HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories

Thông Cáo

Trả lời
 
Tiện Ích
Old 29-01-2011, 03:38 PM   #1
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default [TD] Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương - Ngạn Thiến

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương
Tên gốc: Nghiệt Ái–Quỷ Vương đích đệ thập cái tân nương
孽爱–鬼王的第十个新娘(完结)
Tác giả: Ngạn Thiến
Converter: ss Lá Ngọc bên Tàng Thư Viện
Dịch giả: QT ca ca
Editer: pa-chan

Tình trạng: hoàn (210 chương chính văn+ 4 chương phiên ngoại)
Nguồn http://panamitachan.wordpress.com


Lưu ý: Bản quyền thuộc về tác giả, bản dịch thuộc về QT ca ca, bản edit thuộc về pa-chan muội muội.
Giới thiệu truyện


Vân Phi Tuyết không nghĩ rằng có một ngày mình lại xuyên qua, lại còn là một tân nương, sao lại như thế vậy?
Nàng thực sự khác với các tân nương khác, miệng bị nhét giẻ, nến thắp trong phòng là màu trắng.
Tân lang mặc lễ phục màu đỏ thẩm lại ngang nhiên ở trên giường cùng nữ nhân khác “vận động” kịch liệt, điều này là như thế nào vậy?
Tiêu Nam Hiên, tin đồn rằng hắn có khuôn mặt như một bóng ma, hắn đeo mặt nạ bạc, khiến cho người ta có cảm giác bí ẩn,…
Thậm chí còn đáng sợ hơn nữa là trong ba năm hắn kết hôn với chín tân nương, chính trong đêm động phòng cả chín tân nương, người thì chết, người thì điên, người thì ngớ ngẩn …………..
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-01-2011, 03:39 PM   #2
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến

Edit: pa-chan
Chính văn 001: Bí mật bị lộ


Chậm rãi mở to mắt, Vân Phi Tuyết kinh ngạc phát hiện, bản thân không chết, nàng đã bị một viên đạn bắn trúng ngực, vậy mà nàng cư nhiên còn có thể sống lại, đang mừng thầm vì nàng thấy mình thật may mắn, đột nhiên nàng nghe thấy bên cạnh phát ra những âm thanh hấp dẫn.
“Ngô, ngô……….”
Quay đầu lại nhìn, nàng không dám tin tưởng vào hai mắt của mình, trên giường là một nam nhân mặc hỉ phục đỏ thẫm, đang ở trên người một nữ nhân toàn thân trần trụi, mạnh mẽ vận động kịch liệt.
Sắc mặt của nữ nhân phi thường hồng, nàng phát ra những âm thanh thật khiến người bên cạnh phải đỏ mặt.
Chính là, nam nhân kia rất kỳ quái rồi, làm loại chuyện tình này còn mang mặt nạ, nhưng mà mặt nạ kia thật tốt nga, được làm bằng bạc, có khả năng dọa được cả ngươi chết nga. Vân Phi Tuyết cơ hồ khẳng định lại chính mình, mày đột nhiên nhíu một chút, nam nhân kia tóc đen, trên trán những sợi tóc tùy ý phiêu hạ, nữ nhân dưới thân cũng là tóc dài quá thắt lưng, còn có cái giường kia được trạm khắc thật tinh xảo, lại còn là một cái giường thật lớn nga, như thế nào như vậy? cổ kính? Chẳng lẽ bọn họ học theo cổ nhân, thật sự là biến thái.
