng không đến nhà nhóc dạy nữa!

Lá mò mãi nhưng không biết cách tách dòng ... ADMIN đâu mất oy... cứu lá với...

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi đọc “cây lá và gió” tôi thích lá, không phải vì câu truyện mà vì tôi biết lá sẽ mãi mãi bên cây. Lá luôn bên cây. Khi lá bên cây, lá hạnh phúc. Cây làm cho lá luôn hồi sinh. Khi có gió bão, cây đau lá cũng đau lắm. Và khi cây chết, lá cũng héo úa. Vậy đấy, vì vậy tôi là lá.

la_dau_mua is offline  
Old 31-05-2010, 09:30 PM   #5
nhokcuachi
Bé còn quấn tã
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 4
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

nhok... temmmm
nhok nè chị oy... nhưng mà nhok đâu oánh nhau zữ zậy??? hu hu chị nói xấu nhóc quá... mà chị đã bỏ người yêu đâu...
ước gì chị cũng như chị trong truyện hi hi...
nhok sẽ theo dõi đý... nhớ post cẩn thẩn....
nhokcuachi is offline  
Old 01-06-2010, 10:21 AM   #6
la_dau_mua
Bé đi nhà trẻ
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: giường trời chiếu
Bài gởi: 45
Giới Tính: đôi khi tớ cũng nghi
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Chương VI: Nhóc ghét tôi lắm.
Tôi bị ốm… cả ngày tôi nằm ở nhà…
Tối, người đàn ông cho tôi ở cùng vừa đi làm thì nhóc đến. Lúc này tôi thực sự không muốn gặp nhóc, không muốn nhìn thấy mặt nhóc, tôi ghê tởm nhóc. Con người dã man đó sao lại xuất hiện trước mặt tôi lúc này…
Nhóc bước vào, chẳng cần sự cho phép của tôi làm tôi giật mình. Nhóc nhìn tôi, nét mặt nhóc buồn lắm, đôi mắt nhóc ánh lên sự mệt mỏi…
- Hôm nay cho em ở đây được không chị?
- Không…- tôi gay gắt
- Em không muốn về ngôi nhà đó, cho em ở lại một hôm thôi.
- Có chuyện gì?
- Em cãi nhau với bố - nhóc nhìn tôi, cười.
- Về mà xin lỗi, tôi không có can hệ gì với con người như cậu.
- Chị cũng thấy em là thằng bỏ đi à? – nó nhìn tôi, ánh mắt vẫn buồn, buồn vô tận.
- Không… cậu không phải là thằng bỏ đi trong mắt tôi. Nhưng cậu là một thằng dã man. Tôi ghê sợ con người cậu. – tôi nhìn chằm chằm nhóc.
Nhóc chẳng nói gì nữa, nhóc vào nhà vệ sinh…
Người đàn ông ở cùng phòng tôi mở cửa bước vào, anh ta chốt cửa bên trong. Tôi linh cảm thấy điều chẳng lành vừa toan định lên tiếng thì ông ta lao vào người tôi. Ông ta đè tôi xuống, cái mùi hôi hám của ông ta làm tôi phát hoảng, tôi hét lên “ nhóc ơi…”. Thằng nhóc vẫn trong nhà vệ sinh không hề lên tiếng trong khi người đàn ông đã giật tung hai hàng cúc áo của tôi. Tôi chết lặng trong tiếng khóc, cố gắng vùng vẫy đẩy ông ta ra khỏi cơ thể tôi. Nhưng ông ta quá khỏe tôi không thể nào đẩy ông ta ra được. Tôi lại gào lên trong hoảng sợ, trong những giọt nước mắt lăn dài… “ nhóc ơi… cứu chị…”. Thằng nhóc như nghe được tiếng gọi của tôi, nhóc mở cửa nhà vệ sinh… Lao ra, nhóc đạp thẳng vào người đàn ông đó, ông ta ngã dúi vào góc tường, nhóc tiến đến đấm, đá,… ông ta. Còn tôi, mắt nhòa đi đầu óc tôi chẳng còn gì chỉ còn lại một màu đen thui…
Sáng hôm sau, tôi mở mắt, thấy mình đang nằm trong phòng nhóc, mặc trên người chiếc áo sơ-mi trắng to đùng của nhóc, đầu óc tôi quay cuồng, cơ thể đau ê ẩm, nước mắt lại chảy dài trên má. Tôi khóc, giờ đây tôi cũng không biết làm gì ngoài khóc… tôi không nhớ được gì trừ cái mùi hôi đáng sợ của cơ thể người đàn ông đó. Tôi khóc, khóc cho số phận tôi, khóc cho một đứa sinh viên con nhà nghèo phải bươn chải trong cuộc sống bộn bề khó khăn, đầy rẫy lừa lọc dối trá mưu toan…
