HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories

Thông Cáo

Trả lời
 
Tiện Ích
Old 10-06-2010, 08:13 AM   #1
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default [Fan-fic] Cô nàng xui xẻo - phần 2

FANFIC CÔ NÀNG XUI XẺO
PHẦN 2: YOU’RE THE LOVE OF MY LIFE (DÀNH TẶNG CHO CÁC FAN CỦA AN VŨ PHONG ĐƯƠNG NHIÊN LÀ CÓ CẢ MÌNH NỮA).
Author: bichngoc7887 (facebook http://www.facebook.com/ngoc.iu )
Status: ongoing
Rating: 14+
Pairing: Thái Linh - An Vũ Phong
Disclaimer : Cốt truyện dựa trên tiểu thuyết Cô nàng xui xẻo của Girlne Ya. Tính cách nhân vật giống truyện Cô nàng xui xẻo
Thể loại: Tình cảm, lãng mạn
Summary:
Thái Linh - một cô bé hết sức bình thường : học hành trung bình, gia đình nghèo khó, nhan sắc cũng chẳng mặn mà gì duy nhất chỉ có một trái tim nồng hậu. Gia đình gặp vận hạn, mẹ Thái Linh buộc phải gửi cô vào trường nam sinh để tiết kiệm học phí. Cô bạn bắt đầu quãng thời gian dở khóc dở cười bên cạnh bốn hoàng tử đẹp trai nhất thành phố học cùng lớp. Bị tụi con trai nghịch ngợm hành hạ suốt một học kì, Thái Linh không những không bỏ cuộc mà còn trụ vững trong môi trường cực kỳ “khắc nghiệt” này. Dun dủi thể nào mà cả Hoàng tử điềm tĩnh Giang Hựu Thần và anh chàng nghịch ngợm An Vũ Phong cùng lúc bị “cảm” bởi cô nàng ngốc nghếch nhưng tốt nết này.
Poster của truyện



Nhân vật chính:
Jang Geun Suk - An Vũ Phong


Moon Geun Young - Thái Linh


Bi Rain - Giang Hựu Thần


Jung Yong Hwa - Nghiêm Ngôn


Hyun Bin - Ân Địa Nguyên


Chang min (DBSK) - Kì Dực


Công chúa Barbie Anna - Yoon Ah (SNSD)



Từ trái sang: Giang Hựu Thần - Thái Linh - An Vũ Phong


Fic này tớ viết theo tiểu thuyết Cô nàng xui xẻo của Girlne Ya, tiểu thuyết có 6 tập, tớ giữ nguyên 5 tập đầu, các bạn có thể đọc tại trang ebook. Riêng tập 6, tớ không thích cái kết lãng xẹt của truyện nên quyết định viết lại tập 6 theo ý mình với kết thúc là tình yêu dành cho An Vũ Phong và Thái Linh. Nhân Vật chính thì tớ chọn Jang Geun Suk và Moon Geun Young, bồ kết cặp này lâu lắm rồi nhưng đợi mãi không thấy cả hai đóng chung, nên cho luôn vào fic của mình. Rất mong nhận được sự quan tâm, ủng hộ và chỉ giáo của cả nhà, vì tớ lần đầu post bài nên ko rõ quy định lắm.
Cám ơn cả nhà rât nhiều.


CÔ NÀNG XUI XẺO - TẬP 6

CHAPTER 01

Vậy là tôi đã quay trở lại British, quay trở lại làm Hội trưởng Thái Lăng như xưa. Ở đây có quá nhiều việc tôi phải làm, tôi phải hoàn thành trọng trách của một Hội trưởng học sinh, tôi nhớ mọi người ở đây nhớ An Vũ Phong, nhớ tam đại tướng quân và đặc biệt tôi phải tìm Giang Hựu Thần, đây là nơi duy nhất tôi có thể gặp cậu ấy, tôi không thể từ bỏ dược, không bao giờ, không bao giờ.

Đứng trước cánh cửa phòng quen thuộc, tự dưng tôi cảm thấy ngại ngùng vô cùng, tôi cảm thấy không tự nhiên khi giáp mặt An Vũ Phong. Kể từ khi nhận được bức email đó, tôi vẫn không thoát khỏi cảm giác ngại ngùng mỗi lần bắt gặp ánh mắt của An Vũ Phong. Bức thư đó là đùa, chắc hẳn An Vũ Phong đã đoán ra được tôi là người gửi lá thư đó, không thể nào có chuyện An Vũ Phong lại thích tôi được, cậu ta luôn trêu chọc tôi mà. Với lại việc mình trở lại đây là để gặp Giang Hựu Thần cơ mà, không việc gì phải sợ cả, động viên mình như vậy, tôi dũng cảm gõ cửa:
- Cốc cốc, An Vũ Phong mở cửa cho tôi, tôi không mang chìa khóa.
- Cốc, cốc, An Vũ Phong cậu đâu rồi mở cửa cho tôi
Đáp lại tiếng gõ cửa của tôi là một sự im lặng, “Quái thật, An Vũ Phong cậu ta làm cái trò gì thế nhỉ, sao không ra mở cửa, có lẽ cậu đã đi chơi rồi, thôi kệ, mình vẫn còn con đường khác. Trèo cửa sổ thôi, ta quen rồi mà, dạo này thân xui xẻo cũng không còn ám lấy tôi mấy nữa, gì chứ, trèo cây là nghề của nàng mà” Tôi thầm nghĩ và hăm hở vòng qua lối sau, trèo cây tìm đường vào phòng.

Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi trèo tường vào phòng nữa, thật may mắn là cửa sổ phòng vẫn mở, An Vũ Phong vẫn vậy cậu ta vẫn luôn mở cửa sổ để cho tôi con đường tìm về phòng mình.

Wow, thật tuyệt vời lần này tôi trèo vào phòng mà không hề hấn gì, may mắn thật, đúng là khổ luyện thành tài. Mệt và khát, tôi liền đi lấy cho mình cốc nước để uống. Đang hí hứng cầm cốc nước trên tay bỗng tôi thấy cái gì vướng ở dưới chân, chưa kịp định thần nhìn đó là cái gì tôi thấy mình lao vun vút từ đầu phòng đến góc phòng. Tôi nhắm chặt mắt lại, tiếng thét “Má ơi!” hòa lẫn cùng tiếng thủy tinh rơi loảng xoảng.
- Huhu, thần xui xẻo vẫn không tha cho mình, phen này ngã đập đầu, bẹp mũi chứ chẳng chơi.
- Nhưng lạ thật sao mình lại không đau đầu nhỉ, đã vậy lại còn có cái gì mềm mại, ươn ướt chạm vào môi mình nữa chứ, nền nhà lại mềm đến như vậy ư.
- Cô làm cái gì vậy, uống nước cũng không nên thân, ngã cả vào tôi rồi đây này, dậy mau, dậy mau.
Tôi giật mình mở mắt ra, má ơi, tôi đã va vào người An Vũ Phong, cậu ấy vô tình trở thành nệm đỡ cho tôi và quan trọng hơn, tôi đã hôn An Vũ Phong. “Trời ơi, còn cái lỗ nẻ nào để tôi chui xuống không đây. Sao lại như vậy hả trời, đã cố gắng tránh An Vũ Phong vậy mà tôi lại gặp cậu ta trong tình huống này sao. huhu”
- Cô còn chưa mau dậy ah, dậy mau, dậy mau, bẩn hết người tôi rồi, cô có biết là tôi vừa tắm xong không hả.
Tiếng thét của An Vũ Phong đã đưa rôi về thực tại, tôi nhăn nhó ngồi dậy nhưng “Á!’ tôi thét lên, thật xui xẻo mảnh vỡ của cốc thủy tinh đâm vào tay tôi, nhìn xuống thì bàn tay phải của tôi đang rỉ máu, đau quá
- Cô thật chẳng ra làm sao cả, có đứng dậy cũng không biết đứng, phải để ý chứ, đúng là đồ đầu heo, thật sai lầm khi cho cô làm Hội trưởng học sinh không biết ngôi trường này sẽ đi đâu về đâu đây. Ra giường ngồi để tôi dọn dẹp và băng tay cho. An Vũ Phong không ngừng nạt tôi
Trong phòng không có băng, không ngần ngừ An Vũ Phong dùng kéo cắt chiếc khăn mặt của mình ra để băng cho tôi. Nhìn An Vũ Phong thoăn thoắt băng tay cho mình tôi không khỏi ngạc nhiên “sao An Vũ Phong lại giỏi thế nhỉ, cái gì cũng biết, đi tập quân sự cậu ta luôn là người dân đầu, hô hấp nhân tạo cho Hoàng tử biển, vẻ ngoài cũng đẹp nữa. Ngay cả khi băng tay cho tôi, An Vũ Phong cũng đẹp, đôi mắt sáng như sao, hàm răng trắng đều, mái tóc dài lấp lánh những giọt nước, trong thoáng chốc tôi cảm thấy An Vũ Phong như một vì thần tỏa sáng trong ánh hào quang. Có lẽ ngoài cái giọng lưỡi cay độc ra thì An Vũ Phong là một người perfect”.
- Này, cô đỡ đau chưa, tôi băng vậy có chặt lắm không, thử cử động tay xem nào, An Vũ Phong gọi giật tôi, cô làm gì mà ngẩn người ra như thế hả, nhìn tôi quyến rũ lắm sao
- Ơ… anh nói gì cơ, tôi giật mình lúng túng trả lời, tôi chưa đói đâu.
- Haha, cô này đúng là đầu heo, đã thế lại còn tham ăn nữa, tôi hỏi cô có đau không, cô lại bảo cô không đói đâu
- Ah hóa ra vậy, tôi không sao mà, đau tí thôi, tôi quen rồi, bị ngã như vậy là chuyện thường, tôi làm bạn với thần xui xẻo được mười mấy năm rồi mà. Mà anh cũng giỏi thật đấy, cái gì cũng biết, tôi thấy anh hô hấp nhân tạo cứu sống Hoàng tử biển giờ lại băng cho tôi nữa, anh làm bác sĩ được đấy.
- Chuyện, tôi mà lại, từ bé tôi đã được học mọi thứ rồi, với lại tôi phải biết mọi thứ để bảo vệ người tôi yêu, cô ấy là một người ngốc nghếch, hay làm mình bị thương, tôi phải là chỗ dựa cho cô ấy.
- Vậy ư, cũng có người làm đệ nhất mỹ nam cúa British rung động ư, cô ta may mắn thật đấy, cô ấy học bên Maria ah?
An Vũ Phong không trả lời câu hỏi mà nhìn thắng vào mắt tôi, đôi mắt ấy thật da diết và ẩn chứa một nỗi buồn không tả. Lảng tránh ánh mắt của An Vũ Phong tôi nhìn vội ra ngoài cửa sổ “Không, không thể nào có chuyện đó được”
- Tôi đi kiếm cái gì đó cho cô ăn đây, cô có vẻ đói lắm rồi, bụng sôi òng ọc kìa
- Tôi có đói đâu, tôi no mà, tôi gân cổ cãi lại, nhưng mẹ tôi, cái dạ dày thân iu lại phản bội tôi nó không ngừng kêu gào “Tôi đói, đói lắm rồi, cho tôi ăn đi’
- Haha, đúng là đầu heo, cô chả bao giờ lừa được tôi đâu, An Vũ Phong cười to và bước ra khỏi phòng
Nửa tiếng sau, Phong quay lại mang theo một hộp cơm:
- Này cô ăn đi, giờ muộn quá rồi tôi chỉ kiếm được thế này thôi
- Cám ơn cậu, tôi lí nhí nói
Hăm hở mở hộp cơm ra, tôi há hốc mồm, sững người lại: “mẹ ơi, đó là món cơm và thịt bò rắc tiêu đen”

