HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories

Thông Cáo

Trả lời
 
Tiện Ích
Old 14-06-2010, 07:22 AM   #11
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

CHAP 4 (TIẾP)
Lần đầu tiên hoàng tử kim cương cao ngạo của British sánh bước cùng hoa khôi xinh đẹp của trường nữ sinh Maria, sự kiện này ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt của khán phòng. Nếu như điệu nhảy của Giang Hựu Thần và Anna khiến mọi người chìm đắm trong một khung cảnh thần tiên tĩnh lặng chỉ có những vòng xoay uyển chuyển hòa cùng giai điệu du dương, ngọt ngào của bản nhạc thì An Vũ Phong và Bối An An lại khiến bầu không khí ở đây nóng lên từng giây. Mỗi bước nhảy, mỗi màn xoay người đều nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng, những lời ngợi khen, những tiếng hô vang. Bôi An An tự hào và kiêu hãnh tựa người vào vòng tay của An Vũ Phong trong ánh nhìn ngưỡng mộ và ghen tị của đám nữ sinh trường Maria. Còn An Vũ Phong, cậu ấy vẫn luôn giữ được phong thái đĩnh đạc, ung dung của mình, mái tóc bay bay theo từng bước nhảy, đôi bông tai kim cương phát lên những ánh sáng lấp lánh và nụ cười thiên thần, pha chút ngang ngạnh đáng yêu. An Vũ Phong dường như sinh ra là để thuộc về thế giới của ánh đèn sân khấu, thuộc về những lời ngợi khen và tán thưởng.
- An Vũ Phong! Ôi! An Vũ Phong! - Các nữ sinh thi nhau hét lớn đến mức sắp xuyên thủng mái trần hội trường.
Còn tôi, tôi đứng chết lặng, trái tim như bị ai bóp nghẹn, đầu óc thì quay cuồng, trống rỗng. Tôi không biết phải làm gì, cũng không biết phải nói gì cả, tôi thấy sống mũi cay cay, trong lòng day dứt khó chịu như vừa mất đi một thứ rất đỗi thân thuộc. Hình như có một cái gì đó đang chực trào ở khóe mắt. Tôi cố kìm nén bản thân nhưng cảm giác khó chịu mỗi lúc một lớn dần lên. Mắt tôi mờ dần đi, tôi không còn trông thấy mọi người ở xung quanh nữa, trong đầu tôi chỉ hiện lên hình ảnh của An Vũ Phong và Bối An An cùng những bước nhảy cuốn hút của họ. Tôi vùng chạy ra khỏi hội trường bỏ lại đằng sau không khí sôi động của bữa tiệc.
Bên ngoài bầu trời thật thoáng đãng, gió buổi tối mát lạnh làm đầu óc tôi tỉnh táo hơn một chút. Nước mắt cũng được gió thổi khô. Tôi đi thơ thẩn trong vườn trường với trái tim rỗng tuếch, vô cảm. Tôi lắc đầu, cố gắng vứt bỏ cảnh không vui ban nãy ra khỏi tâm trí nhưng lòng tôi thì mỗi lúc một nhói đau. Bất chợt nhìn lên bầu trời, những vì sao sáng lấp lánh, kí ức cùng ngắm sao băng với An Vũ Phong tại trường Vĩnh Cần bỗng chốc ùa về tràn ngập tâm trí tôi. Tối hôm đó, tôi đã vô tình ước “Hi vọng cả đời này vĩnh viễn không bao giờ ở cạnh An Vũ Phong!” giờ đây khi cậu ấy phớt lờ tôi, không ở cạnh tôi, sánh đôi cùng người khác trong buổi dạ tiệc sao tôi lại thấy buồn và đau đớn đến vậy. Không biết từ lúc nào, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má. Tôi ngốc quá có phải không?
- Không tham gia bữa tiệc sôi động như vậy, từ chối những món ăn đẳng cấp của Ngũ hoàng tử lừng danh trường British, bỏ ra ngoài ngắm sao kể ra thì cũng hơi ngốc nhưng được đắm chìm trong bầu không khí lãng mạn như vậy thì cũng đáng thật đấy.
- Ngốc, người đó gọi tôi là kẻ ngốc, từ trước đến giờ chỉ có mình An Vũ Phong gọi tôi như vậy thôi, là cậu ấy chăng - Tôi giật mình quay sang bên cạnh, lòng chưa hết hồi hộp.
Trời đất ơi! Đó là Giang Hựu Thần, cậu ấy đang nhìn tôi với ánh mắt nồng ấm và một nụ cười trìu mến.
- Thái Linh vừa mới khóc đấy ah?
Trong lòng có chút hụt hẫng, tôi lấy tay gạt những giọt lệ còn vương trên mắt, lúng túng trả lời:
- Không! Bụi bay vào mắt mình ấy mà, ở đây gió quá. Sao Hựu không ở lại dự tiệc mà ra đây làm gì thế - Tôi tìm cách đánh trống lảng.
- Mình không thấy Thái Linh đâu cả, nên đi tìm. Ở trong đấy không có Thái Linh mình thấy trống vắng và cô đơn lắm.
Quả nhiên là Hựu, lúc nào cậu ấy cũng ân cần, quan tâm đến tôi. Dù bây giờ thân phận của cậu ấy đã được hé lộ, Hựu là hoàng tử của vương quốc Xianai States nhưng thái độ và tình cảm mà Hựu dành cho tôi vẫn vậy, dịu dàng, ân cần mà không kề kiêu ngạo, kiểu cách. Cả An Vũ Phong nữa, cùng với Giang Hựu Thần, Phong là người đặc biệt dành sự quan tâm cho tôi. Tuy cách quan tâm của Phong hơi kỳ lạ, cậu ấy luôn trêu chọc, bắt nạt tôi nhưng luôn âm thầm có mặt giúp đỡ tôi những lúc khó khăn. Chỉ tiếc là lúc này An Vũ Phong đã hoàn toàn phớt lờ tôi rồi.
- Thái Linh ah, mình có một chuyện quan trọng cần nói với cậu - Hựu rụt rè nói. Lần đầu tiên tôi thấy Hựu lúng túng như vậy:
- Có chuyện gì thế Hựu?
Giang Hựu Thần rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ xinh. Cậu ấy đưa cho tôi và nói:
- Mình có một món quà nhỏ muốn tặng Thái Linh. Cậu mở ra xem đi.
Tôi đón chiếc hộp từ tay Hựu. Trời ơi trong hộp là một sợi dây chuyền bạch kim, mặt đá kim cương sáng lấp lánh. Tôi ngạc nhiên không nói nổi thành lời, lắp bắp mãi mới nói được vài câu:
- Hựu… Hựu…! Món quà này quá đắt, quá sang trọng… mình… mình không thể nhận được đâu.
- Thái Linh nhận đi mà, Hựu năn nỉ, giờ mình đã khỏi bệnh sợ con gái rồi. Mình được như bây giờ là nhờ có cậu, Thái Linh ah. Hãy nhận lấy sợi dây chuyền này đi, nó chỉ như một món quà nhỏ thay cho lời cảm ơn mà mình muốn gửi tới cậu thôi.
- Mình… Mình không nhận được đâu, mình có làm được gì đâu trái lại còn mang đến cho Hựu vô vàn rắc rối. Mình không có tư cách gì để nhận món quà giá trị như vậy.
- Món quà này thực sự có ý nghĩa với mình, giọng Hựu trầm xuống, nó là món quà gia bảo của dòng tộc mình. Ngày trước, ông nội mình đã trao tặng nó cho bà nội trong ngày cưới của hai người. Trước khi mất bà trao lại nó cho mình, bà dặn chỉ được tặng nó cho người mình thật sự tin tưởng và yêu quý. Hơn nữa, mặt sợi dây chuyền này có khắc quốc huy của đất nước mình, nó là biểu tượng hoàng gia. Nếu Thái Linh đeo nó, cậu sẽ nhận được sự tôn kính khi đến đất nước mình và có thể ra vào hoàng cung gặp mình một cách dễ dàng. Thái Linh nhận đi nhé, Hựu tiếp tục nài nỉ.
Bộ dạng của Hựu lúc này hoàn toàn trái ngược với hình ảnh chàng hoàng tử hào hoa, lịch lãm mà tôi thường thấy. Gương mặt ửng đỏ, ánh mắt đen láy nhìn tôi chờ đợi, trông cậu ấy không khác gì một đứa trẻ đang nài nỉ bố mẹ thỏa mãn yêu cầu của mình, thật là đáng iu. Lần đầu tiên nhìn thấy Hựu như vậy, tôi như bị thôi miên, tôi không nói được một lời nào cả, đầu tôi thì không thèm nghe theo sự mach bảo của lý trí, tôi gật đầu liên tục. Hựu nhanh chóng lấy lại nụ cười quen thuộc:
- Thái Linh gật đầu nghĩa là đồng ý rồi nhé. Để mình đeo nó cho cậu luôn nhé.
Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời Hựu, xoay người lại, Hựu vén mái tóc của tôi lên rồi nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền vào cổ tôi. Đúng lúc đó “Choang!” - âm thanh của bát đĩa vỡ vang lên. Tôi và Hựu giật mình quay lại. Trước mắt tôi những mảnh vỡ của đĩa thức ăn nằm lăn lóc, thức ăn rơi vãi trên bãi cỏ còn An Vũ Phong đang đứng đó nhìn chúng tôi chăm chú. Bắt gặp ánh nhìn của Giang Hựu Thần và tôi, An Vũ Phong lập tức biến mất trong màn đêm đen tối như một cơn gió. Tôi đuổi theo gọi với “An Vũ Phong! An Vũ Phong!”. Nhưng có một bàn tay nắm chặt lấy tôi giữ lại. Giang Hựu Thần khẽ nói:
- Thái Linh ah. Mình xin cậu, đừng đi!
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-06-2010, 07:19 AM   #12
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