Nhóc bước vào, tay bưng bát cháo đang bốc khói nghi ngút. Nhìn thấy tôi đã thức giấc, nhóc lên tiếng “Đồ con gái hư hỏng, người như chị mà cũng dạy tôi sao? Vô liêm xỉ.”
Nhóc chửi tôi, tôi không biêt nói gì cũng không biết giải thích gì, tôi vẫn chỉ khóc. Dù có nói gì dù có làm gì nhóc cũng không thể tha thứ, không thể chấp nhận việc tôi ở cùng phòng với một người đàn ông. Tôi biết điều đó, hiểu điều đó qua anh mắt nhóc nhìn tôi. Nhóc đặt bát cháo xuống cái bàn cạnh giường rồi quay mặt bước đi, tôi không biết phải giải thích như thế nào tôi chỉ nói được hai từ “ cảm ơn” lúc đó.
- Cảm ơn vì điều gì? Vì tôi đã cứu chị ra khỏi người đàn ông chị sống cùng sao? – thằng nhóc nhìn tôi căm thù.
- Cậu không hiểu đâu, cậu sẽ không bao giờ hiểu được cuộc sống của một người nghèo như tôi đâu – tôi khóc.
- Ai nghèo cùng bán mình như chị thì tôi khinh – vẫn ánh mắt khinh bỉ ấy, nhóc nhìn tôi.
- Tôi không bán mình, tôi không ngờ ông ta lại… - tôi gào lên với nhóc trong tiếng nấc nghẹn ngào.
- Vậy tại sao chị ở cùng ông ta?
- Tôi… tôi không có tiền thuê nhà... ông ta cho tôi mướn giá rẻ… - tôi nấc lên, mắt tôi nhìn nhóc mệt mỏi.
Nhóc bỏ ra khỏi phòng, để lại một mình tôi trong căn phòng trống, trái tim tôi đau. Nó đang bị tổn thương ghê gớm. Nhóc nói tôi hư hỏng, nói tôi vô liêm xỉ có gì sai đâu nhưng sao tôi lại đau lòng đến như vậy. Trong lúc đau đớn này, tôi chợt nhớ về ba mẹ, tôi ước ao ba tôi khỏi bệnh, ước ao nhà tôi khá hơn một chút, nếu vậy cuộc sống của tôi đã không quá khổ như vậy rồi. Ba mẹ có biết không, trong lúc này đây tôi chỉ muốn chết mà thôi, cái chết với tôi thật nhẹ nhàng…
Tôi cố gắng bước ra khỏi phòng nhóc, lê những bước mệt mỏi xuống cầu thang. Tôi lại khụy xuống, nhưng một bàn tay ấm áp đã ôm chọn lấy tôi, nâng tôi dạy dìu tôi vào phòng. Đó không phải là nhóc mà là anh, anh luôn xuất hiện rất đúng lúc. Lúc tôi yếu đuối nhất, anh đã đến bên tôi an ủi tôi, động viên tôi, đã cho tôi thấy cuộc sống của tôi còn ý nghĩa khi nào còn có anh.
- Em định về lại đó sao?
- Em còn biết đi đâu? Em không có tiền… - tôi khóc
- Em hãy ở lại đây giúp gia đình anh được không?
- Em thì giúp được gì ạ. Em chỉ là một đứa con gái hư hỏng mà thôi.
- Không phải đâu nhóc – anh nhìn tôi trìu mến – Thằng Huy rất quan tâm tới nhóc, nó không có ý làm nhóc buồn đâu.
Đến bây giờ tôi mới biết nhóc tên Huy, ngay từ đầu tôi đã chẳng hỏi tên nhóc và nhóc cũng chẳng hỏi tên tôi. Chúng tôi chỉ gọi nhau là nhóc với chị, chỉ cùng nhau học hai buổi, cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện. Những chuyện khiến tôi giận nhóc và nhóc cũng giận tôi nhiều lắm. Nhưng bây giờ đây tôi chuyển tới ở nhà nhóc dưới sự nhờ cậy của bố và anh trai nhóc, trong sự mệt mỏi của bản thân, và trong sự ghét bỏ của nhóc.
***
Từ sau chuyện lần ấy, tôi được bố nhóc nhận làm con nuôi, bác nuôi tôi ăn học và còn gửi cả tiền về chữa bệnh cho ba tôi nữa. Tôi rất biết ơn Bác về chuyện đó, Bác giúp đỡ tôi, che chở cho tôi không một điều kiện, không một ràng buộc gì hết. Bác giúp tôi chỉ vì một lý do duy nhất đó là Bác thương tôi.