Mặc kệ hai người đó đi, nàng thử nhúc nhích thân thể mình, mới phát hiện tay của mình cư nhiên bị trói sau lưng , chân cũng bị trói , ngồi ở góc tường, nàng vừa định kêu người trên giường hỗ trợ giúp nàng cởi trói, nhưng là không thể phát ra một chút thanh âm nào cả, miệng cũng bị bịt lại rồi, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại dự cảm bất hảo, chẳng lẽ nàng bị bọn họ bắt được, chẳng lẽ bọn họ đào thoát…………..
Vân Phi Tuyết —- một phụ nữ Trung Quốc, đội trưởng đội SWAT, một năm trước nàng nhận nhiệm vụ nằm vùng, làm gián trong một băng đnagr buôn bán mà túy xuyên quốc gia , ngay tại lúc kết thúc nhiệm vụ, thân phận của nàng đột nhiên bị lộ………………
“Tuyết Nhi, ngươi thật là gián điệp?” Lão tam- người chuyên kinh doanh thuốc súng–dùng súng chỉ vào nàng, nữ nhân mà hắn thích lại là gián điệp nằm vùng, điều này làm cho hắn phải tin như thế nào đây.
“Ta nói không phải, ngươi có tin sao?” Vân Phi Tuyết không có phủ nhận, bởi vì nàng biết bọn họ đã tìm hiểu được thân phận của nàng rồi, may mắn, nàng đã đưa tin tình báo đi rồi, bây giờ cho dù có chết, cũng là một cái chết quang vinh, nàng đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
“Bính, bính.” Lúc này bên ngoài truyền đến những tiếng súng rất kịch liệt, Phi Tuyết biết đội của nàng đã tới rồi.
“Lão bản, chúng ta đã bị bao vây rồi, làm sao bây giờ?” Một người lo lắng chạy vào truyền tin.
“Ngươi vẫn là giơ tay đầu hàng đi, có như vậy các ngươi mới được khoan hồng.” Vân Phi Tuyết khóe miệng mang theo ý cười, không sợ nguy hiểm nhìn hắn nói.
“Đầu hàng? Loại sự tình đó ta không làm được, ta không sợ chết, bất quá, ta muốn ngươi cùng chết với ta.” Tam lão bản vừa dứt lời, một viên đạn đã được bắn ra…….
Vân Phi Tuyết tránh không kịp, viên đạn liền lập tức bay xuyên qua ngực xuyên, thân thể chậm rãi đổ xuống, nhìn thấy đội của đang từ cửa tiến vào, khóe miệng gợi lên một chút tươi cười, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
“Đội trưởng………………………….”
Vẻ mặt nhất thời hoảng hốt, nàng phục hồi lại tinh thần, qua nhiều năm huấn luyện làm cho nàng lập tức tỉnh táo lại, cẩn thận quan sát hoàn cảnh chung quanh, để phân tích sự việc.
Đưa mắt nhìn lại, phòng này bố trí đều là màu đỏ, nhìn xem bốn phía đều là những đồ dùng giống thời cổ đại, không còn gì để nghi ngờ, cái này chính là rất giống với quanh cảnh động phòng của cổ đại.