CHAP 5
Ngày chủ nhật trôi qua, tôi không hề có tin tức gì của An Vũ Phong cả. Hai đêm rồi, kể từ buổi dạ tiệc hôm thứ 7, An Vũ Phong không về ký túc xá, cũng không hề nhắn tin hay gọi điện gì cho tôi cả. Tôi đã gọi hàng chục lần vào máy của cậu ta nhưng thuê bao luôn luôn ở trong tình trạng không liên lạc được. Dường như An Vũ Phong đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Tôi lo lắng không yên, lòng như lửa đốt nhưng vẫn cố tự nhủ với mình: “Không có vấn đề gì đâu, An Vũ Phong ghê gớm như vậy, cậu ta không ăn thịt người khác thì thôi chứ ai làm gì được cậu ta. Có lẽ cuối tuần An Vũ Phong về thăm gia đình, thể nào thứ hai cậu ta cũng có mặt ở trường thôi”
Buổi học ngày thứ hai trôi qua, An Vũ Phong vẫn không hề đến lớp. Không có người pha trò, dẫn dắt bầu không khí của lớp trầm hẳn xuống, mọi người không ai nói câu nào. Nhìn về chỗ ngồi quen thuộc của An Vũ Phong, tôi cảm thấy trống trải vô cùng. An Vũ Phong chết tiệt, cậu đi đâu vậy, làm tôi lo lắng quá trời.
2h chiều, chuông điện thoại reo vang. Bực mình quá mới chợp mắt được 15’, mấy hôm vừa rồi lo lắng cho An Vũ Phong tôi có được ngủ được mấy đâu, tôi vớ lấy cái điện thoại, cúp máy và lăn ra ngủ tiếp. 5’ sau, điện thoai lại réo, lần này còn dồn dập hơn trước. Trời ơi không để người ta ngủ ah, ai mà ác ôn thế nhỉ, có khi nào là An Vũ Phong không? Nghĩ đến điều đó, tôi bật dậy như lò xo, cầm lấy điện thoại nhấc máy trả lời. Một giọng con gái vang lên, không phải là An Vũ Phong rồi, tôi thấy chán nản, toan cúp máy, mà khoan đã, giọng nói đó rất quen, là Thượng Hội, cậu ấy nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Thái Linh ah. Bối An An ngày hôm nay không đi học, mọi người đồn rằng cậu ta biến mất cùng An Vũ Phong kể từ sau buổi vũ hội hôm thứ 7 vừa rồi. Tôi phải làm gì đây, Thái Linh ơi. Huhu. An Vũ Phong ngọn gió kim cương của lòng em, có bao nhiêu mỹ nhân sao anh lại không chọn, dù không chọn em cũng được nhưng sao anh lại để mắt đến con nhỏ Bối An An đáng ghét ấy chứ. Huhu.
- Thượng Hội vừa nói gì cơ??? Tôi bàng hoàng không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, tôi ngồi lặng im một chỗ mặc cho Thượng Hội không ngừng gào rú trong điện thoại: “Thái Linh! Thái Linh bà đâu rồi? Mau trả lời tôi đi!!!!”