Chương VII: Sinh nhật nhóc.

Kelly, Kelly Trần là tên của anh, người tôi đang thầm thương trộm nhớ. Còn nhóc là Trần Gia Huy. Với tôi hai người đó là hai cực của trái đất. Một âm, một dương. Một lạnh như băng Bắc cực, một ấm áp như những tia nắng thảo nguyên. Nhưng cả hai người đều rất tốt với tôi và tôi thì luôn yêu quý cả hai người.
***
Đang nằm trong phòng, ôm con gấu bông K (kelly) tặng ngủ ngon lành thì nhóc đẩy cửa chạy vào…
- Dạy đi chị, muộn rồi… hôm nay có nhiều việc lắm… - Nhóc hổn hển.
- Chuyện gì vậy?... – tôi ngái ngủ
- Phải đi mua đồ, tối nay có tiệc… ra mắt con gái nuôi là chị đấy.
- Hả… tôi bật dạy há hốc mồm…
- Eo… hôi chết đi được… - thằng nhóc nhìn tôi giả vờ nhăn nhó – chị mau đánh răng đi.
- Hik … ( xấu hổ chết đi được)…
- Mau nha! Em đợi dưới nhà.
Tôi vào phòng vệ sinh, đánh răng rửa mặt rồi thay đồ rồi chạy xuống nhà tìm nhóc.
Dưới nhà nhóc đang đợi tôi. Thấy tôi xuống, nhóc cười.
- Bị lừa rồi, ai mà thèm tổ chức tiệc cho chị chứ?
Thằng nhóc đáng ghét, nó làm tôi mừng hụt. Hóa ra nhóc lôi tôi dạy chỉ là để đi shopping với nhóc. Tối nay nhóc có bữa tiệc sinh nhật và cứ bắt tôi đi bằng được.
Trên cái LX màu vàng chanh, hai đứa bọn tôi bắt đầu vi vu trong cái nắng nhẹ nhàng của một buổi sớm mùa hạ. Tôi ngồi sau nhóc hít thở những luồng khí man mát của gió, cảm giác vui vô tận. Từ sau chuyện xảy ra đó, tôi luôn sợ phải đối mặt với nhóc, luôn sợ nhóc sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác, bằng con mắt khinh bỉ nhưng giờ thì tôi vui lắm vì tôi biết nhóc cũng không còn để ý tới việc đó nữa, tôi biết nhóc cũng hiểu nỗi khổ của tôi ngày đó.
Dừng xe trước tòa Vimcom, nhóc nắm tay tôi bước vào trong. Váy, áo, giày, dép, đồ trang điểm, sơn móng tay,… tất cả nhóc đều mua cho tôi. Tôi không hiểu vì sao nhóc làm như vậy, hỏi thì nhóc chỉ trả lời một câu “ hôm nay là ngày quan trọng, em không muốn chị xấu”. Chỉ vậy thôi, chỉ vậy mà nhóc tiêu tốn tới 12 triệu 700 với tôi.
Đưa tôi đi mua sắm xong nhóc dẫn tôi đi ăn, nhóc vẫn chỉ nhìn tôi ăn và cười mà không hề ăn gì cả… tôi cảm thấy lạ lắm, bình thường có bao giờ nhóc “hâm” như vậy đâu. Tôi nhìn nhóc…
- Hôm nay giao mùa hả nhóc?
- Không biết, tối nay chị đi cùng em nhé! Chị hứa đi… - nhóc nhìn tôi, năn nỉ.
- Uhm… nhưng mà sinh nhật ai mà quan trọng vậy?
- Không nói, chị đi khắc biết – nhóc nhìn tôi cười hì hì.
Ăn trưa xong, tôi và nhóc đi xem phim tới gần 4h chiều mới về tới nhà. Vừa về tới nhà, tôi đã bị mấy người từ đâu lao tới kéo tôi lên phòng. Nhóc đứng đó nhìn tôi và chỉ cười.
***
1h15’ sau khi bị những người la mặt kéo lên phòng, tôi bước xuống… Nhóc đứng đó, trong bộ vecton lịch thiệp nhìn tôi, ngỡ ngàng. Nhóc chưa bao giờ nhìn thấy tôi xinh như vậy, tôi được những người đó trang điểm, thay quần áo, cuộn tóc ,… và giờ đây tôi trở nên xinh bao giờ hết. Mái tóc vốn nâu nâu của tôi được cuộn xoăn sóng to ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhỏ của tôi. Người ta kẻ cho tôi mắt nước khiến mắt tôi trở lên long lanh và đáng yêu đến vô cùng. Cái mũi cao và cặp môi hồng xinh xắn vốn có của tôi cũng được tôn lên bởi nền phấn mà người ta đánh cho tôi. Chỉ là trang điểm nhẹ nhưng trong mắt nhóc lúc này đây tôi như một cô tiểu thư với bộ mặt thiên thần.