CHAP 1 (tiếp)
- Ngon quá! Lại được ăn món cơm và thịt bò rắc tiêu đen do chính tay An Vũ Phong rồi, kể từ đợt tập quân sự đến giờ mình đã kết món này của cậu ta rồi, tôi nghĩ thầm trong bụng
- Cám ơn cậu nha, đồ ăn cậu nấu đúng là number 1 đấy
- Cái gì? Tôi mà phải vào bếp nấu cho cô ăn ah, cô tưởng cô là ai chứ? Món này là do tôi yêu cầu Ms. SuSu làm đấy, An Vũ Phong kiêu ngạo nói với tôi.
- Vậy ah! Hèn gì ngon vậy, cậu giỏi thật đấy, sao cậu có thể sai khiến được Ms. SuSu nhỉ, cô ấy nổi tiếng ghê gớm mà, kể cho tôi nghe đi
- Đây là bí mật, An Vũ Phong ranh mãnh mỉm cười, đầu heo như cô không nên biết làm gì mà có biết cô cũng không làm được đâu, ngốc ah
- Cậu cho tôi ăn nhưng không được gọi tôi là đầu heo như thế chứ, tôi là Hội trưởng học sinh của cậu đấy biết không. Mà lúc đầu tôi cứ tưởng cậu nấu cho tôi ăn cơ, tiếc thật
Tưởng rằng nghe được câu này An Vũ Phong sẽ xổ ra một tràng dài chê bai sự mơ mộng vớ vẩn của tôi cơ nhưng không An Vũ Phong chả nói gì cả, cậu ta ngồi yên, miệng lẩm bẩm một điều gì đó còn bộ mặt thì ngắn tũn như hối tiếc một điều gì đó.
(Tác giả: Đáng iu wa, nếu An Vũ Phong nói ra có phải ghi điểm trong mắt Thái Linh rồi không, nhưng mà thú nhận một điều như vậy thì quả thật cũng hơi xí hổ)

Mải ăn tôi không để ý An Vũ Phong đã ngồi cạnh mình lúc nào, chỉ đến khi nghe thấy một giọng nói ngọt ngào vang lên:
- Cậu bị đau tay, ăn uống chắc khó đấy, để tôi đút cho cậu nhé

Nghe được câu này tôi giật mình tí sặc, An Vũ Phong mà cũng có lúc ngọt ngào vậy sao, dù hơi ngạc nhiên nhưng trong lòng tôi vẫn dậy lên một cảm xúc khó tả, một sự cảm động, một niềm vui len lỏi trong trái tim.
Không đợi phản ứng của tôi, An Vũ Phong đã giật lấy chiếc thìa trên tay tôi, xúc một thìa thật đầy và dịu dàng bảo: “Để tôi đút cho cậu”

Một cảm giác vui sướng pha lẫn thẹn thùng tràn ngập trong long, tôi nhắm chặt mắt lại mở miệng và chờ đợi thìa cơm của An Vũ Phong. Nhưng một phút, rồi hai phút trôi qua, miệng mỏi nhừ, đợi mãi mà chả thấy cơm đâu tôi hé mắt mở miệng ra thì thấy An Vũ Phong đang ngồi ăn hộp cơm của tôi một cách ngon lành, nhìn thấy bộ dạng khốn khổ của tôi, cậu ta cười ngặt nghẽo:
- Haha, trên đời này chắc chỉ có mình cô thôi, ngốc hết chỗ nói, j đúng là đầu heo
- Trời đất, tôi lại làm trò cười cho An Vũ Phong rồi, xấu hổ quá, đúng là không thể tin tưởng cậu ta được, thế mà mình cứ tưởng An Vũ Phong tốt với mình thật cơ, huhu.

Xấu hổ xen lẫn tức giận, cùng với sự ủng hộ của cái bụng đói meo, tôi hét lên với An Vũ Phong:
- Vũ Phong trả lại cơm cho tôi
- Còn lâu, cô có giỏi thì lấy lại đi.


END OF CHAP 1

thay đổi nội dung bởi: map xinh, 17-07-2012 lúc 10:54 PM
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-06-2010, 08:33 AM   #2
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

CHAP 2
Lại một buổi sáng mới bắt đầu, tôi khoan khoái vươn vai ngồi dậy, nhìn qua khung cửa sổ là khung cảnh nhộn nhịp thường thấy vào mỗi buối sáng ở trường British. Đó là hình ảnh của từng tốp học sinh túm năm tụm ba, bá vai bá cổ trên đường đến lớp, là hình ảnh của thành viên đội điền kinh, bóng rổ, bóng chuyền với những chiếc áo tập đẫm mồ hôi đang miệt mài tập luyện cho Đại hội thể thao toàn thành phố. Có lẽ mình phải làm gì đó để vận động mọi người ủng hộ cho Đại hội này mới được. Bỗng có một tiếng quát vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:
- Đầu heo, cô làm gì thế, còn không dậy mau, cô mà trễ là tôi khóa cửa nhốt cô lại luôn khỏi đi học đấy. Đừng có làm một người ưu tú như tôi phải xấu hổ vì ở chung với một đứa như cô chứ.
- Thôi chết, muộn thật rồi, mình phải chuẩn bị sách vở đi học thôi, hôm qua quả là một ngày dài mệt mỏi, tôi rời Maria quay lại British để tìm Giang Hựu Thần, cú ngã và nụ hôn với An Vũ Phong và cả món cơm thịt bò rắc tiêu nữa chứ.
Nghĩ đến An Vũ Phong bất giác tôi thấy một niềm vui đang len lỏi trong tim. Nhìn lên tôi thấy An Vũ Phong đang đứng trước gương thắt lại cà vạt. Dù nhìn ở góc độ nào, An Vũ Phong vẫn luôn tỏa sáng với mái tóc đen dài, hàm răng trắng đều, chiếc khuyên tai kim cương phản chiếu ánh sáng mặt trời và nụ cười đủ sức làm tan chảy trái tim của biết bao nữ sinh thành phố Saint Roland

Với bàn tay phải bị thương, vất vả lắm tôi mới cho được sách vở vào cái ba lô nặng trịch, đang chuẩn bị khóa cửa phòng để đi học thì An Vũ Phong hất hàm gọi giật lại:
- Thái Lăng, cô để cặp xuống, vào trong phòng lấy cho tôi cái mũ, hôm nay nắng quá
- An Vũ Phong là đồ dã man mình có phải người hầu đâu mà sai bảo mình như thế chứ, An Vũ Phong chết tiệt, tôi rủa thầm trong bụng. Mà đùng là chỉ dám rủa thầm thôi, nhìn ánh mắt sắc lạnh và nụ cười cao ngạo của An Vũ Phong là tôi cũng thấy oải rồi.