*******************

Ngày thứ hai trôi qua, tôi vẫn không hay biết gì về An Vũ Phong cả, cậu ta đang làm gì, ở đâu, có đi cùng Bối An An không? Trong đầu tôi hiện lên hàng ngàn câu hỏi. Buổi học sáng nay, thầy chủ nhiệm có hỏi tôi về An Vũ Phong, gì sao cậu ấy lại vắng mặt hai hôm liền mà không xin phép, tôi lúng túng không biết phải giải thích thế nào. Tuy thầy không nói gì nhưng vẫn tỏ ý không hài lòng vì dù sao tôi cũng là bạn cùng phòng của An Vũ Phong hơn nữa lại là Hội trưởng học sinh, lẽ ra tôi phải quan tâm đến cậu ấy hơn một chút. Càng nghĩ càng thấy bực mình, cái tên An Vũ Phong này tự dưng đùng đùng biến mất không để lại dấu vết gì, không nhắn tin mà cũng chẳng điện thoại, hại tôi lo lắng mất ăn mất ngủ mấy hôm liền, giờ lại khiến tôi khó ăn nói với thầy giáo nữa. An Vũ Phong được lắm, đồ vô kỷ luật, cậu mà vác mặt về sẽ biết tay tôi. Nhưng trước hết cậu hãy mau chóng trở về đi An Vũ Phong.
Buổi học sáng thứ ba kết thúc cũng là lúc lúc tin đồn An Vũ Phong và Bối An An biến mất cùng nhau kể từ buổi vũ hội hôm thứ 7 lan ra toàn trường và có khi là toàn thành phố Saint Roland cũng nên. Lòng tôi ngổn ngang tâm sự, một mặt tôi rất lo lắng cho An Vũ Phong nhưng mặt khác trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm giác khó chịu khi phải nghe mọi người bàn tán về An Vũ Phong và Bối An An. “Mặc kệ An Vũ Phong, cậu ta có thân cậu ta sẽ tự lo được, bỏ đi như vậy khắc biết cách quay về, An Vũ Phong có phải là đứa con nít 5 tuổi đâu. Mình thì lo lắng đứng ngồi không yên còn cậu ta có khi giờ này đang vui vẻ cùng Bối An An rồi. Tôi không phải là đứa ngốc rỗi hơi mà phải quan tâm đến việc cậu ta đi đâu với ai làm gì. Dẹp! Dẹp hết.” Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng chẳng hiểu sao hình ảnh của An Vũ Phong và Bối An An trong buổi dạ tiệc hôm thứ 7 vẫn cứ hiện lên, chi phối mọi suy nghĩ của tôi. Tôi bị điên, bị điên thật rồi.
6h ngày thứ tư, trời còn tờ mờ sáng, điện thoại của tôi reo inh ỏi. Ai gọi giờ này thế, chắc là nhỏ Thượng Hội, nàng ta chắc lại cung cấp thông tin mới về vụ mất tích của An Vũ Phong và Bối An An đây. Mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại, tôi tuôn ra một tràng:
- Alô! Thượng Hội ah, bà gọi cho tôi có chuyện gì mà sớm thế. Có tin tức gì về An Vũ Phong và Bối An An phải không? Nói mau đi.
- Thượng Hội nào, một giọng nói the thé cất lên, Ngọc Dĩnh xinh đẹp đây. Bà quan tâm đến hoàng tử kim cương gớm nhỉ, hay là cảm chàng ta rồi. Thế đệ nhất hoàng tử Giang Hựu Thần bà định vứt đi đâu hả. Lăng nhăng quá đấy.
Hóa ra là Ngọc Dĩnh, cái con nhỏ này, ta đã ấm ức vụ nó không hề khai báo chuyện với Kì Dực, giờ lại lù lù dẫn xác đến, dám cả gan trêu tức bản cô nương ah. Được rồi, ngươi đợi đấy.
- Ngọc Dĩnh, bạn hiền của tôi đấy ah, sao lâu rồi không thấy bà gọi điện cho con bạn thân khốn khổ từ hồi mẫu giáo này thế. Bận chuyện gì thế? Kì Dực ở phòng bên cạnh cơ, có cần tôi chuyển máy cho không? Ah, Kì Dực lúc ngủ trông đáng iu lắm đó.
- Bà… Bà… Sao bà biết chuyện này - Ngọc Dĩnh ngạc nhiên tột độ mãi mới nói được thành lời.
- Có gì đâu, chính miệng Kì Dực đã khai với tôi đấy. Tôi mỉm cười đắc thắng. Tôi dùng chính cách mà bà đã dạy tôi đấy, gửi mail cho Kì Dực, thế là cậu ta khai hết thôi. Hehe. Phá vỡ giấc ngủ của Hội trưởng học sinh trường British đã là một tội rồi, giờ thêm tội lừa gạt, giấu diếm nữa, tội nặng gấp nhiều lần. Bà định thế nào đây?
- Tôi hậu tạ bà một chầu chè thập cẩm nhá.
- Rẻ thế, Kì Dực của bà rẻ thế thôi sao, để tôi ngâm cứu, chọn địa điểm đã. Mà sáng sớm gọi cho tôi có chuyện gì thế?
- Ah, tôi quên mất, giọng Ngọc Dĩnh chùng xuống, gần đây các hot boy nổi tiếng của các trường cấp 3 bị tấn công rất nhiều. Tôi mới nhận được tin Lý Triết Vũ, hoàng tử biển của bà là nạn nhân mới nhân đấy. Theo một nguồn tin đặc biệt, các hoàng tử trường British cũng sẽ nằm trong danh sách các nạn nhân. Không biết việc An Vũ Phong có liên quan gì đến vụ này không? Bà vào mạng xem đi, forum trường Maria đang bàn tán xôn xao lắm.
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Hoàng tử biển bị tấn công, An Vũ Phong có thể là nạn nhân tiếp theo. Mình có nghe nhầm không? Vụ An Vũ Phong và Bối An An cùng nhau biến mất chưa rõ thế nào giờ lại thêm tin đồn An Vũ Phong bị tấn công nữa. Ông thần xui xẻo ơi làm ơn đừng làm con hao tâm tổn trí, chết vì đau tim như thế chứ. Không phải có chuyện gì không hay xảy ra với An Vũ Phong đấy chứ. Huhu. Mà cũng lâu rồi mình không gặp lại hoàng tử biển, anh ấy thế nào rồi, phải gọi điện hỏi thăm anh ấy nhân tiện hỏi luôn về vụ tấn công này mới được.
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-07-2010, 08:28 PM   #13
Tĩnh Di
Ngược gió!
 