- Chị…
- Xinh quá phải không? (hi hi tự sướng)
- Uhm… em…
- Nhưng sao cần phải vậy, chị vẫn chẳng hiểu gì. Hôm nay nhóc lạ quá. – tôi ngờ vực nhìn nhóc.
- Chị cứ đi với em rồi biết ngay mà.
Nói rồi nhóc kéo tay tôi ra ngoài. Bên ngoài chiếc BMW đã đợi sẵn hai đứa.
***
Trong bộ váy hồng nhẹ duyên dáng, tôi khoác tay nhóc bước vào khách sạn H (lá không dám nói tên đâu, người ta kiện chết cái tội lấy cảnh vật lung tung hi hi). Nơi nay thật đẹp trong mắt tôi, nó nguy nga, tráng lệ như một tòa lâu đài và tòa lâu đài ấy đang đón chờ hoàng tử và công chúa tới. Chúng tôi vừa bước qua khu sảnh lớn tiến tới phía sau của khách sạn. Một bữa tiệc đứng lung linh bên hồ bơi hiện ra trước mặt tôi. Tôi ngỡ ngàng đứng sững lại, trước mắt tôi là những con người hoàn toàn xa lạ nhưng rất đỗi lịch thiệp và sang trọng. Những cô gái trong những bộ váy áo trông thật khiêu gợi, còn những chàng trai thì trông cực kì lịch lãm trong những bộ vecton kiểu cách. Nhóc quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười trừu mến rồi kéo tôi bước tiếp. Thấy tôi và nhóc vừa tới, mọi bắt đầu im lặng… tất cả đèn xung quanh dường như bảo nhau tắt hết. Tôi sợ, lại sợ, tôi nép vào bên nhóc nhưng chưa kịp nói gì chưa kịp cảm nhận nỗi sợ ngập tràn cơ thể thì ánh sáng đã lóe lên quanh chúng tôi… Những cây pháo sáng được đốt xung quanh tôi và nhóc. Cùng lúc đó, tiếng hát mừng sinh nhật cũng cất lên… “ happy birthday to you….” Bây giờ thì tôi ngỡ ngàng hiểu ra, hôm nay là sinh nhật nhóc. Nhóc thổi nến, còn tôi thì buồn. Tất cả mọi người đều biết hôm nay là sinh nhật nhóc, còn tôi,chỉ mình tôi là không biết gì hết. Tôi tự giận mình, giận vì đã không biết sớm hơn, giận vì chưa làm tặng nhóc cái gì đó thật ý nghĩa…
Trong không khí vui vẻ của buổi sinh nhật nhóc, bố, K, các bạn nhóc, những người bạn bố nhóc,… hết thảy đều đang xung quanh nhóc. Vẫn chỉ mình tôi, tôi như cô công chúa bị lãng quên của nhóc lúc này. Tôi buồn, một mình lặng lẽ dạo quanh hồ bơi. Nhóc vẫn không thèm để ý đến tôi. Dường như nhóc quên mất tôi rồi.
***
Tôi nhớ ra anh rồi, K chính là người con trai hôm đó đã vì con mụ xinh đẹp kia mà đánh tôi đau điếng người. Tim tôi thắt lại khi K và chị ấy tay trong tay vui vẻ ngồi trên một cái ghế cạnh bể bơi. Từng nụ cười, từng lời nói và cả cái nhìn hai người đó trao cho nhau đầy yêu thương, những thứ mà tôi chưa bao giờ nhận được từ K. Tôi cố kìm lòng nhưng nước mắt tôi lại bắt đầu rơi, lăn dài trên má. Tôi lại khóc, lại khóc vì người con trai tôi yêu. Tôi khóc trong vô vọng vì tôi biết sẽ không bao giờ tôi sánh bằng chị, người con gái trong vòng tay K lúc này.
-
-
Lạc lõng, vô vọng và thật buồn giữa bữa tiệc sinh nhật của nhóc, tôi bước đi, ra ngoài và bắt một chiếc taxi để về nhà.