Khi tôi mang mũ ra thì An Vũ Phong đã đi được một đoạn, chiếc ba lô nặng trịch cũng không còn nữa. Hóa ra là An Vũ Phong bày trò để cầm cặp giùm tôi, cậu ta kể cũng tốt đó chứ. Tôi mỉm cười chạy theo An Vũ Phong gọi với:
- An Vũ Phong đợi tôi, đợi tôi với.

Khi tôi và An Vũ Phong đến lớp thì mọi người đã ngồi đông đủ, ở góc lớp vẫn là hình ảnh quen thuộc của tam đại tướng quân: Ân Địa Nguyên, Kì Dực và Nghiêm Ngôn. Duy chỉ có Giang Hựu Thần là không thấy đâu cả, vậy là hôm nay cậu ấy không đi học rồi. Lấy hết can đảm tôi tiến về chỗ tam đại tướng quân. Vừa nhìn thấy tôi, Ân Địa Nguyên đã lạnh lùng nói:
- Giang Hựu Thần hôm nay không đi học, Giang Hựu Thần cũng không gặp cậu đâu, đừng cố gắng tìm cậu ấy làm gì, mất công!
- Cậu biết là tôi không thể làm như vậy được mà, mấy hôm nay tôi không có tin tức gì của Giang Hựu Thần, tôi rất lo lắng, các cậu có thể nói cho tôi biết Giang Hựu Thần hiện đang ở đâu được không?
- Tôi đã nói bao nhiêu lần nữa, cậu đừng mang lại phiền phức Giang Hựu Thần nữa, cậu có biết vì cậu mà Giang Hựu Thần còn gặp phải khổ sở như thế nào không? Nghiêm Ngôn sầm mặt nói với tôi

“Vậy là tôi chắng khai thác được gì từ họ cả, nhưng tôi không từ bỏ Giang Hựu Thần dễ dàng vậy đâu, tôi sẽ tìm được cậu ấy, nhất định như vậy”. Suốt giờ học hôm đó, tôi quay cuồng với những suy nghĩ về Giang Hựu Thần, cậu ấy hiện đang ở đâu, có chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy vậy. Bỗng nhiên có ai đó đá mạnh vào ghế của tôi, giật mình nhìn lên tôi đã thấy thầy giáo đứng ngay bên cạnh mình.
- Thái Lăng chúng ta đang ở trong giờ văn, đang tìm hiểu về văn học Trung Hoa thời nhà Đường chứ không phải nghiên cứu thiên nhiên bên ngoài cửa lớp. Hãy cho tôi biết cùng với một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc, tác giả của 2 bài thơ nổi tiếng: Tỳ Bà Hành và Trường Hận Ca là ai?
- Đó là ai nhỉ, rõ ràng cái tên này quen lắm mà, tôi đang lúng túng tìm câu trả lời thì nghe thấy An Vũ Phong nhắc đến một người tên Bạch gì đó. Ah, đúng rồi, tôi nghĩ ra rồi, “Thưa thầy đó là Bạch Cốt Tinh ah”, Tôi hăm hở trả lời

Tôi vừa dứt lời thì cả lớp cười nghiêng ngả còn thầy giáo tôi thì tím mặt quát lớn:
- Thái Lăng tôi dạy em về tác giả Tỳ Bà Hành chứ không bảo em kể tên yêu tinh trong tác phẩm Tây Du Ký. Sao em lại có thể nhầm lẫn như vậy được, lần đầu tiên trong đời tôi gặp một học sinh như em đó, thật không biết phải làm thế nào với em nữa.
- Trời ơi, sao mà xui xẻo vậy, xấu hổ quá có cái lỗ nào để tôi chui xuống không? Huhu
- Vậy thầy hãy phạt Thái Lăng đi thầy. 26 này là liên hoan văn nghệ của Trường British, thầy hãy để Thái Lăng diễn một trích đoạn văn học đi, đó cũng là một cách để cậu ấy tìm hiểu về văn học mà thầy, An Vũ Phong ranh mãnh nói
- Đúng đó thầy, chúng em tán thành ý kiến đó, cả lớp tôi ồn lên như chợ vỡ, thầy đồng ý đi thầy, cả lớp nài nỉ

Gương mặt thầy giáo tôi dần dần dãn ra, thấy nghiêm mặt nói với tôi:
- Thái Lăng, dựa vào những tác phẩm văn học đã học, em hãy diễn một vở kịch trong Hội diễn văn nghệ của Trường. Đó cũng là cách em thể hiện sự quan tâm đến môn học của tôi. Em diễn tốt tôi sẽ bỏ qua chuyện này cho.
- Vâng ah, thưa thầy, tôi lí nhí trả lời.
- Được rồi các em nghỉ tại đây, riêng An Vũ Phong sau giờ học qua văn phòng của tôi, em phải giải thích rõ ràng cho tôi và Ms. SuSu về vụ mất cắp tối qua ở khu nhà ăn của trường
- An Vũ Phong? Mất cắp? Nhà ăn? Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy???

CHAP 2 (TIẾP)
Tan học, tôi bám theo An Vũ Phong đến văn phòng của thầy chủ nhiệm, đứng nép vào cánh cửa, tôi không khỏi ngạc nhiên về những điều mình nghe được ngày hôm nay.
- An Vũ Phong, sáng nay có học sinh báo cáo với thầy và cô SuSu tối hôm qua em đã lẻn vào khu bếp ăn của trường tự tiện nấu nướng và lấy cắp một ít thức ăn trog bếp. Việc này không có gì to tát lắm, thầy không tin em đã làm chuyện đó nhưng thầy nghĩ thầy và cô SuSu vẫn muốn một lời giải thích từ phía em.
- Em xin lỗi thầy và cô. Hôm qua, em chính là người sử dụng bếp ăn của trường, chính em đã lấy cắp đồ ăn trong đó.
- Tại sao em lại làm như vậy? Em biết rõ quy định của trường chúng ta mà.
- Xin thầy cô cho em được giải thích, An Vũ Phong từ tốn trả lời. Tối hôm qua, có một em bé bị ngất ở cổng ký túc xá trường mình. Hoàn cảnh em ấy thật đáng thương, em ấy từ quê lên đây để tìm mẹ, nhưng bị kẻ xấu lừa lấy hết tiền bạc, phải ngủ ngoài công viên, hai hôm nay không có gì vào bụng. Em không cầm lòng được nên đã sử dụng đồ ăn trong bếp ăn trường mình nấu một vài món cho em bé ấy. Mong thầy cô thông cảm cho em, em xin nhận mọi hình phạt.
An Vũ Phong vừa dứt lời, Ms. SuSu sắt thép đã khóc tự bao giờ, lần đầu tiên tôi thấy Ms.SuSu tình cảm như vậy. Cô lao đến, ôm lấy An Vũ Phong, giật lấy giật để và nói trong nước mắt:
- An Vũ Phong em quả là một chàng trai hào hiệp và tốt bụng, tôi quả không nhầm khi ủng hộ em. Kể từ giờ phút này, tôi, Ms. SuSu tình nguyện trở thành một fan hâm mộ trung thành của em.
Thầy giáo tôi chỉ mỉm cười vỗ vai An Vũ Phong và nói:
- Vũ Phong ah, tôi tự hào về em nhưng chuyện này cần được giải quyết một cách ổn thỏa. Em định như thế nào?
- Thưa thầy, để chuộc lại lỗi lầm, em xin phép thầy và cô SuSu cho em mượn bếp ăn của trường mình vào cuối tuần này. Em và Thái Linh sẽ đích thân nấu một bữa tiệc búp phê để đãi học sinh trường mình. An Vũ Phong nhanh chóng lấy lại vẻ ranh mãnh hàng ngày, cậu ta vừa nói vừa nhìn Ms. SuSu bằng ánh mắt trìu mến có thể hạ gục hàng chục cô gái một lúc
Nghe An Vũ Phong nhắc đến tên mình tôi ngẩn người ra, sao An Vũ Phong lại lôi tôi vào vụ này nhỉ. Và còn cậu bé đáng thương tối hôm qua nữa, sao mình không nghe An Vũ Phong nói gì nhỉ?
Bỗng sầm một cái, cánh cửa phòng va thẳng vào mặt tôi, tôi xây xẩm mặt mày, đất trời tối đen, sao bay tứ tung, phen này thì cái mũi thon gọn, niềm tự hào duy nhất trên khuôn mặt tôi cũng bẹp dí mất thôi. Huhu. Đến khi định thần lại, mở mắt ra tôi bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Vũ Phong