Tĩnh Di's Avatar
 
Tham gia ngày: Sep 2009
Nơi Cư Ngụ: ...
Bài gởi: 528
Giới Tính: Cũng đang phân biết
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Bạn ơi. Bạn post tiếp nha. Mình thích đôi AVP bà TL lắm
Tĩnh Di is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-07-2010, 08:15 PM   #14
cun sun
Bé còn quấn tã
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 3
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

ối giời ơi!!!!!!!!! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời con chăng!!!!!!!!!!! Yêu tác giả nhiều nhiều! Nhiều lắm í! Tuy nhiên vẫn yêu an vũ phong hơn tác giả hehe
cun sun is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-07-2010, 09:10 PM   #15
namlun_thixm0ney
Đang học vỡ lòng
 
namlun_thixm0ney's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: ♥ nhÀ ♥
Bài gởi: 154
Giới Tính: nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Bạn vjk nhanh nhak' , mjnh` rất m0ng

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

admin nổi loạn
smod chiến tranh
member bá chủ

kakaka
namlun_thixm0ney is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-08-2010, 08:43 PM   #16
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

May quá, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, không có chuyện hoàng tử biển bị tấn công, cũng không hề có chuyện các hoàng tử British là nạn nhân tiếp theo của nhóm thanh niên côn đồ, chuyện An Vũ Phong mất tích cũng chả hề liên quan gì đến vụ này cả. Tất cả chỉ là sản phẩm từ trí tưởng phong phú của các nữ sinh trường Maria ưa phóng đại mọi chuyện. Con nhỏ Ngọc Dĩnh chết tiệt, hại mình lo lắng không đâu, lại còn hùng hục gọi điện cho hoàng tử biển bô lô ba la một hồi nữa chứ. Rõ là xấu hổ. Thù này ta quyết trả, Ngọc Dĩnh ngươi đợi đấy. Hmm…Hmm.
Buổi học sáng hôm nay diễn ra khá yên bình, ở dãy bên tay phải, Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân vẫn giữ được dáng vẻ đạo mạo thường ngày của những học sinh ưu tú, chăm chú nghe giảng và hoàn toàn thờ ơ với những gì diễn ra xung quanh. Trong khi đó, bầu không khí của dãy bên trái cũng yên tĩnh một cách đáng sợ, không có thủ lĩnh An Vũ Phong, nhóm học sinh này mất hết sự tinh quái hàng ngày, ai nấy đều ủ rũ chẳng thiết chọc phá nữa, giờ đây chỉ có tiếng giở sách loạt soạt và những tiếng thở dài não ruột. Hiếm khi mấy ông tướng nghịch ngợm này chịu ngồi yên một chỗ, chăm chú nghe giảng, chẳng biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây? Trái ngược với sự mãn nguyện và hài lòng của thầy giáo trước sự thay đổi hoàn toàn của lũ học sinh bất trị, trong lòng tôi cảm nhận rõ một ngọn núi lửa đang hình thành trong lớp, không biết lúc nào nó sẽ tỉnh giấc và phun trào đây. Hix, đáng sợ quá.
Bỗng nhiên điện thoại của tôi rung lên, có một tin nhắn vừa mới được gửi đến. Là tin nhắn của Hựu, “8h tối nay mình đợi Thái Linh ở ngôi nhà trên cây, không đến không về”. Tôi giật mình nhìn về phía Hựu, bắt gặp ánh nhìn của tôi Hựu khẽ mỉm cười, cậu ấy chỉ tay về phía tam đại tướng quân ra hiệu tôi phải giữ bí mật với mấy ông tướng này.
Buổi tối bầu trời đêm ở trường British thật yên bình, bầu trời quang đãng, gió thổi mát rượi khiến tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, thanh thản, những phiền muộn, bực dọc thời gian vừa qua dường như đã được cuốn trôi theo làn gió. Cũng một thời gian dài rồi, tôi không có dịp ghé thăm ngôi nhà trên cây bí mật của Hựu nữa, không biết nó có gì thay đổi không?
Mọi thứ vẫn vậy, không có gì thay đổi so với ngày đầu mà tôi ghé thăm cả, vẫn là hình ảnh của những tán lá cây rộng, xum xuê che khuất bầu trời, vẫn là tiếng thì thầm của những con côn trùng nhỏ ẩn mình dưới những kẽ lá. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật mạnh. Dễ chịu quá, cảm giác này thật tuyệt.
- Thái Linh đến rồi đó ah, lâu rồi không quay lại nơi này có cảm thấy điều gì khác không? Một giọng nói ngọt ngào và ấm áp vang lên.
Đó là tiếng của Hựu, cậu ấy đang ngồi trên ngôi nhà yêu quý của mình vẫy tay chào tôi. Trong bộ quần áo thể thao màu trắng bạc, mái tóc đen, cặp mắt sáng như sao, hàm răng trắng đều, nụ cười ấm áp và nồng nhiệt, Hựu giống như một thiên thần được gửi xuống trần gian này vậy.
- Nơi này vẫn thế, cậu đợi mình lâu chưa - Tôi mỉm cười chào Hựu