Hết Chương 1

( pạn rất thjk cách phân chương của tác giả Ngạn Thiến :”>~ bởi zì nó rất nà ngắn ;) )
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-01-2011, 04:47 PM   #3
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 002 Xuyên qua–động phòng


Động phòng? Vân Phi Tuyết cả kinh, nhìn lại xem trên giường nam tử mặc hỉ phục đỏ thẫm, đột nhiên phát hiện, chính mình trên người cũng là mặc hỉ phục màu đỏ, sao lại thế này? Diễn trò sao?
Không đúng, hay là nàng cũng giống như những nữ tử trong ngôn tình tiểu thuyết, linh hồn xuyên qua rồi? Mặc kệ thế nào, nàng phải tùy cơ ứng biến thôi, nếu thật sự là xuyên qua rồi, nàng rơi vào tình huống hết sức rắc rối rồi, đêm động phòng hoa chúc, nàng là tân nương lại bị buộc chặt ở góc tường , nhìn chú rể cùng nữ nhân khác ở trên giường xuân tiêu một khắc.
Trong lòng có trăm ngàn loại nghi hoặc, nhưng là chính mình kêu không thể kêu, không động đậy được, nàng đang cố gắng tìm một vật gì đó có thể cắt đứt dây thừng, đột nhiên bên tai truyền đến một thanh âm giống như hầm băng, rét lạnh.
“Nhanh như vậy đã tỉnh rồi sao, ta thật sự đã coi khinh ngươi rồi.”
Vân Phi Tuyết đột nhiên ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một con ngươi mang đen mang theo ý khinh thị, đùa cợt, chán ghét, cừu hận, hàn khí bức người đang nhìn nàng, hắn không biết từ khi nào đã từ trên giường đi xuống đây, đang đứng ở trước mặt nàng, pử trên người hắn hỉ phục đỏ thẫm lộn xộn.
Vân Phi Tuyết chính là lẳng lặng theo dõi hắn, cùng hắn nhìn thẳng , không chút nào nao núng, mặc kệ hắn là ai, cũng bất kể nàng hiện tại là ai, dù sao nàng cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết rồi, nàng còn sợ ai?
Tiêu Nam Hiên hàn mâu hiện lên một tia nghi hoặc, ánh mắt của nữ tử đang nhìn hắn khác biệt rất nhiều so với ánh mắt yếu đuối lúc trước, chẳng lẽ nàng đã bị dọa điên rồi, bất quá như vậy, trò chơi phải kết thúc rồi sao, kia rất đáng tiếc rồi,
“Người tới, buông nàng ra.” Hướng về phía ngoài cửa, hắn cất giọng phân phó.
“Vâng, Vương gia.” Một tên gia đinh lên tiếng trả lời rồi tiến vào, cởi bỏ dây thừng trên người nàng, lấy khăn ở trong miệng nàng ra, rồi lui ra ngoài,
Cuối cùng cũng được tự do rồi, Vân Phi Tuyết hoạt động một chút than thể cứng ngắc, rồi đứng lên, bình tĩnh nhìn người trước mặt, tiến đến hỏi: “Có thể nói cho ta biết đây là làm sao không?” Nàng vừa rồi nghe được rõ rãng có người gọi hắn Vương gia, rõ ràng đây là cách xưng hô ở cổ đại.
Tiêu Nam Hiên mâu quang lạnh như băng gắt gao nhìn nàng, nàng điên rồi sao? Vì cái gì lại bình tĩnh đến như vậy? Xem bộ dạng của nàng trấn tĩnh tự nhiên như vậy, tuyệt không giống bị dọa đến điên.
“Ngươi không nghĩ sẽ nói cho ta biết sao, vậy ta đi đây, tái kiến.” Vân Phi Tuyết thấy hắn không nói lời nào, tự mình cáo biệt hắn, dù sao hắn đã muốn thả nàng, nàng sẽ tự đi tìm xem người nào biết đây là có chuyện gì để giải thích cho nàng hiểu.
“Còn muốn chạy, ngươi không khỏi quá ngây thơ rồi, ngươi cho là ngươi đã đến đây rồi, còn có thể đi ra sao?” Tiêu Nam Hiên mâu quang phát lạnh, nàng quả nhiên là giả điên, mục đích là muốn còn sống để dời đi nơi này, đáng tiếc, có thể rời đi nơi này, chỉ có một loại người, đó là người chết.
Vân Phi Tuyết ngạc nhiên ngẩng đầu theo dõi hắn, mâu trung lộ ra một tia nghi hoặc, đây là rốt cuộc là làm sao? Nàng hiện tại đang ở chỗ nào? Hắn là ai?
Đột nhiên nàng thấy một chiếc gương đồng, từng bước tiến tới gần chiếc gương, nhìn vào gương, chỉ thấy một gương mặt đạm tảo Nga Mi mắt hàm xuân, làn da mịn nhẵn như ngọc ánh sáng nhu hòa, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, chính là một nữ tử liều diễm rồi, một thân hỉ phục đỏ thẫm đỏ càng làm cho nàng thêm kiều mỵ hơn.
Này không phải nàng? Chẳng lẽ nàng thật sự xuyên qua rồi.
Hết Chương 2
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-01-2011, 04:48 PM   #4
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 003 Trò chơi tiếp tục