- Này cô đầu heo, cô đang làm gì thế, đứng ở đây nghe lỏm hả? Cô không thấy tôi mở cửa hay sao mà không biết đường tránh đi hả? Hôm qua thì nằm đo đất, hôm nay thì hôn cửa, tôi bó tay với cô rồi.
- Tôi… tôi chỉ tình cờ đi qua đây thôi, ai thèm nghe lỏm chứ.
- Vậy sao, An Vũ Phong nhìn rồi cười ranh mãnh, chắc cô cũng nghe hết cả rồi chứ, chiều thứ 7 tuần này cô và tôi sẽ phải nấu tiệc búp phê đãi toàn thể học sinh trường British cô về chuẩn bị đi.
- Sao tôi phải nấu chứ, đó là việc của cậu mà
- Việc của ai hả, An Vũ Phong nghiêm mặt nhìn tôi, vì ai mà tôi phải lên phòng giáo viên vậy, không nói lằng nhằng nữa, đúng 2h chiều thứ 7 cô phải có mặt ở khu bếp ăn ở trường, vắng mặt thì đừng có trách tôi. Nói xong An Vũ Phong bỏ đi không quên dành cho tôi ánh mắt cảnh cáo
- An Vũ Phong, cậu nói vậy là sao? Sao lại là tại tôi, tôi và cậu bé lang thang đó có quan hệ gì với nhau, An Vũ Phong đứng lại, chờ tôi với
- Cô về soi lại gương sẽ biết cậu bé đó là ai, tôi đi đây, thứ 7 này đừng có đến muộn đấy, An Vũ Phong nhìn tôi cười ranh mãnh. Trước khi đi mất cậu ta không quên gửi kèm nụ hôn gió quen thuộc.
- Nghĩa là thế nào? Soi gương? Chẳng lẽ nhân vật trong câu chuyện vừa rồi của cậu ta là tôi ư???
--------------------------------------

2h chều thứ 7, khu bếp ăn trường British đông vui lạ thường, không khí ồn ào náo nhiệt không khác gì một lễ hội, được tin đích thân Phong công tử vào bếp nấu nướng, toàn bộ học sinh trường British đã tập trung đã sân ký túc từ sáng sớm. Vì đây là sự kiện nghìn năm có một nên chả đứa nào muốn bỏ lỡ cả, ngay cả Lâm Tử Hạo đáng ghét cùng tay đệ tử béo ú cũng lượn qua lượn lại khu vực này đến chục vòng. Và đương nhiên trong một ngày đặc biệt như vậy, không thể nào vắng mặt đội quân hâm mộ An Vũ Phong đến từ trường nữ sinh Maria. Từ đằng xa tôi đã thấy Thượng Hội và Ngọc Dĩnh đứng đầu hàng, tay cầm băng zôn ghi dòng chữ “An Vũ Phong chúng mình yêu cậu!!!”, miệng thì không ngừng gọi tên An Vũ Phong. Vất vả lắm tôi mới chen chân được vào khu bếp ăn. Đón chờ tôi là An Vũ Phong với khuôn mặt đằng đằng sát khí:
- Thái Linh, cô đến muộn 7’28s, mau đeo tạp dề vào bắt tay vào việc đi.
- Vâng, vâng, tôi chuẩn bị ngay đây? Sao lúc nào mình cũng bị tay An Vũ Phong đó lấn át nhỉ, tức thật đấy, tôi thầm nghĩ.
- Thái Linh, lại đây, An Vũ Phong lớn tiếng gọi tôi, tôi đã ngâm cứu kỹ rồi, hôm nay chúng ta sẽ nấu món ăn Ý, với món chủ đạo là Pizza và mỳ ống, cô phụ trách làm pizza cho tôi.
- Hả cậu ta nói gì cơ, làm món ăn Ý ah, không ngờ An Vũ Phong lại biết làm cả những món như thế này, cậu ta có phải là người không thế.
- Cô còn đứng ngẩn người ra làm gì, mau đi làm nhân bánh đi, bột tôi đã ủ sẵn cho cô rồi, tí chỉ việc lấy ra làm thôi
Hôm nay lần đầu tiên tôi được tận mắt thấy An Vũ Phong vào bếp, quả không hổ danh học sinh tài năng số một thành phố, cậu ấy làm bếp không hề gượng gạo trái lại rất thành thạo và chuyên nghiệp. Khả năng sử dụng dao của An Vũ Phong thì quả thật siêu phàm, tôi có cảm giác những con dao đang nhảy múa trên đôi bàn tay thon dài của Vũ Phong. Híc, chả bù cho mình, con gái gì mà hậu đậu vụng về, lại không chịu tập trung vào công việc. Với chiếc tạp dề màu trắng, mái tóc dài được buộc túm vào đằng sau để lộ chiếc khuyên tai kim cương sáng lấp lánh, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt, An Vũ Phong trông giống như đầu bếp thực thụ của một nhà hàng năm sao nhưng đó lại là một đầu bếp đẹp trai nhất mà tôi từng được thấy.
- Thái Linh, cô làm xong nhân thì ra đây làm đế bánh cho tôi
- Hic, sao làm đế bánh pizza khó quá vậy, sao tôi làm mãi mà nó cứ bên dày bên mỏng, hình thù thì quái dị, méo xẹo, chả ra hình tròn gì thế hả trời
- Thái Linh, cô làm như vậy là sai rồi, một giọng nói ngọt ngào vang lên sau lưng tôi, cô phải dùng tay dàn miếng bột ra một chút sao cho có hình tròn nhỏ. Sau đó kẹp miếng bột vào giữa hai bàn tay, giống như đang chắp tay. Úp miếng bột từ bàn tay này sang bàn tay kia, cứ như thế theo chiều hướng làm hết một vòng tròn cái đế bột. Tiếp tục đến khi nào thấy nó đủ mỏng và đủ rộng về đường kính thì ngừng. Bột sẽ vừa tròn tự nhiên mà không bị co lại như cán bằng cây cán bột. Nhìn cho kỹ tôi làm như thế nào nhé. Rất nhanh chóng An Vũ Phong cầm lấy miếng bột và bắt đầu biểu diễn.
Trong quá trình nhồi bột, tay cậu ấy chạm nhẹ vào tay tôi. Tôi ngớ người ra đứng sững lại, dù chỉ là một cái chạm tay rất nhẹ thôi nhưng tôi có cảm giác như có một dòng điện chạy qua người, trống ngực đập thình thịch.Tại sao vậy, khi nắm tay Giang Hựu Thần mình đâu có cảm giác điện giật như vậy đâu cơ chứ? Không, không có gì đâu, do mình quá nhạy cảm quá thôi, chắc tại lần đầu thấy An Vũ Phong dịu dàng và ân cần như vậy nên mình bị khớp thôi, Thái Linh bình tĩnh, bình tĩnh lại nào.
“Thái Linh cậu thử làm một cái xem nào”, giọng nói ngọt ngào của Vũ Phong đưa tôi về với thực tại, tôi giật mình ngẩng mặt lên, khuôn mặt An Vũ Phong gần sát bên tôi, chưa bao giờ khoảng cách giữa chúng tôi lại gần đến như vậy, mặt tôi đỏ nhừ, trống ngực đập liên hồi. Không khí ngại ngần bao trùm khắp căn phòng, tôi đang lúng túng không biết phải làm thế nào thì An Vũ Phong đã nói:
- Thái Linh cậu làm nốt đi nhé, tôi làm nốt việc của mình
Nói rồi cậu ấy, quay người bước đi, mồ hôi thấm đẫm lưng áo, chắc cậu ấy vất vả lắm đây, tôi rụt rè gọi:
- An Vũ Phong ah
- Có chuyện gì thế, cô vẫn chưa biết làm đế bánh như thế nào ah
- Không, tôi rụt rè rút từ trong túi ra chiếc khăn tay, cậu vất vả quá, để tôi lau mồ hôi cho cậu nhé,
An Vũ Phong sững người nhìn tôi, trong đôi mắt Vũ Phong ánh lên niềm vui, cậu ấy nhìn tôi mỉm cười. Đúng lúc đó, có một giọng nói vang lên:
- Ở đây đông vui quá, cho bọn mình tham gia nấu với nhé
Chúng tôi giật mình quay lại, tôi ngạc nhiên không nói nổi thành lời, người vừa nói câu đó là Giang Hựu Thần, cậu ấy đứng ngoài cửa mỉm cười, vẫy tay chào tôi, sau lưng là tam đại tướng quân.
END OF CHAP 2
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2010, 06:53 AM   #3
socbongnghichngom
Bé còn quấn tã
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 2
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

wow, không ngờ có ngày dc gặp lại AVP iu dấu. Mừng quá, mừng quá trời luôn.
Tớ thích truyện này lâu lắm rối, kết nhất là AVP nhưng cái kết thì chuối quá. Giờ thì AVP lại có một kết thúc có hậu rôi.
Hóng chap mới từng ngày
bạn cố lên nhạ Mình ủng hộ bạn, fan của AVP biết chắc vui lắm đó ^^
socbongnghichngom is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2010, 08:33 AM   #4
linhnhi104
Bé còn quấn tã
 
linhnhi104's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: Việt Nam
Bài gởi: 1
Giới Tính: nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

híc hay quá ,nhanh có chap mới nha tác giả

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

xin chào tôi là linh nhi-1 kẻ ngốc hihi
linhnhi104 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2010, 11:22 AM   #5
Pha Lê Tím
Don't let me down!
 