~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi đọc “cây lá và gió” tôi thích lá, không phải vì câu truyện mà vì tôi biết lá sẽ mãi mãi bên cây. Lá luôn bên cây. Khi lá bên cây, lá hạnh phúc. Cây làm cho lá luôn hồi sinh. Khi có gió bão, cây đau lá cũng đau lắm. Và khi cây chết, lá cũng héo úa. Vậy đấy, vì vậy tôi là lá.


thay đổi nội dung bởi: la_dau_mua, 01-06-2010 lúc 10:30 AM
la_dau_mua is offline  
Old 01-06-2010, 11:41 AM   #7
nhokcuachi
Bé còn quấn tã
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 4
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

ối giời... đau mắt quá chị LÁ oai... chị viết hay lém nhưng nhà em làm gì có BMW đâu, chỉ có Mec thui mừ... hi hi... chị lại chém quá đáng oài...
sột... temmmm lại là của em hô hô
Lá... ngố...
nhokcuachi is offline  
Old 01-06-2010, 06:53 PM   #8
o0o_strawberry_o0o
Đang học vỡ lòng
 
o0o_strawberry_o0o's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: land of smile
Bài gởi: 145
Giới Tính: nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

cốt truyện ok nhưg tả nv như trẻ con cấp 1 ấy
có 10 chai ken đập 1 còn 10 keke gà lắm chỵ gái ạ hehe
o0o_strawberry_o0o is offline  
Old 02-06-2010, 02:29 PM   #9
la_dau_mua
Bé đi nhà trẻ
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: giường trời chiếu
Bài gởi: 45
Giới Tính: đôi khi tớ cũng nghi
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Chương VIII: Tình địch của tôi.
Sáng hôm sau, tôi thức dạy, trong lòng vẫn mơ màng hình ảnh của K. Nụ cười K giành cho chị ấy sao ầm áp quá khiến lòng tôi se lại, muốn khóc nhưng không sao khóc thành lời.
Bước từng bước mệt mỏi xuống bàn ăn, lúc này chỉ có K.
- Dạy sớm vậy? – K vẫn nhìn tôi trìu mến, nhưng tôi biết trong mắt anh tôi mãi mãi chỉ là cô em gái nuôi nghèo.
- Dạ … - Tôi nhìn anh, ánh mắt tôi buồn lắm. Người con trai tôi thầm yêu lâu nay là anh, là người ngồi trước mặt tôi đây nhưng sao anh xa vời với tôi quá. Không sao tôi có thể với tới anh, không sao tôi ôm anh vào lòng và tôi cũng không sao khóc được …
- Sao qua nhóc chuồn về lẹ vậy? Biết thằng Huy tìm nhóc mãi không? – anh cười.
- … (cười trừ vậy)
- Nhóc thấy người yêu anh xinh không? – anh bất chợt nhìn tôi.
Tôi cười. Anh đâu biết đằng sau nụ cười ấy là một trái tim đang vỡ tan. Tôi muốn khóc, muốn khóc thật to, muốn cho anh biết tình cảm của tôi. Nhưng làm sao tôi dám… “ nụ cười hạnh phúc của K khi nhìn người con gái đó ”… tôi không dám nói với anh dù chỉ là một câu “ em thích anh”.