Tiêu Nam Hiên tuấn mâu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, trên mặt âm tình bất định biểu tình, đánh giá qua một chút, nữ nhân này có phải điên hay không, vậy làm cho hắn thử một chút đi, đột nhiên tay hắn bắt lấy cánh tay của nàng.
“Ngươi làm gì?” Vân Phi Tuyết đột nhiên hoàn hồn cảnh giác nhìn hắn.
“Ngươi nói xem, đêm nay là ngày chúng ta động phòng hoa chúc, ngươi nói ta muốn làm gì?” ngón tay của Tiêu Nam Hiên nhẹ nhàng xẹt qua mặt của nàng, làm như khiêu khích, mâu trung lại hàn khí bức người, không có một tia độ ấm.
Động phòng hoa chúc? Vân Phi Tuyết trong lòng cười lạnh, mặc kệ hắn là ai ? Cũng không quản thân thể này là ai? Nếu nàng đã đến đây rồi, nàng sẽ không hội tùy ý hắn như thế nào làm nhục thân thể nàng. Nhanh tay gạt tay hắn ra, ánh mắt cười mà như không cười, nàng nói : “Nếu ta không có nhìn lầm, ngươi vừa mới giống như đã động phòng hoa chúc rồi.”
“Ha ha………”
Tiêu Nam Hiên đột nhiên phát ra một tiếng cuồng tiếu, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi quả nhiên không điên, tốt lắm, chúng ta tiếp tục.”
Tiếp tục? Tiếp tục cái gì? Vân Phi Tuyết khẽ nhíu mày.
“Người tới.” Tiêu nam hiên cười lạnh, sau đó hướng về phía ngoài cửa giương giọng quát.
“Vương gia.” Rất nhanh, từ bên ngoài tiến vào bốn người nam nhân cao lớn thô kệch, thân thể dị thường cường tráng, cung kính hành lễ với hắn.
“Miễn lễ, các ngươi hẳn là biết làm như thế nào.” Tiêu Nam Hiên vung tay lên, sau đó tiến đến bên giường ngồi xuống, một tay ôm mỹ nhân trên giường, khóe miệng gợi lên một chút tà ác tươi cười.
“Vâng, Vương gia.” Bốn người đồng thời đứng dậy, đây không phải lần đầu tiên, bọn họ đương nhiên biết Vương gia muốn bọn họ làm cái gì. Bốn người chậm rãi tới gần Vân Phi Tuyết, đều mê đắm nhìn nàng, ánh mắt tựa hồ xuyên thấu quần áo trên người nàng.
“Các ngươi muốn làm gì?” Vân Phi Tuyết lập tức cảnh giác, đồng thời hung hăng nhìn về phái Tiêu Nam Hiên hỏi.
“Gấp cái gì? Rất nhanh ngươi sẽ biết thôi.” Tiêu Ham Hiên vuốt ve thân thể mềm mại của mỹ nhân, thản nhiên nói, vẫn như trước cười thực tà ác, bất quá không thấy được hoảng sợ trong mắt nàng, làm cho hắn có chút ngoài ý muốn, cũng càng khiến hắn có hứng thú.
Vẻ mặt của mỹ nhân có vẻ khủng hoảng, vẻ mặt đồng tình nhìn nàng, không dám nói một lời.
“Mỹ nhân, chúng ta hội hảo hảo thương ngươi, đừng sợ nha.” Bốn nam nhân đã muốn tới gần thân thể của nàng, vươn tay xé rách quần áo của nàng.
Vân Phi Tuyết đã hiểu được bọn họ muốn làm gì rồi. Không phải quá coi thường nàng sao, vậy đừng trách nàng không khách khí rồi, đây chính là các ngươi tự tìm đến.
“Chờ một chút, việc gì phải như vậy, sao các ngươi phải thô lỗ như vậy chứ? Buông ra, ta tự mình thoát.” Nàng đột nhiên hô, sau đó quyến rũ nhìn bọn họ, từng bước từng bước mị nhãn, tay chậm rãi cởi bỏ lễ phục đỏ thẫm, nếu nàng không có nhớ lầm, bên trong hẳn là còn mặc một bộ quần áo giống ở hiện đại, như vậy sẽ không hội vướng chân vướng tay.
Hành động của nàng tựa hồ vượt ra ngoài dự kiến, bốn nam nhân không biết làm sao nhìn sang Tiêu Nam Hiên, tựa hồ đang chờ mệnh lệnh của hắn.
Tiêu Nam Hiên lại càng sửng sốt, tuấn mâu nghi hoặc, nàng không khóc nháo sao, cũng không có cầu xin tha thứ, vẫn là nàng lấy lui để tiến sao, hừ, kia nàng cũng không phải quá coi thường hắn đi, nháy mắt, hắn ra lệnh cho bọn họ tiếp tục, hắn là muốn nhìn, nàng có thể giả vờ đến khi nào?
Bốn nam nhân nhận được mệnh lệnh, đồng thời tiến tới gần Vân Phi Tuyết, nàng lúc này đã cởi áo khoác, như trước cười quyến rũ , chậm rãi chờ bọn họ tới gần, đột nhiên ngáng chân ra quyền, nhanh nhẹn, chính xác, chuẩn bị tập kích bọn họ, tốc độ trong nháy mắt, tưởng có thể làm nhục nàng sao, cũng phải nhìn xem nàng là ai chứ?
“A………” Một thanh âm kêu thảm thiết vang vọng trong phòng, bốn người nam nhân đồng thời lấy tay ôm hạ thân, thống khổ kêu to.
Hết Chương 3