Pha Lê Tím's Avatar
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Nơi Cư Ngụ: Heaven
Bài gởi: 3,999
Giới Tính: Vợ người ta
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Mình cũng thích truyện này. Nhịp điệu vui tươi và cũng cực kỳ mong có 1 kết tốt hơn cho An Vũ Phong bởi vì Phong đáng lẽ nên có được nhiều hơn thế.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~


Đến chiếc lá cũng cần phải có nhau...
Nhưng sao em không giữ nổi yêu thương...
Chuyện vui em xin giữ... Cho nỗi buồn đừng qua đây.

-Yêu Chồng nhất trên đời♥-
.

Pha Lê Tím is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2010, 08:49 PM   #6
kiri
Bé vào mẫu giáo
 
kiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Nơi Cư Ngụ: ko rõ :)
Bài gởi: 75
Giới Tính: thứ tư
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Hay quá ! hồi đọc truyện này mình cungxmong cho AVP & TL là một đôi cơ

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

ký hả ===> thì ký nè
kiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-06-2010, 04:02 PM   #7
kun28
Bé còn quấn tã
 
kun28's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 6
Giới Tính: nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

công nhận nói đúng ghê
cái kết rõ là chán ý ngang phè phè lãng xẹt à
hok thích rì cả
mình thick thái linh vs an vũ phong hơn
nhưng àm hok cóa ý chê tác giả đâu chẳng qua hok thick cái kết
may cóa bạn làm lại đoạn kết
thanks nhìu nha
mong cóa chap mới
kun28 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-06-2010, 09:53 PM   #8
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cám ơn cả nhà nhé, truyện này tớ chưa viết xong, nhưng được cả nhà động viên tớ tự tin hẳn, nếu ai có ý tưởng gì cho chuyện tình của AVP và Thái Linh thì góp ý với tớ nhé, để tớ đưa vào truyên. hi