- Mình cũng mới đến thôi, ngôi nhà trên cây này thay đổi nhiều lắm đó, chỉ là Thái Linh không nhận ra thôi. Lên đây đi, mình sẽ chỉ cho Thái Linh thấy - Hựu cười thật tươi, giơ tay phải ra và nhẹ nhàng kéo tôi lên
Wow, tôi không còn tin vào những gì mình đang được thấy nữa, ngôi nhà nhỏ bí mật của Hựu hôm nay đã khoác trên mình một diện mạo mới, không phải là vẻ mộc mạc, giản dị thường ngày nữa mà thay vào đó là một không gian ấm cúng và lãng mạn trong ánh sáng lung linh của những ngọn nến thơm đủ màu sắc được xếp khéo léo và tài tình ở 4 góc phòng. Mùi thơm của nến, tiếng lá xào xạc của lá cây khẽ đung đưa theo làn gió hòa cùng giai điệu du dương êm ái của bản nhạc Ne Me Quitte Pas (Đừng Xa Tôi) khiến tôi cứ ngỡ mình đang bước chân vào một nhà hàng mang phong cách Pháp nào đó.
- Ở đây đẹp quá, Hựu tự tay mình bài trí đấy ah, tôi không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn khâm phục.
- Uh, Giang Hựu Thần bối rối trả lời, mình muốn mang đến cho Thái Linh một cảm giác thật ấm cúng, mình làm vẫn chưa ổn lắm đâu, Thái Linh đừng chê nhé.
- Như vậy là đẹp lắm rồi, mình có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác vậy…, tôi chưa nói dứt lời thì Hựu đã nắm lấy bàn tay tôi kéo về chiếc bàn nhỏ ở chính giữa căn phòng.
- Thái Linh chưa ăn tối phải không? Ra đây cùng dùng bữa với mình nhé, mình có chuẩn bị một ít đồ ăn đây. Thái Linh còn nhớ nhà hàng Pháp mà chúng ta cùng ăn hôm trước không. Mình đã nhờ họ mang đồ ăn đến tận đây đấy. Vì ăn ở nhà hàng trên cây của Giang Hựu Thần nên tiểu thư Thái Linh hoàn toàn có thể sử dụng đũa theo cách ăn truyền thống của người Trung Quốc chúng ta. Nào xin mời tiểu thư thưởng thức. Hựu vừa đưa đũa cho tôi vừa mỉm cười tinh nghịch.
Tôi không nén được cười trước câu pha trò của Hựu. Cậu ấy vẫn còn nhớ rõ việc tôi mượn đũa khi dùng bữa tại nhà hàng Pháp. Hix, chắc hôm đó trông tôi ngớ ngẩn và quê mùa lắm. Quả thật, hôm nay Hựu đã làm tôi hết sức bất ngờ và ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình được lắng nghe giai điệu du dương của bản Ne Me Quitte Pas nổi tiếng, thưởng thức đồ ăn Pháp, bằng đũa của người Trung Quốc, dưới ánh nến lung linh trong một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ nằm dưới sự bao bọc của những tán lá cây xào xạc. Đó quả là một điều kỳ diệu.
- Thái Linh thấy thế nào? Có ngon không?
- Ngon lắm, mọi thứ thật tuyệt, chưa bao giờ mình có cảm giác này cả. Mà Hựu không ăn sao, cậu mà không chịu ăn thể nào tam đại tướng quân cũng làm ầm lên đấy
- Mình vẫn đang ăn đấy chứ, nhìn thấy Thái Linh ăn ngon lành như vậy là mình thấy vui lắm rồi. Hựu mỉm cười nhìn tôi, dưới ánh nến lung linh, huyền ảo, ánh mắt của Hựu càng trở nên ấm áp và cháy bỏng.
Tôi cảm thấy mặt mình nóng ran, trống ngực đang đập liên hồi, nhịp đập mỗi lúc một mạnh và dồn dập hơn, tâm hồn tôi dường như đang lơ lửng giữa chín tầng mây, một cảm giác ngọt ngào và sung sướng ngập tràn trong tôi. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang, nhẫn tâm ném tôi từ trên thiên đường xuống mặt đất, hix, đau quá. Là ai gọi vậy? Nhìn xuống màn hình điện thoại, tôi không khỏi ngạc nhiên và ngỡ ngàng: “Đó là An Vũ Phong, tên tiểu qủy này tự dưng biến mất, hại tôi phải lo lắng bao nhiêu giờ lại đang tâm phá vỡ buổi tối lãng mạn của mình nữa chứ. Ngươi sẽ biết tay ta”:

thay đổi nội dung bởi: map xinh, 04-08-2010 lúc 11:25 AM
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-08-2010, 10:04 AM   #17
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cám ơn mọi người đã quan tâm và ủng hộ fic của mình thời gian vừa qua mình gặp một số chuyện không vui nên không tiếp viết tiếp đươc. nhưng khi đọc được những dòng comment của mọi người mình đã thấy tự tin trở lại, đó là món quà tinh thần rất lớn đôí với mịnh
Chap 5 chủ yếu viết về GHT nên khá bức xúc, đôi chỗ viết không được hay, mong mọi người bỏ qua chọ
Tuy nhiên thì từ chap 6 trở đi sẽ là sự trở lại của hoàng tử kim cương AVP,mọi người hãy đón đọc và ủng hộ mình nhé, nếu không có gì thay đổi tối này mình sẽ up chap 6 lên mạng
nếu bạn nào có ý tưởng gì hay cho cặp đôi AVP-TL thì hãy share với mình để mình đưa vào fic nhé
Cám ơn các bạn rất nhiều ^
I love everybody và đặc biệt là các fan của AVP! !!!!!!!!!!!!!!!!!! :x :x :x :x :x :-* :-* :-* :-* :-* :-* :-*
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-08-2010, 10:22 AM   #18
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