(1 chap ngắn nhỉ ngắn nhỉ ><)
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-01-2011, 05:21 PM   #5
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương
(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 004 Mạo danh–thế thân

Vân Phi Tuyết cười lạnh nhìn bọn họ, muốn làm nhục nàng sao, cũng phải nhìn xem bọn hắn có đủ bản lĩnh hay không.
Ngồi ở bên giường, Tiêu Nam Hiên vẻ mặt sửng sốt, mày kiếm nhíu chặt, nàng biết công phu, lập tức sắc mặt biến xanh mét, Vân Hạc cái lão già kia, cư nhiên dám tìm người mạo danh thế thân, đột nhiên tay hắn bắt lấy cổ tay nàng, “Ngươi là ai?”
“Ta là ai? Ngươi không phải rất rõ ràng sao?” Vân Phi Tuyết ngẩng mặt không chút nào sợ hãi nhìn hắn, hắn thú tân nương chẳng nhẽ lại không biết nàng là ai chăng? Huống chi nàng căn bản cũng không rõ chính mình là ai? Vậy như thế nào trả lời hắn?
“Vân Phi Tuyết, mười sáu tuổi, là tam tiểu thư của Vân gia, có tri thức hiểu lễ nghĩa, cầm kỳ thư họa không gì không biết, nhưng là cũng không biết công phu.” Tiêu Nam Hiên lạnh lùng phun ra từng chữ, sau đó ánh mắt đột nhiên căng thẳng, dung sức bóp chặt tay nàng: “Nói, ngươi rốt cuộc ai?”
“Buông tay, ngươi đã biết rồi cần gì phải hỏi lại.” Trên tay một trận đau đớn truyền tới, làm cho Vân Phi Tuyết không khỏi nhíu mày một chút, nguyên lai tên của nàng cũng không có thay đổi, chỉ là thay đổi bộ dạng thành một nữ tử tài mạo song toàn lại còn là thiên kim đại tiểu thư nữa, chẳng lẽ nàng xuyên qua chính kiếp trước của mình? Nếu là kiếp trước của nàng, vì cái gì đên động phòng với hắn, nàng lại phải chịu nhục nhã như thế?
“Ngươi không phải Vân Phi Tuyết, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi nói hay không nói? Bằng không đừng trách ta không khách khí.” Tiêu Nam Hiên mâu quang đột nhiên lãnh, tay hắn lại bóp chặt tay nàng, dám đưa đến cho hắn một thế thân, thật sự là không muốn sống nữa rồi.
Lại cảm thấy trên cổ tay truyền đến một trận đau đớn, phản ứng đầu tiên của Vân Phi Tuyết chính là xuất thủ phản kích, đột nhiên nàng đưa chân ra ngáng chân hắn, một tay ra quyền thẳng đến trên mặt hắn…….
Tiêu Nam Hiên rất nhanh túm trụ lấy nàng, một bên linh hoạt trốn tránh, chiêu thức của nàng rất kỳ quái, nhìn không ra là loại phương pháp võ công nào, tuy rằng nhanh, ra đòn dứt khoát, nhưng là đều là cậy mạnh, giống như không có nội lực……
Mấy chục chiêu trôi qua, Vân Phi Tuyết mới phát hiện ngay cả góc áo của hắn chính mình đều không có đụng tới được, nhìn sắc mặt hắn không thay đổi, còn sắc mặt nàng đã muốn ửng đỏ, đã phải thở mạnh, trên trán đã toát ra rất nhiều mồ hôi, nàng mới nghĩ đến hắn là người cổ đại hẳn là phải biết khinh công đi, vậy nàng chịu thiệt rồi.
“Không đánh.” Nàng ngừng lại nói.
“Ngươi rốt cuộc nói hay không?” Tiêu Nam Hiên lại đột nhiên lấy tay túm lấy cằm của nàng, mâu trung chớp động hai tia lửa giận, nàng muốn đùa giỡn hắn sao?
“Nói cái gì? Có bản lĩnh chính ngươi đi mà thăm dò.” Vân Phi Tuyết trừng mắt nhìn hắn, đối hắn không có một tia hảo cảm, một người nam nhân đối đãi với thê tử của chính mình như thế trong đêm tân hôn, mặc kệ vì nguyên nhân gì, hắn đều ti bỉ vô sỉ đến cực điểm.
Tiêu Nam Hiên tuấn mâu bán mị, nhìn thẳng chằm chằm vào nàng, nữ nhân này xem như cam chịu sao? Mâu quang đột nhiên hạ xuống ngực nàng, bởi vì vừa rồi đánh nhau mà quần áo nàng lộn xộn, lộ ra cái yếm bao vây lấy bầu ngực sữa yêu kiều mềm mại, để lộ toàn bộ da thịt trắng như tuyết, khóe miệng hắn cong lên gợi một chút tà ác, mặc kệ nàng là ai? Nếu đã đưa đến tận cửa, hắn vốn không có lý do buông tha. Về phần nàng là ai, hắn rất nhanh có thể điều tra rõ.
Nhìn theo ánh mắt đang nhìn chăm chú của hắn, Vân Phi Tuyết mới phát hiện chính mình để lộ cảnh xuân tiết ra ngoài, vội vàng lấy tay che khuất, mắng : “Sắc lang.”
“Sắc lang? Hảo, ta đây khiến cho ngươi nhìn xem thế nào mới thật sự là sắc lang.” Tiêu Nam Hiên dùng một chút lực, đem nàng túm đến trước ngực, sau đó dùng ánh mắt ý bảo người bên trong đi ra ngoài.
Nữ nhân đang ở trên giường cùng bốn nam nhân kia lặng lẽ lui ra ngoài.
“Ngươi muốn làm gì?” Vân Phi Tuyết lập tức cảnh giác, các tế bào troing cơ thể nàng đang cảnh báo có nguy hiểm tới gần.
Hết Chương 4
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-02-2011, 10:38 PM   #6
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương
(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 005 Vô lực phản kích