CHAP 3
- Giang Hựu Thần, Ân Địa Nguyên, Kì Dực, Nghiêm Ngôn các cậu cùng vào đây góp một tay đi, bọn tớ đợi mọi người mãi đấy, phải không An Vũ Phong?
- Tôi đợi hồi nào, An Vũ Phong lườm tôi một cách khó chịu, ai thích thì làm, tôi không ép, có người làm hộ tôi càng nhàn
- Vậy để chúng mình giúp một tay nhé, Giang Hựu Thần mỉm cười thật tươi. Cậu ấy nhanh nhẹn phân công: “Ân Địa Nguyên, Kì Dực và Nghiêm Ngôn các cậu phụ An Vũ Phong làm các món khác nhé, mình và Thái Linh sẽ phụ trách món pizza”.
Giang Hựu Thần vừa nói xong lập tức tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng, mới có đầu thu mà tôi có cảm giác mình đang chu du ở Nam Cực lạnh lẽo vậy, có 8 con mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, ánh mắt tam đại tướng quân đầy đe doạ như muốn nói “Cô thử lại gần Giang Hựu Thần xem, chúng tôi không để cho cô yên đâu”, còn An Vũ Phong thì mặt đằng đằng sát khí “Thái Linh ah, cô sẽ biết tay tôi”. Đúng lúc đó, Giang Hựu Thần vỗ nhẹ vai tôi, mỉm cười và nói:
- Đừng để ý bọn họ làm gì, tớ và cậu phải làm món pizza thật ngon vào đấy biết không. Thái Linh làm đến đâu rồi?
- Mình làm xong nhân rồi, đang làm đế bánh, An Vũ Phong chỉ cho mình rồi nhưng mình vẫn thấy khó. Hic
- Không khó đâu, Giang Hựu Thần mỉm cười trấn an tôi, mình và cậu cùng làm, mình cũng biết về món này mà.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy An Vũ Phong, Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân cùng nhau nấu ăn và một điều đặc biệt nữa là ở họ toát lên một bầu không khí hòa bình, không cãi cọ, không đôi co, mọi người đều chăm chú làm việc. Giang Hựu Thần thì tỉ mẩn và chăm chút cho cái đế bánh pizza, thỉnh thoảng cậu ấy lại mỉm cười một cái có vẻ rất tâm đắc. Nghiêm Ngôn thì tận tâm cho món salad của mình, bề ngoài Nghiêm Ngôn là một người lạnh lùng, không thể hiện tình cảm trái ngược hẳn với Hựu nhưng ai được làm bạn gái của Nghiêm Ngôn chắc hạnh phúc lắm đây, cứ nhìn cái cách cậu ấy làm salad thì biết, nhẹ nhàng, từ tốn và cẩn thận. Kì Dực thì đảm trách làm nước sốt cho món mỳ Ý, Kì Dực mà đã ra tay thì không bỏ phí bất cứ một thứ gì, chẳng biết món nước sốt này có ngon không đây nhưng tôi đã ngửi thấy mùi thơm của nó rồi. Nếu Kì Dực và Ngọc Dĩnh kết hợp với nhau thì sẽ như thế nào, nghĩ đến bức mail hôm trước tôi bất giác mỉm cười. Còn Ân Địa Nguyên thì sao, cậu ấy phụ trách chế biến mỳ, trong lúc luộc mỳ Ân Địa Nguyên không ngừng nhin đồng hồ có vẻ như cậu ấy muốn canh giờ thật chuẩn thời gian mỳ chín, lúc nào cậu ta cũng vậy, nghiêm túc và chính xác đến phát sợ. Quả là không thể coi thường tam đại tướng quân được, ba ông tướng này không chỉ đẹp trai mà coi bộ cũng đa tài phết, nấu nướng chuyên nghiệp chả khác gì đầu bếp cả.
An Vũ Phong đâu rồi nhỉ, cậu ấy đứng ở góc phòng toàn tâm toàn ý cho món sườn nướng của mình. Cậu ta ăn gì mà giỏi thế nhỉ, cái gì cũng biết, từ việc học tập, chơi thể thao, là người dẫn đầu trong kỳ tập quân sự cho đến khả năng ca hát, vũ đạo và nấu ăn, chuyện gì cũng có tên An Vũ Phong cả. Dù đôi lúc bực mình vì thái độ kênh kiệu, và những câu nói gai góc dễ làm người nghe tổn thương của Phong nhưng thật sự từ tận đáy lòng mình tôi rất khâm phục cậu ấy. Nhiều lúc tôi có cảm giác Phong còn nổi bật và thu hút hơn cả Hựu. Hựu ít nói và trầm lắng, lúc nào cũng mỉm cười thân thiện còn Phong thì nổi bật và phá cách, mỗi bước đi của Phong luôn thu hút mọi ánh nhìn. Nếu như Hựu giống như một vầng trăng với ánh sáng dịu mang đến cho người ta cảm giác nhẹ nhàng thì Phong giống như mặt trời rực rỡ và chói lòa, Phong luôn là người đầu têu và dẫn dắt mọi người trong mọi hoạt động. Bất giác tôi bắt gặp ánh mắt của An Vũ Phong, cậu ấy đang nhìn tôi chăm chú, không phải là ánh mắt tức giận hay mỉa mai thường ngày, An Vũ Phong nhìn tôi thật buồn, đôi mắt cậu ấy nhìn tôi chất chứa biết bao tâm sự. Chưa bao giờ tôi thấy Phong buồn đến vậy, có chuyện gì xảy ra với cậu ấy thế, lúc nãy cậu ấy còn rất vui vẻ và mỉm cười với tôi cơ mà?
- Thái Linh ah, mình làm xong rồi, cậu xem thử đi, cậu đang nghĩ gì mà ngẩn người ra thế, Giang Hựu Thần huơ tay trước mặt tôi, nụ cười của Hựu kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ về An Vũ Phong.
- Ah…Lần đầu tiên mình thấy Hựu, Phong và tam đại tướng quân cùng làm việc hăng say như vậy nên hơi ngạc nhiên ấy mà, tôi lúng túng chữa cháy, hồi trước năm người thân với nhau lắm hả
- Uh, gương mặt Hựu trở nên trầm ngâm khi nhắc đến chuyện này, khi nào có dịp mình sẽ kể cho Thái Linh nghe, giờ cậu chấm điểm món pizza của mình đi.
- Ổn lắm rồi, Hựu giỏi thật đấy giờ chỉ việc đem vào lò nướng thôi.
- Vậy hả, tốt rồi. Ah, Thái Linh này, đợt mình nghỉ học cậu bị thầy dạy văn phạt phải không, có chuyện gì thế, kể cho mình nghe đi.
- Hix, cậu đừng cười mình nghe, hôm đó mình nhầm Bạch Cư Dị với Bạch Cốt Tinh, cả lớp được một trận cười vỡ bụng, chuyện này chắc cũng thành truyền thuyết của trường British rồi, mình ngốc lắm phải không?
- Có chuyện gì đâu, học sinh mà, ai chả có lúc nhầm lẫn, có những chuyện như thế này mình với không quên được chứ, đó cũng là một cách học mà, mình hồi trước cũng có nhiều vụ ngốc xít lắm, Giang Hựu Thần xoa đầu tôi mỉm cười trấn an, cậu hãy cứ là chính mình, đừng bận tâm đến việc người khác nghĩ gì, mình thích một Thái Linh như vậy, đừng bao giờ thay đổi nhá.
Hựu quả là một người tâm lý, cậu ấy luôn dịu dàng, ân cần và rất biết cách giúp tôi lấy lại tự tin, tôi mỉm cười hạnh phúc.
- Ân Địa Nguyên, mỳ chín rồi cậu vớt ra đi, tôi bảo cậu vớt ra đi cậu không nghe thấy ah?
Là giọng của An Vũ Phong, giữa Phong và Ân Địa Nguyên có chuyện gì thế, tôi giật mình quay lại, ở phía bên kia, Ân Địa Nguyên cũng không kém cạnh:
- Mỳ chưa chín, chưa đủ 8’20s tôi chưa vớt ra đâu, giờ mới được hơn 7’ thôi. Cậu là ai mà ra lệnh cho tôi chứ?
Thật bó tay với hai ông tướng này, có thế mà cũng cãi nhau được, tôi vội chạy lại, “Thôi đừng cãi nhau nữa, mọi người đang vui vẻ mà, để mình kiểm tra cho”, tôi sốt sắng chữa cháy.
- Á! Nóng quá, tôi kêu lên, cái vung nồi rơi xuống đất.
Mọi người nhất loạt quay lại nhìn tôi, xấu hổ quá, tôi cúi người xuống nhặt vung nồi lên nhưng không ngờ lại chạm vào cái bàn bên cạnh, cái bàn bị lung lay bát đĩa trên bàn thi nhau rơi xuống, tiếng bát vỡ loảng xoảng, chai nước sốt cà chua thì rơi trúng chân tôi đau điếng. Hix, sao mà đen quá vậy hả trời, ông thần xui xẻo ơi, tại sao lại không tha cho tôi cơ chứ, bộ dạng của tôi lúc đó trước mặt năm hoàng tử của trường British chắc thảm hại lắm đây. “An Vũ Phong ah, giúp mình với!”, trong vô thức tôi khẽ gọi tên An Vũ Phong
- Thái Linh ah, cậu không sao chứ, tay cậu bị phỏng sưng đỏ hết cả lên rồi này, để mình thổi cho, Giang Hựu Thần nhìn tôi lo lắng
Tam đại tướng quân cũng tập trung ở đây, nhưng thái độ thì khác hẳn Hựu. Kì Dực mắng tôi xối xả:
- Thái Linh, tôi chả hiểu cô là người thế nào nữa, trên đời này tôi ghét nhất là những kẻ lãng phí, cô có biết cô vừa gây ra chuyện gì không hả, cô làm vỡ cả một chồng bát đĩa đấy, sao lại lãng phí tiền của của đất nước và nhân dân như thế chứ.
- Hừ, cậu dám nói tôi như thế hả, cậu có biết cậu đang kết cô bạn thân nhất của tôi không? Tôi sẽ phá cho cậu biết tay, tôi nghĩ thầm trong bụng.
Nghiêm Ngôn thì đứng đó, lạnh băng nhìn tôi, cậu ta chả nói câu nào nhưng cũng không vui vẻ gì cho cam còn Ân Địa Nguyên thì nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống khi thấy Hựu quan tâm, lo lắng cho tôi. Còn An Vũ Phong đâu rồi nhỉ, từ nãy đến giờ tôi không thấy cậu ấy đâu cả.
- Ân Địa Nguyên, Kì Dực, Nghiêm Ngôn các cậu còn đứng đấy làm gì hãy thay Thái Linh dọn dẹp chỗ này đi, Giang Hựu Thần nhanh nhẹn ra lệnh, còn Thái Linh cậu ra góc kia ngồi đi để mình xem tay cho cậu ngâm tay vào nước lạnh cho nó dịu đi nhé
Tam đại tướng quân nghe Hựu nói xong đều cúi người xuống bắt đầu dọn dẹp, họ không nói gì, nhưng đều ném cho tôi một cái nhìn không mấy thiện cảm, tôi thấy lạnh cả sống lưng.
10 phút sau, khi mọi thứ đã được dọn xong xuôi, An Vũ Phong xuất hiện trước mặt tôi, tôi ngạc nhiên không nói nổi thành lời, cậu ấy đưa tôi lọ thuốc trị bỏng và nói ngắn gọn:
- Cô bôi vào đi, lần sau làm cái gì cũng phải cẩn thận chứ
- Uh đúng rồi, cậu bôi vào đi, mọi việc để mình làm hết cho, cậu không phải làm gì nữa đâu, Giang Hựu Thần vui vẻ đế thêm vào.
Nói rồi An Vũ Phong quay lưng bỏ đi, lưng áo cậu ấy ướt đẫm, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đôi chân có vẻ mệt mỏi, có vẻ như cậu ấy đã phải chạy rất vội. Nhìn theo mỗi bước chân của Phong tôi thấy lòng mình vui vui, một cảm giác lâng lâng khó tả thành lời.