Bố và nhóc cùng bước xuống phá vớ bầu không khí căng thẳng trong phòng ăn với tôi lúc này.
Ngồi vào bàn ăn, bố nhìn tôi cười …
- Hôm nay, lá dạy sớm thế? Ăn năn hôm qua bỏ thằng Hai một mình à?
- Dạ không có, tại nhóc bỏ mặc con chứ - tôi nhìn bố phân trần.
- Ế … cái chị này … vừa mới quay đi quay lại đã mất tích còn kêu người ta bỏ mặc
- Tôi bị nhóc bỏ rơi còn nói. Bên cạnh nhóc nhiều em xinh, nhiều người tốt làm gì cần bà chị này đâu. – tôi nói với nhóc nhưng ánh mắt lại đang hướng về phía anh. Anh vẫn đang bình thản ăn … dường như anh chẳng để ý tới ánh mắt buồn bã của tôi lúc này. – “ bố ơi, hôm nay con về quê thăm ba mẹ con được không ạ?” – tôi quay sang nhìn bố tiếp tục.
- Uhm … được.
- Ê… cho em đi với. – nhóc nhìn tôi hí hửng.
- Không cho…
- Cho thằng Huy đi luôn cho vui. Lát anh lấy xe lai hai đứa về - K bỗng xen vào câu chuyện.
Tôi cười, hí hửng vì sẽ được đi cùng K.
Nhóc gõ cửa phòng, giục tôi thay đồ nhanh rồi cả hai cùng bước xuống dưới nhà.
Vừa đặt chân xuống bậc cầu thang cuối cùng lòng tôi bỗng se lại, quặng đau. Trước mặt tôi là chị, người con gái của anh, dường như chị cũng sẽ đi cùng chúng tôi. Nhìn thấy tôi, chị nhớ ra ngay chuyện trước đây. Ngay lập tức chị bước tới kéo tay tôi, hất tôi ngồi phụp xuống ghế salon.
- Con bé đáng chết này làm gì ở đây vậy? – chị nhìn tôi, ánh mắt đầy căm thù. Chị căm thù tôi cũng đúng thôi. Tôi là con bé vô duyên bị chị tát và cũng là con bé đành hanh đã lên gối chị giữa đường mà.
- Làm gì vậy? – nhóc nhìn chị ta tức giận, đẩy chị ta tránh xa tôi.
- Làm gì kệ tao. Tao phải đánh cho con này một trận đã.- nói rồi chị định lao vào người tôi đánh nhưng K đã bước vào nhà lên tiếng.
- Em làm gì thế?
- Anh không nhớ ra con nhỏ này sao? – chị ta phụng phịu.
- Nhớ! – K gắt lên, bực dọc.
- Vậy sao anh để nó ở đây?
- Mắc mớ gì tới bà. – chẳng đợi K trả lời nhóc đã nói ngay.
- Chỗ này là chỗ cho thằng như mày lên tiếng đấy à? – chị ta vênh mặt nhìn nhóc.
- Bà chị vừa phải thôi. Chưa hơn ai đâu. Đừng tưởng là người yêu K là muốn làm gì cũng được nhá. – tôi chặn nhóc lại, lên tiếng. Rồi lườm chị ta một cái cháy mặt.
- Thôi đi – K quát lớn.
Cuộc cãi cọ bùng nổ, bố từ trong vườn bước vào, tất cả chúng tôi đều đang cúi gằm… duy chỉ có chị ta là nước mắt lăn đầy trên má ( người đâu mà khóc nhanh thế?)
- Mấy đứa không định đi hay sao mà còn đứng đó cãi cọ nhau. – bố ra vẻ khó chịu
- Không đi nữa – nhóc gắt lên.
- Không đi thì mày ở nhà – bố quát nhóc.
- Ở nhà thì ở nhà, tôi mà cần sao? – nhóc bực dọc.
- Mày …. – bố giận tím mặt còn nhóc thì bỏ ra ngoài.