- Alô! Tôi đây? Có chuyện gì thế?
- Cô ở đâu? Mau về đây ngay? Mở cửa phòng cho tôi - An Vũ Phong gào lên trong điện thoại.
- Tôi đang bận, không về ngay được đâu? Cậu tự trèo cửa sổ vào ấy - Nói xong tôi cúp máy cái rụp - Cho tên đáng ghét này leo cửa sổ cho bõ tức, trả thù được hắn ta kể cũng vui thật, tôi cười thầm trong bụng.
- Ai vừa gọi vậy Thái Linh? Giang Hựu Thần khẽ hỏi, khuôn mặt cậu ấy có vẻ trầm tư suy nghĩ một điều gì đó.
- An Vũ Phong ấy mà. Cậu ta đi chơi mấy hôm liền giờ không có chìa khóa bắt mình về mở cửa. Mặc xác cậu ta, mình bảo An Vũ Phong tự trèo cửa sổ vào rồi.
- Vậy ah? May quá, mình cứ tưởng Thái Linh sẽ phải về sớm cơ! Giang Hựu Thần có vẻ vui lên, mình muốn Thái Linh hứa với mình dù có ai gọi đi chăng nữa cậu cũng phải ở bên mình suốt buổi tối hôm nay được không?
- Mình hứa! Có chuyện gì thế?
- Rồi Thái Linh sẽ biết ngay thôi mà. Cậu ăn xong chưa, đi ngắm mưa sao băng với mình nhé!
- Nhưng hôm nay làm gì có sao???
- Bí mật! Hãy theo mình ra cửa nào? Giọng Hựu trở nên thần bí hơn bao giờ hết. Cậu ấy giơ ngón trỏ lên trước miệng, thái độ thì úp úp mở mở: “Bây giờ Thái Linh hãy nhắm mắt vào và ước rằng tối nay được mưa sao băng sẽ xuất hiện đi!”
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt làm theo lời Giang Hựu Thần, chắp tay trước ngực cầu nguyện.
- Được rồi đó, Thái Linh hãy mở mắt ra đi.
- Wow, thật không thể tin được, trước mắt tôi là khung cảnh tuyệt đẹp của cơn mưa sao băng. Giai điệu quen thuộc của bản Meteor Rain do nhóm F4 trình bày hòa cùng màn pháo hoa rực rỡ đã biến những điều tưởng như không thể này trở thành hiện thực.
- Người ta nói rằng, nếu chúng ta cầu nguyện một điều gì đó trước khi sao băng biến mất thì ước nguyện đó sẽ thành hiện thực. Tuy rằng, mình không thể mang đến cho Thái Linh một cơn mưa sao băng thật sự nhưng mình vẫn tin rằng điều ước của cậu sẽ trở thành hiện thực trong đêm nay. Lúc này đây nếu được ước 1 điều Thái Linh sẽ nói gì?
- Mình thầm ước điều gì ư? Câu hỏi bất ngờ của Hựu khiến tôi khá bối rối, trong cơn mưa sao băng lần trước tôi đã vô tình ước cả đời này sẽ vĩnh viễn không bao giờ ở cạnh An Vũ Phong nữa, tuy rằng không cố ý nhưng điều đó cũng khiến tôi cảm thấy áy náy với Phong một thời gian dài, chuyện như vậy sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Mình sẽ ước điều gì bây giờ nhỉ. Ah đúng rồi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, “Nếu có một điều ước mình sẽ ước rằng xui xẻo sẽ rời xa mình, mình sẽ không còn là cô nàng xui xẻo nữa mà sẽ là nàng công chúa may mắn. Thế còn Hựu thì sao”
- Mình ư, Hựu mỉm cười thật tươi, mình tham lam lắm, nếu được ước mình sẽ ước thật nhiều cơ, mình ước rằng đất nước của mình sẽ thật phồn vinh, các thần dân của mình sẽ được hạnh phúc, còn điều cho riêng bản thân thì mình đã ghi sẵn ra mảnh giấy ước nguyện rồi. Thái Linh có muốn xem không?
- Mình xem được ah?
- Đương nhiên là được rồi, lần trước mình đã trao cho Thái Linh mảnh giấy ước nguyện, hôm nay mình đã biết được mong ước lớn nhất của Thái Linh là gì, bởi vậy mình cũng muốn chia sẻ với Thái Linh ước nguyện và bí mật lớn nhất của mình. Đợi mình chút nhé.
Hựu khẽ huýt sáo. Ngay lập tức, Chíp chíp chíp, một đàn bồ câu trắng nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh chúng tôi. Giang Hựu Thần cười, say sưa vuốt ve chú chim đậu trên tay mình, Thái Linh còn nhớ con chim này không? Nó chính là con đã gửi tặng cậu món quà kỉ niệm lần trước đó, nhưng lần này nó muốn làm lành với cậu, nó muốn đích thân trao mảnh giấy ước nguyện của mình cho Thái Linh. Cậu hãy chìa tay ra đón nhận nó đi.
- Thú vị quá nhỉ? Để xem nó mang gì đến cho mình nào.
Khi tôi chuẩn bị đón chú chim bồ câu từ tay Hựu thì chuông điện thoại reo vang, là cuộc gọi của An Vũ Phong, cậu ta gọi cho tôi làm gì thế, đáng lẽ ông tướng này phải ngủ từ lâu rồi chứ, “Hựu đợi mình một chút nhé”
- Alô! Tôi nghe đây, cậu gọi cho tôi có chuyện gì thế An Vũ Phong?
- Còn chuyện gì nữa, 12 giờ rồi cô còn không mau về đi, con gái con đứa gì mà đi ác thế, cô mà không về ngay thì đêm nay ngủ trên cây nhé, không có chuyện tôi mở cửa sổ cho cô vào đâu!
- 12 giờ rồi ah. Tôi về ngay đây, An Vũ Phong cậu đừng đóng cửa, đợi tôi, đợi tôi với!!!!!!!
- 5’ nữa cô mà không về thì biết tay tôi, An Vũ Phong lạnh lùng cúp máy trong sự ngỡ ngàng của tôi
- Hựu ah, tôi ái ngại quay lại nhìn Giang Hựu Thần, mình phải về đây, 12 giờ rồi, nếu muộn chắc đêm nay mình phải ngủ trên cây mất, mai chúng ta nói chuyện tiếp nhé.
- Thái Linh ở lại với mình thêm 5’ nữa thôi, không được sao
- Mình phải về đây, cậu cũng biết An Vũ Phong mà nổi giận thì kinh khủng như thế nào rồi đấy. Hix, Hựu cũng chuẩn bị về đi nhé, cho mình gửi lời chào mấy em bồ câu nhé. Nói rồi tôi nhanh chóng chạy về ký túc xá mà không hề biết rằng nụ cười trên môi Hựu đã tắt từ lúc nào, thay vào đó là một nỗi buồn vô hạn.
END OF CHAP 5

thay đổi nội dung bởi: map xinh, 04-08-2010 lúc 11:24 AM
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-08-2010, 11:16 AM   #19
map xinh
Bé vào mẫu giáo
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 89
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