Cuối cùng thì mọi việc cũng đã xong xuôi, tất cả các món ăn đều được hoàn tất chỉ đợi buổi tiệc bắt đầu. Giang Hựu Thần vui vẻ nói:
- Chúng ta đã chuẩn bị hết mọi thứ cho buổi tiệc tối nay rồi, mọi người về phòng thay lễ phục đúng 6h tối nay buổi tiệc sẽ bắt đầu.
- Thay lễ phục? Để làm gì vậy Hựu? Tôi ngạc nhiên hỏi
- Thế Thái Linh không biết gì sao, hôm nay trường ta tổ chức tiệc búp phê có mời các nữ sinh bên trường Maria tham dự, xen vào đó là màn khiêu vũ của học sinh 2 trường, đây là hoạt động thường niên của trường British chúng ta. Thái Linh cũng về chuẩn bị đi không sẽ muộn đó
- Hix, tiệc búp phê, rồi còn màn khiêu vũ nữa, bên British này thật lắm hoạt động hay ho.
***********************
Khi đến nơi tôi không khỏi ngạc nhiên bởi bầu không khí náo nhiệt của buổi party, tiếng người nói ồn ào, tiếng nhạc xập xình làm khuấy động cả căn phòng. Ở đằng xa, Thượng Hựu & Ngọc Dĩnh xúng xính trong bộ váy dạ tiệc thì thầm to nhỏ lên kế hoạch tiếp cận các hoàng tử bên British. Nhìn xuống bộ vest nam cứng nhắc mình đang mặc, tôi không khỏi chạnh lòng. Được tham dự một buổi vũ hội cùng những chàng hoàng tử đẹp trai là niềm ước mơ của bất cứ cô gái nào, nếu là Thái Linh có lẽ giờ này tôi cũng nhập hội với Thượng Hội và Ngọc Dĩnh rồi và biết đâu tôi còn có cơ hội được sánh đôi cùng Giang Hựu Thần trong điệu valse uyển chuyển nữa. Chỉ tiếc rằng điều đó mãi mãi chỉ là giấc mơ mà thôi.
- Đứng ngẩn ở đây làm gì thế vào thôi Thái Linh muộn rồi đó, một giọng nói trầm ấm, dịu dàng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi giật mình quay lại đó là Giang Hựu Thần và ba vị đại tướng quân đẹp trai của trường British. Hôm nay, Giang Hựu Thần mặc bộ vest màu đen của Armani, chiếc khăn tay được gấp khéo léo cài vào túi áo trước ngực, cậu ấy đứng đó nhìn tôi mỉm cười, hàm răng trắng đều sáng lấp lánh, ánh mắt dịu dàng và nồng nhiệt, trông Giang Hựu Thần thực sự giống một chàng hoàng tử bước ra từ câu chuyện Cô bé lọ lem. Trong khi đó, tam đại tướng quân mỗi người một vẻ, Nghiêm Ngôn thu hút người đối diện bởi khuôn mặt lạnh lùng, bí ẩn, Ân Địa Nguyên thì trí thức bác học, Kì Dực thì mạnh mẽ, nam tính. Bốn người bọn họ, mỗi người một vẻ cùng nhau vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ về bốn hoàng tử của British. Trong lúc đó đang ngẩn người trước vẻ đẹp của 4 vị hoàng tử thì Giang Hựu Thần đã nhanh nhẹn nắm lấy tay tôi kéo vào hội trường:
- Chúng mình vào thôi, muộn rồi đó.
Hành động của Giang Hựu Thần quá nhanh cả tôi và tam đại tướng quân đều không kịp phản ứng gì. Tôi và Hựu vào trước, tam đại tướng quân lẽo đẽo theo sau vừa đi vừa dành cho tôi những cái nhìn chả kém gì lửa Hỏa Diệm Sơn.
Đúng 6h buổi tiệc bắt đầu, trên sân khấu MC hô vang:
- Ladies and Gentlement! Chào mừng các bạn đến với buổi tiệc thường niên giữa trường nam sinh British và trường nữ sinh Maria!
Đám đông bên dưới không ngừng reo hò, tiếng vỗ tay rào rào, bầu không khí trở nên sôi động và cuồng nhiệt. Đợi tiếng vỗ tay dứt, MC tiếp lời:
- Bữa tiệc hôm nay có một điểm đặc biệt so với mọi năm. Các bạn có biết là gì không? Thưa các bạn học sinh trường Bristish và Maria để chúc mừng mối quan hệ thâm giao gắn bó 20 năm nay giữa 2 trường, ngày hôm nay đích thân Hội trưởng học sinh và Ngũ hoàng tử nổi tiếng của trường British chuẩn bị bữa tiệc này chiêu đãi mọi người. Xin mời tân hội trưởng Thái Lăng, đệ nhất hoàng tử Giang Hựu Thần, hoàng tử kim cương An Vũ Phong và 3 vị hoàng tử Ân Địa Nguyên, Nghiêm Ngôn, Kì Dực bước lên sân khấu phát biểu đôi lời mở màn bữa tiệc ngày hôm nay của chúng ta.
Học sinh 2 trường trở nên phấn khích tột độ, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Từ 4 phía của hội trường mọi người đồng thanh hô vang tên tôi, An Vũ Phong, Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân. Tôi bị choáng ngợp trong bầu không khí sôi động này, người cứng đơ, đầu óc thì trống rỗng không biết phải làm thế nào. Đúng lúc đó, Giang Hựu ắm lấy bàn tay tôi, khẽ nói: “Mình cùng lên sân khấu nào Thái Linh!”
- Các bạn học sinh, những người đang có mặt trong hội trường này ơi, Hội trưởng Thái Lăng của British chúng tôi có đôi lời muốn gửi tới các bạn! Chúng ta hãy dành cho Thái Lăng một tràng pháo tay nào - MC vừa nói vừa đưa mic cho tôi.
Trời đất, tôi phải nói gì bây giờ, hic, đâm lao thì phải theo lao thôi, tôi bước lên phía trước mà người thì run bần bật, bụng như đánh lô tô. Tôi đưa mắt nhìn quanh tìm sự giúp đỡ, Ân Địa Nguyên thì cười tủm tỉm, Nghiêm Ngôn thì mặt lạnh te, Kì Dực thì ngó sang bên cạnh tránh ánh mắt cầu cứu của tôi, chi có Giang Hựu Thần là mỉm cười, tay cậu ấy làm dấu hiệu victory còn ánh mắt thì nhìn tôi chăm chú như muốn nói: “Thái Linh ah, đừng sợ, có mình ở đây rồi”. Sự động viên của Giang Hựu Thần khiến tôi tự tin hẳn:
- Chào mừng các bạn đến với buổi tiệc ngày hôm nay. Bữa tiệc tối nay là món quà nhỏ mà chúng tôi muốn gửi tới toàn thể học sinh 2 trường British và Maria. Hy vọng các bạn sẽ có một bữa tiệc không thể nào quên trong cuộc đời học sinh của mình. Cám ơn tất cả các bạn.
Tôi vừa dứt lời thì Giang Hựu Thần đã đứng ngay bên cạnh, cậu ấy cầm lấy mic, nhìn khắp hội trưởng, nở nụ cười thiên sứ trứ danh của mình rồi nói:
- Các bạn có thấy Hội trưởng Thái Lăng có tuyệt vời không? Cậu ấy đã dành trọn cả ngày hôm nay để chuẩn bị thật tốt cho bữa tiệc này. Tôi tin rằng Thái Lăng sẽ là một Hội trưởng tốt. Các bạn hãy luôn ủng hộ Thái Lăng nhé. Cám ơn các bạn rất nhiều.
Đôi mắt Hựu tỏa sáng long lanh, như những vì sao trong không trung vậy. Không! Hựu là vầng trăng hiền hòa trên cao, tất cả ánh sáng của các vì sao khác đều không thể sánh bằng. Đám đông phía dưới như chết lặng người ra, tôi nhìn rõ trong ánh mắt của các nữ sinh trường Maria hiện lên trái tim màu hồng phấn. 5 giây sau, cả hội trường bừng tỉnh, tiếng vỗ tay rào rào như pháo nổ, mọi người đồng thanh hô vang: “Thái Lăng cố lên!”, “Thái Lăng! Chúng mình yêu cậu!”, “Hội trưởng Thái Lăng là số dzách!”. Trong lúc đó, Hựu quay lại phía tôi, ánh mắt đôn hậu, cậu ấy ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Thái Lăng! Cậu tuyệt lắm, mình rất tự hào về cậu!”
- Giờ chúng ta hãy mời hoàng tử kim cương An Vũ Phong, đầu bếp chính của bữa tiệc ngày hôm nay phát biểu vài lời nhé. Xin mời cậu An Vũ Phong, giọng nói của MC vang lên thu hút sự chú ý của mọi người, các fan của An Vũ Phong lập tức im lặng nhìn chăm chú lên sân khấu. Bỗng mặt mọi người ngây ra, không ai nói câu nào, bầu không khí sôi động khi nãy bỗng nhiên chùng xuống một cách khó tin. Tôi giật mình quay lại, An Vũ Phong không hề có mặt trên sân khấu. Đúng rồi từ đầu đến giờ tôi không hề gặp cậu ta, An Vũ Phong đã đi đâu rồi nhỉ???
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2010, 06:12 PM   #9
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