Phá vỡ không gian căng thẳng của căn phòng lúc bấy giờ là tiếng nức nở của chị ta. Chị ta khóc, khóc nấc lên vì lý do đơn giản của chị ta mà tôi cũng chẳng hiểu nổi.
- Cháu xin lỗi vì cháu mà …
- Không sao … mấy đứa đi đi. – trên mặt bố bây giờ là những nét buồn sâu thẳm. Nỗi buồn thấm sâu vào ánh mắt và cả nụ cười gượng của bố.
***
Trên xe về quê, tôi không sao quên được những nỗi buồn hiện lên trên nét mặt bố. Tôi quay sang nhóc. Nhóc chỉ nhìn tôi cười rồi dựa đầu vào vai tôi. Có lẽ giờ đây nhóc cũng đang buồn như tôi vậy.
Chiếc xe cứ bon bon trên quốc lộ 5a. Tôi chẳng nói với K, chẳng nói với nhóc lời nào. Chỉ có chị ta là thao thao bất tuyệt bên K làm tôi khó chịu.
Chẳng mấy chốc chiếc xe đã đưa chúng tôi về tới nhà …
Bước xuống xe, mùi mặn của gió biển làm tôi cảm thấy lòng mình xuyến xao,… tôi tự hỏi đã bao lâu tôi chưa về nhà và câu trả lời là hơn hai tháng. Ba tháng trước tôi vẫn là cô sinh viên nghèo phải chật vật làm thêm, vật lộn với cuộc sống nhưng giờ đây tôi đã là một cô tiểu thư, con nuôi của một gia đình giàu có, một tập đoàn danh tiếng.
Thấy tôi về, con bé Ỉn lon ton chạy ra đón. Bước sau nó là mẹ tôi đang dìu ba tôi. Tôi òa khóc, lao vào ôm cả nhà… Không biết đã bao lâu rồi, bao lâu tôi chưa được khóc như một đứa trẻ trong vòng tay yêu thương của mẹ. Tôi nhớ ba mẹ và em gái tôi nhiều lắm. Sao mẹ tôi dạo này gầy thế, em gái tôi đen đi nhiều quá, nó có phải làm nhiều việc không, còn ba nữa, sao ba vẫn yếu vậy,… Hàng nghìn hàng nghìn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi nhưng không sao nói lên lời, tôi vẫn chỉ đứng đó, ôm mọi người và khóc.
***
Nhà tôi – một ngôi nhà được dựng tạm bằng gạch do ba tôi hồi còn khỏe vất vả lắm mới làm được ( có nghĩa là ba nhân vật tôi đã từng làm thợ làm gạch). Chẳng có gì nhiều nhặn trong ngôi nhà ấy, không bàn ghế, không có tivi, không tủ lạnh, không các đồ điện hiện đại như những gia đình khác. Chỉ vỏn vẹn 1 cái bàn thờ treo trên tường, 2 cái giường, 1 cái quạt, 1 cái bàn học và một bóng đèn đỏ treo lơ lửng giữa không trung. Vẫn biết gia đình tôi nghèo lắm nhưng có lẽ cả nhóc và anh đều ngỡ ngàng khi nhìn thấy cảnh tượng gia đình tôi lúc đó. Nhóc nhìn tôi, ánh mắt đầy thương cảm, nhưng nhóc đâu biết tôi không cần sự thương hại đó. Đối với tôi, ba mẹ và em gái là những món quà vô giá mà không có gì có thể đổi được.
- Nhà vậy mà ở sao được? Thể nào con bé đanh đá này lai cứ bám dịt lấy hai hoàng tử đẹp trai – chị ta cất tiếng, phá tan không khí yên lặng từ nãy tới giờ.