CHAP 6
12h15’ tôi có mặt trước căn phòng quen thuộc, phù mệt quá, quá mất 10’, không biết An Vũ Phong có còn thức không đây?
- Cốc, cốc, An Vũ Phong ah, tôi Thái Linh đây, nghe lời cậu tôi lập tức phi về ngay đây, mau mở cửa cho tôi đi
Thế nhưng mặc cho tôi có gọi thế nào đi chăng nữa, cánh cửa phòng vẫn không hề nhúc nhích, An Vũ Phong dã man thật, nói là làm, cậu ta lại bắt tôi leo qua đường cửa sổ đây, mấy ngày không gặp cậu ta vẫn xấu tính và khó ưa như ngày nào. Hix, thật là đau khổ cho cái thân tôi. Khi tôi đang chuẩn bị đột nhập vào phòng mình qua đường cửa sổ, thì đột nhiên có một đôi tay chắc khỏe ôm lấy tôi.
- Ơ… ơ …. - Tôi sợ muốn hét lên nhưng bị tay người đó bịt miệng lại
Một giọng nói khe khẽ vang lên bên tai tôi:
- Tôi An Vũ Phong đây. Mau mở cửa cho tôi vào phòng nhanh lên kẻo mọi người thức giấc bây giờ
- An… Vũ… Phong…! Cậu làm tôi sợ hết hồn, cậu chưa vào trong phòng ah, hix
- Tôi không có chìa khóa, An Vũ Phong nhún vai, mở cửa phòng nhanh lên, cô muốn chết ah
- Nhưng… nhưng làm thế nào để nhanh được bây giờ, tôi phải trèo cửa sổ vào rồi mới mở cửa phòng cho cậu được, không nhanh được đâu.
- Đúng là đồ đầu heo, chả hiểu đầu óc cô làm bằng chất liệu gì nữa, lấy chìa khóa của cô ra mở cửa phòng chứ còn làm sao nữa, An Vũ Phong nhìn tôi cười mỉa mai
- Uh nhỉ, thế mà tôi cũng không nghĩ ra, cậu giỏi thật đấy
- Đương nhiên tôi là nhân vật xuất chúng nhưng nhờ có những kẻ đầu heo như cô mà tài năng của tôi càng được nở rộ đấy. Đa tạ, đa tạ.
- Đừng có chọc quê tôi như thế, tự dưng cậu xuất hiện, ôm chặt lấy tôi khiến tôi sợ quá không nhớ được gì nữa, chứ đầu óc tôi không đến nỗi nào đâu, cậu hãy chờ đấy.
- Vâng tôi biết là cô giỏi rôi, giỏi rồi, giỏi đến nỗi mà cho khóa vào ổ mất 5’ rồi mà cũng không mở nổi cửa, thế gian này chắc cũng chỉ có một người như cô thôi.
- Cậu… cậu….
*************************
Đúng là An Vũ Phong, vừa mới trở về là cậu ta lại kiếm cớ mỉa mai và chê bai tôi, lúc nào cũng vậy trong con mắt của An Vũ Phong tôi giống như một đứa ngốc chẳng bao giờ làm được việc gì ra hồn. Dẫu vậy việc bị An Vũ Phong trêu chọc vẫn tốt hơn nhiều so với cái cảm giác không có cậu ấy ở bên. Dường như tôi đã quá quen với sự xuất hiện của người bạn cùng phòng này, những ngày không có Phong thật sự trong lòng tôi cảm thấy khá trống trải. Mặc dù rất giận
- An Vũ Phong ah! Chào mừng cậu trở về!
- Cái gì cơ? An Vũ Phong giật mình quay lại, cậu ấy không giấu nổi sự ngạc nhiên trên khuôn mặt, tuy nhiên, sau một thoáng bối rối An Vũ Phong lập tức lấy lại vẻ tinh ranh thường ngày: “Thái Linh ah, sao hôm nay cô ngọt ngào thế, tôi đi có mấy ngày mà cô đã nhớ tôi đến vậy sao?”
- Không … Không - tôi ấp úng - đó chỉ là lời nói xã giao thông thường mà một Hộ trưởng hội học sinh nên làm thôi.
- Được rồi! Tôi xin ghi nhận tấm chân tình của ngài Hội trưởng ! Tôi đi tắm đây, chuẩn bị đi ngủ đây, đợi ngài Hội trưởng về mở cửa cho rõ là khổ.
An Vũ Phong quay lưng bỏ đi không thèm để ý đến khuôn mặt đang đỏ lên vì xấu hổ của tôi. Nhìn theo An Vũ Phong tôi mới phát hiện ra bàn tay phải của cậu ấy quấn băng trắng, hình như Phong bị thương tay:
- An Vũ Phong đợi đã! Đưa bàn tay phải cho tôi xem nào, cậu bị thương sau chẳng nói gì với tôi thế? Tay bị thương nên cậu không thể trèo cửa sổ vào trong phòng được phải không? Đáng ra cậu phải nói cho tôi biết để tôi còn về mở cửa cho cậu chứ. Cậu đợi lâu lắm phải không? Tôi xin lỗi.
- Vết thương nhỏ ấy mà, mấy ngày nữa là khỏi thôi, cô đừng có làm ầm lên như thế?
- Cậu bị thương như vậy mà nói là nhỏ ah? Ngồi xuống đấy, để tôi sát trùng và băng lại vết thương cho.
Vết thương của An Vũ Phong cũng không nặng lắm, chỉ là vài vết rách ở mu bàn tay phải, khá sâu có vẻ như là vết cứa của một vật gì đó rất sắc và nhọn. Nhưng hiện giờ máu không chảy nữa, vết thương đã bắt đầu khép miệng và đóng vảy, thật là may mắn. Nhờ vậy tôi cũng cảm thấy yên tâm phần nào và bớt đi cảm giác áy náy.
- An Vũ Phong ah, để tôi băng lại vết thương cho cậu nhé, phải giữ vài ngày mới nhanh khỏi được, cậu đừng có mà chủ quan
- Kinh nhỉ, hôm nay cô quan tâm đến tôi ghê cứ như bảo mẫu của tôi vậy, mà đầu heo như cô có biết băng vết thương không đấy, An Vũ Phong đáp lại lời tôi bằng cái giọng châm biếm và mỉa mai quen thuộc nhưng trong đôi mắt cậu ấy vẫn ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn hạnh phúc