CHAP 4
- An Vũ Phong! Cậu đâu rồi! MC không ngừng gọi tên An Vũ Phong.
Đám đông ở dưới xôn xao bàn tán, mọi người đồng thanh gọi tên An Vũ Phong, các fan của An Vũ Phong ở phía dưới mặt mày tái mét, sự lo lắng hiện rõ trên đôi mắt họ. Đúng lúc đó, ánh đèn sân khấu phụt tắt, cả hội trường chìm trong bóng tối, từ cảm giác lo lắng mọi người chuyển sang bực tức, tiếng la ó phản đố vang lên. Một phút sau, đèn bật lên, cả hội trường như bừng tỉnh trong ánh sáng rực rỡ, An Vũ Phong đang ở chính giữa sân khấu, cậu ấy cười thật tươi vẫy tay chào tất cả mọi người. Sự xuất hiện của An Vũ Phong đã làm khấy động bầu không khí ở đây, mọi người reo hò ầm ĩ, đám nữ sinh trường Maria, mỗi người phản ứng một cách khác nhau. Có cô thì xúc động quá, ngã lăn ra bất tỉnh; cô thì chen lấn xô đẩy tìm mọi cách để lên sân khấu; cô thì bất động, để tay vào ngực, mắt chớp chớp, mơ màng, miệng khẽ gọi tên An Vũ Phong.
Trong bộ vest tuxedo màu trắng bạc, nụ cười rạng rỡ, cặp long mày thanh tú, mái tóc đen dài tung bay, nụ hôn gió quen thuộc và chiếc khuyên kim cương lấp lánh đã làm nên thương hiệu Hoàng tử kim cương, An Vũ Phong thực sự như một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng. Cậu ấy cầm lấy mic từ tay MC, một giọng nói ngọt ngào và ấm áp vang lên:
- Các bạn học sinh trường British và Maria ơi, tôi yêu tất cả các bạn! Chúng ta hãy cháy hết mình trong bữa tiệc ngày hôm nay nhá. 1, 2, 3 bữa tiệc của học sinh 2 trường British và Maria chính thức bắt đầu.
MC đứng trên khán đài phụt pháo giấy. Những mảnh giấy nhiều màu bắn tung lên khoảng không rồi rơi như rắc hoa trên sàn. Không khí hội trường náo nhiệt, một điệu nhạc vang lên mở màn cho một bữa tiệc ấn tượng không thể nào quên.
- Thái Linh ah, thưởng thức món mỳ Ý độc chiêu của tam đại tướng quân trường British đi. Cậu sẽ không thất vọng đâu, Giang Hựu Thần đã ở bên cạnh tôi từ lúc nào, trên tay cậu ấy là một đĩa mỳ Ý ngon tuyệt.
- Hựu ah, cám ơn cậu - Tôi bẽn lẽn cám ơn Giang Hựu Thần.
- Trong buổi party này, sao cậu lại mặc bộ vest nam thế, mình cứ tưởng cậu sẽ trở lại làm Thái Linh khi tham dự bữa tiệc này cơ
- Ah, tôi cười buồn, trong một bữa tiệc quan trọng như vậy, làm sao Hội trưởng Thái Lăng có thể vắng mặt được chứ. Mình mới làm hội trưởng được có mấy ngày thôi, hơn nữa ở đây có đông đủ bạn bè bên trường Maria, nếu Thái Linh xuất hiện chắc gì Lâm Tử Hạo và Bối An An đã tha cho mình.
- Uh nhỉ, mình đã rất hy vọng hôm nay sẽ được khiêu vũ cùng cậu cơ. Thái Linh ah, quả thật mình rất mong được nhìn thấy cậu lần nữa trong trang phục của một cô gái, Hựu khẽ nói. Nhưng không sao, còn nhiều dịp lắm. Hôm nay cậu tuyệt lắm đấy, rất ra dáng thủ lĩnh của toàn thể nam sinh trường British - Hựu xoa đầu tôi động viên
Dường như Hựu đang cố gắng làm cho tôi vui thì phải. Lúc nào cậu ấy cũng vậy, dịu dàng và ân cần, lúc nào cũng mang đến cho tôi sự tin tưởng. Tôi cảm kích quay lại nhìn Hựu và bắt gặp Hựu cũng đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt của cậu ấy thật nồng nàn, da diết, cặp mắt sáng long lanh như ấp ủ bao điều muốn nói. Tôi cảm thấy hai má nóng ran, không đủ can đảm đối diện với cái nhìn cháy bỏng của Hựu tôi đỏ mặt ngó lơ sang chỗ khác.
- Thái Linh ah, mình có chuyện muốn nói với cậu, Hựu khẽ thì thầm vào tai tôi.
Thái độ của Hựu hôm nay lạ quá, cái cách cậu ấy nhìn tôi tình cảm và nồng nàn quá, khiến cho tôi có cảm giác như có một dòng điện đang chạy qua người, người tôi cứng đơ, tôi ấp úng trả lời Hựu:
- Có chuyện gì vậy Hựu
- Mình… Mình…- Xem ra Hựu cũng lúng túng chả kém gì tôi, cậu ấy mãi không nói được thành lời.
- Hựu ah, cậu khiêu vũ cùng mình điệu nhảy này nhé, một giọng nói ngọt ngào trong trẻo vang lên, đó là Anna
Kể từ sau lễ hội âm nhạc Red & Knights đến giờ tôi không gặp lại Anna. Thật tình tôi không còn khó chịu với Anna như ngày đầu nữa, cuộc thi vừa rồi đã cho tôi thấy một gương mặt khác của Anna. Hóa ra, để có được thành công như ngày hôm nay Anna cũng phải cố gắng và nỗ lực rất nhiều, con người ta không ai là hoàn thiện cả, những gì mà Anna hiện có cũng đều được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt, tôi khâm phục Anna vì điều đó. Nhưng không phải vì thế mà tôi có thể yêu quý cô ta được dù gì tôi, Anna và Hựu cũng là…
Hôm nay Anna mặc chiếc đầm dạ hội màu xanh da trời, mái tóc nâu xoăn dài được bện một cách cầu kỳ và khéo léo về bên phải, để lộ một bờ vai trần gợi cảm. Sợi dây chuyền kim cương nạm đá sapphire cùng tông màu với chiếc váy, đôi môi hồng tươi, hàm răng ngọc trắng đều, chiếc vương miện lấp lánh, Anna quả thực là nữ hoàng của bữa tiệc tối nay. Càng nhìn Anna tôi càng thấy có một khoảng cách rất lớn về ngoại hình giữa mình và cô ấy. Tôi có thể vượt qua được Anna ư???
Hựu lúng túng nhìn tôi, Anna cũng kiêu hãnh nhìn tôi. Thật tình lúc đó tôi muốn Hựu ở bên cạnh tôi nhưng một mặt tôi cũng tò mò muốn thưởng thức màn trình diễn của Hựu và Anna trong điệu Valse uyển chuyển này. Tôi mỉm cười nhìn Hựu và nói:
- Hựu và Anna cứ tự nhiên đi.
Hựu nhìn tôi khẽ gật đầu, cậu ấy giơ tay trái ra khom người xuống một cách lịch lãm, cúi chào Anna và nói:
- Tiểu thư Anna, xin cho phép mình được mời cậu điệu nhày này.
- Mình bằng lòng! – Anna nhìn đôi mắt dịu dàng của Hựu, nhẹ nhàng đưa một tay ra đặt lên bàn tay của Hựu
Giang Hựu Thần và Anna quả thật là đẹp đôi. Hình ảnh hai người sóng bước trong giai điệu nhẹ nhàng của điệu valse chậm đã thu hút mọi ánh nhìn, mọi lời ngợi khen. Không gian dường như lắng đọng lại, tiếng ồn ào, cười nói trêu chọc không còn nữa, mọi người chăm chú dõi theo từng bước chân của đệ nhất hoàng tử British và nàng công chúa kiêu sa của trường Maria. Ngay cả tôi cũng bị đắm chìm trong điệu nhảy mê hồn đó. Hựu và Anna, Anna và Hựu dường như hai người đó được sinh ra là để hòa quyện trong giai điệu êm ái, du dương của bản nhạc. Từng động tác, cử chỉ của họ đều rất lôi cuốn và hơn hết giữa hai người toát lên một bầu không khí thân mật, một sự phối hợp hài hòa, ăn ý. Sự hào hoa, lịch lãm trong mỗi bước nhảy của Hựu hòa cùng với những vòng xoay duyên dáng và uyển chuyển của Anna, tất cả vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ. Người xem dường như quên mất mình đang ở hội trường lớn British mà cứ ngỡ rằng đây là cõi thần tiên huyền ảo. Lúc này đây tôi cảm nhận rõ được rằng người cùng Hựu tỏa sáng trong ánh hào quang không phải là mình và cũng không có một kẽ hở nào để tôi xen vào giữa hai người bọn họ.
Điệu nhạc kết thúc trong sự tiếc nuối của đông đảo học sinh trường British và Maria, Giang Hựu Thần và Anna đã đưa họ đến cõi thần tiên với điệu nhảy làm đắm say lòng người, và giờ đây tất cả đã trở lại mặt đất, trở lại với bầu không khí sôi động quen thuộc của bữa tiệc. Không còn giai điệu nhẹ dịu dàng du dương của một bản valse chậm nữa, cả hội trường bắt đầu nóng lên theo những bước nhảy sôi động của điệu Quickstep. Đột nhiên đám đông trở nên phấn kích tột độ, nam sinh trường British thì không ngừng reo hò cổ vũ, còn từ 4 phía của hội trường các nữ sinh trường Maria hô vang tên An Vũ Phong: “Vũ Phong! Mình yêu cậu!”, “An Vũ Phong tuyệt vời!”, “An Vũ Phong là số một!”. Tôi không tin vào mắt mình nữa, ở trung tâm của sân khấu An Vũ Phong và Bối An An tay trong tay cùng nhau nhảy điệu Quickstep.
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2010, 06:29 PM   #10
socbongnghichngom
Bé còn quấn tã
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 2
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

hehe, lại có chap mới để đọc tiếp rổi Sự xuất hiện của GHT đã làm câu chuyện trở nên kịch tính hơn nhưng mà đoạn này tác giả hoi bị ưu ái GHT đó, toàn để GHt xuất hiện cùng TL thui, còn VP thì chả có phút nào bên Thái Linh cả Huhu.
hóng chap mới quá, đang đoạn hạy
Cám ơn tác giả nhạ :x
socbongnghichngom is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khoá "ý chính bài viết hay chủ đề"
an vũ phong, cô nàng xui xẻo, giang hựu thần, thái linh

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:02 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013