Chị ra nhìn tôi đầy khinh bỉ. Những lời nói cay nghiệt của chị như những mũi kim đâm thẳng vào trái tim tôi, và nó cũng khác gì lưỡi dao vô hình cứa ngang trái tim yếu đuối vì bệnh tật của ba tôi. Ba tôi khụy xuống, tôi cảm thấy trong ánh mắt ba tôi là nỗi buồn vô bờ bến. Có lẽ giờ đây ba tôi đang đau lòng hơn tôi nhiều. Tôi vội chạy đến bên ba, ôm lấy ba, đỡ ba dạy rồi ngước lên nhìn chị ta với ánh mắt căm thù.
- Chị thôi đi có được không?
- Tôi không thôi có phiền tới ai ở đây không? – chị ra đánh mắt nhìn quanh trong khi mẹ và em gái tôi bắt đầu lăn dài những hàng nước mắt.
- Chị câm đi cho tôi. – nhóc lên tiếng. Nhóc đi về phía tôi, đỡ tôi và ba dạy. Tôi nhìn nhóc, và cũng bắt đầu khóc.
- À há … cậu Hai bỏ đi lên tiếng đó hả? – chị ta nhếch mép nhìn nhóc.
Nhóc nhìn chị ta ánh mắt đầy căm phẫn, hai nắm đấm nhóc xiết chặt nhưng ngay lập tức tôi thủ thiir bên tai nhóc “ làm ơn đi, đừng gây sự với người đó”. Tôi nói vời nhóc, không phải vì tôi không muốn chị ta bị đánh mà là vì tôi không muốn làm K buồn.
Chứng kiến toàn bộ sự việc, lúc này K mới bắt đầu lên tiếng
- Cháu xin lỗi hai Bác, Ánh Tuyết không có ý như vậy đâu ạ? Chỉ là cô ấy hơi trẻ con chấp nhặt chuyện Huy với Lá thôi… - anh nói rồi quay về phía chị ta – Phải không em?
- … - chị ta nhìn K, chẳng nói gì chỉ gật đầu và hai hàng nước mắt lại tuôn rơi ( oái, cái kiểu gì đây?)
- Không sao, không sao… Hai Bác hiểu, chắc lại con Lá nhà Bác không biết điều… Bác xin lỗi! – mẹ tôi cuống quýt nói trong khi những giọt nước mắt (cá sấu) của chị ta vẫn lăn dài trên khuôn mặt xinh xắn đó.
Tôi chẳng nói gì sau đó và không khí của ngày đầu tiên tôi về nhà cứ như vậy mà trôi qua …

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi đọc “cây lá và gió” tôi thích lá, không phải vì câu truyện mà vì tôi biết lá sẽ mãi mãi bên cây. Lá luôn bên cây. Khi lá bên cây, lá hạnh phúc. Cây làm cho lá luôn hồi sinh. Khi có gió bão, cây đau lá cũng đau lắm. Và khi cây chết, lá cũng héo úa. Vậy đấy, vì vậy tôi là lá.

la_dau_mua is offline  
Old 02-06-2010, 08:50 PM   #10
nhoc_ty17
Bé còn quấn tã
 
nhoc_ty17's Avatar
 
Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 7
Giới Tính: baby
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

tui đọc thấy nội dung cũng ổn chỉ có thắc mắc là sao mà người ta dễ dàng nhận làm con nuôi và cho zô ở trong nhà zữ zị. Nó cứ phi thực tế thế nào ý.sori
nhoc_ty17 is offline  
Ðề tài đã khoá

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:48 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013