- Hôm trước cậu băng tay cho tôi rồi mà, dễ ẹc, tôi nhìn qua một cái là làm được ngay thôi, cậu làm được mà tôi không làm được ah, đừng khinh thường tôi như thế chứ, tôi quả quyết với An Vũ Phong.
- Để rồi xem , An Vũ Phong nhún vai
Không ngờ cái việc dùng băng quấn vết thương, nhìn đơn giản mà lại phức tạp phết, phải quấn vừa phải, không được chặt quá để máu lưu thông tốt nhưng cũng không được quá rộng để cố định vết thương, chưa hết phải làm hết sức nhẹ nhàng và cẩn thận tránh để va chạm có thể làm vết thương rỉ máu. Hix, y tá quả là một công việc năng nề và cao cả, sau sự việc ngày hôm nay tôi đã định hướng thêm được về tương lai của mình, đó là tôi không bao giờ có thể trở thành một y tá giỏi được, cứ nhìn cái thành quả hiện tại của tôi thì biết, bàn tay của An Vũ Phong giờ cứ như một võ sĩ quyền anh đang đeo găng chuẩn bị thượng đài vậy. An Vũ Phong, dù rất ghét cách nói chuyện khó ưa của cậu ta nhưng tôi cũng không thể che giấu được một sự thật phũ phàng là về khoản này thì An Vũ Phong đúng là sư phụ của tôi.
- Thế nào, ngài Hội trưởng đầu heo ngài đã băng bó xong chưa vậy, tôi hết thở được rồi đây này, nửa tiếng rồi đấy, câu nói đáng ghét của An Vũ Phong cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
- Tuy hình thức không được đẹp lắm nhưng chất lượng thì không đến nỗi nào đâu, tôi bảo đảm với kiểu băng này chỉ 3 ngày sau là tay cậu khỏi thôi
Ban đầu khi nhìn thành quả sau 30’ miệt mài làm y tá của tôi An Vũ Phong không nói được câu nào, mắt cậu ta trợn tròn, miệng há hốc, hết nhìn tôi rồi lại nhìn bàn tay phải của mình, có vẻ như cậu ta không tin vào những gì đang hiện ra trước mắt vậy. Phải một lúc sau, An Vũ Phong mới trở về trạng thái bình thường cậu ta ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười như chưa bao giờ được cười như vậy.
- Thái Linh ơi là Thái Linh, tôi vốn biết tay nghề cô còn non yếu, lại tràn đầy sự sáng tạo và trí tưởng tượng vô biên nhưng… nhưng… quả thật là tôi đang bị thương và cũng không hề có ý định làm võ sĩ quyền anh với bàn tay đang bị thương thế này đâu. Thái Linh ah, tôi khuyên cô thật lòng nhé, sau này cô làm nghề gì thì làm nhưng đừng có mơ mộng làm y tá nhé kẻo người ta không chết vì vết thương, bệnh tật mà lại chết vì đau tim khi chứng kiến cô làm việc đấy.
- An Vũ Phong! Cậu thật quá quắt! Đừng có trêu chọc tôi như thế chứ, tài năng của tôi chỉ có vậy thôi, cậu có giỏi thì làm đi.
- Được rồi! Tôi sẽ chỉ cho cô, chú ý lắng nghe và làm theo lời tôi nghe không? Trước hết đặt tay vào giữa khăn tam giác, ngón tay hướng lên góc đỉnh, gấp góc đỉnh lên sau bàn tay góc trái và góc phải bắt chéo ở mu bàn tay, rồi xuống đến cổ tay lại vòng lại lên mu bàn tay và buộc nút, gấp góc đỉnh lên che lấy chỗ buộc nút. Làm cẩn thận, nhẹ nhàng và tứ tốn thôi không cần phải gấp quá đâu, quan trọng là phải đều tay… Xong rồi đấy, cô thấy đơn giản không?
- Đúng là đơn giản mà hiệu quả, cậu giỏi thật đấy? An Vũ Phong này, cậu còn biết nhiều kiểu băng khác nữa không? Dạy tôi đi, tôi thấy cái này bổ ích lắm
- Nhiều cực, băng vai, băng đầu, băng đầu gối, băng gáy, băng cánh tay… không có kiểu gì là thiếu gia tôi không biết cả. Tuy nhiên, để dạy cho cô thì lại là một chuyện khác, trình độ của cô có hạn, tôi sợ rằng cô không tiếp thu được đâu, đừng có mà bon chen quá.
- Tôi sẽ học được mà, cậu dạy dễ hiểu lắm, cậu cứ bị thương như hôm nay rồi tôi thực hành luôn là được mà,
- Cô … cô… Sao cô lại dám trù ẻo tôi như thế hả?
- Chết thật! Tôi lỡ lời, tôi không có ý đó đâu, nhưng cậu hãy nhận tôi làm đệ tử nha An Vũ Phong, tôi năn nỉ cậu đấy.
map xinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-08-2010, 08:52 PM   #20
namlun_thixm0ney
Đang học vỡ lòng
 
namlun_thixm0ney's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: ♥ nhÀ ♥
Bài gởi: 154
Giới Tính: nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Tem ,mình muốn hỏi bạn tự vik hay là bạn copy ở web nào vậy. Thật sự mình không thik Hựu làm nam chính đâu. Nhân vật đó hoàn hảo đến mức k0 có thật.Cám ơn bạn đã vik 1 cái kết khác vừa ý của nhiều fan hâm mô. Iu bạn nhìu nhìu
viết nhanh nha bạn. Mình mong lắm

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

admin nổi loạn
smod chiến tranh
member bá chủ

kakaka
namlun_thixm0ney is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khoá "ý chính bài viết hay chủ đề"
an vũ phong, cô nàng xui xẻo, giang hựu thần, thái linh

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:48 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013