“Hiện tại ngươi sợ, có phải hay không đã quá muộn rồi, ngươi đã dám làm thế thân mà đến, như vậy mà không nghĩ đến loại sự tình này sao?” Tiêu Nam Hiên khóe môi lộ ra một tia cười lạnh.
‘Ci…’ Tiếng quần áo bị xé rách, lộ ra cái yếm đỏ thẫm, Vân Phi Tuyết mỹ mâu giận dữ, xuất thủ phản kích, Tiêu Nam Hiên câu thần cười lạnh, loại công phu mèo quào này, đối phó người bình thường còn có thể, cùng đối hắn động thủ, thật sự là không biết lượng sức, tự mình chuốc lấy cực khổ, nhẹ tay khinh nhắc tới, thân thể của bay lên trên.
Mất đà, Vân Phi Tuyết bị ngã ở trên giường, nàng nhịn đau, nhanh chóng xoay người, nhảy dựng lên, chuẩn bị phản kích…..
Tiêu Nam Hiên nhìn chằm chằm nàng, tuy rằng nàng thật sự rất quật cường, làm cho hắn thực cảm thấy hứng thú, nhưng là hắn không muốn cùng nàng lãng phí thời gian, ngón tay bắn ra, nàng liền đứng yên tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Cố thử cử động nhưng không được, nàng mới biết được nàng bị hắn điểm huyệt rồi,bà nội nó , vì cái gì người cổ đại lại biết khinh công, biết điểm huyệt, đến hiện đại liền thất truyền rồi, không thể động đậy, nàng chỉ có giận dữ trừng mắt nhìn hắn, một thân công phu khổ luyện, đến nơi đây tựa hồ không dùng được rồi.
“Ti bỉ, có bản lĩnh ngươi thả ta ra, ta với ngươi đánh tay đôi, ngươi sợ ngươi đánh không lại ta sao?” Nàng cố ý chọc giận hắn, cố ý trì hoãn để kéo dài thời gian.
“Muốn dùng phép khích tướng sao, đáng tiếc bổn vương sẽ không mắc bẫy của ngươi, đêm xuân ngắn ngủi, bổn vương không nghĩ lại hao công tổn sức, lãng phí thời gian.” Tiêu Nam Hiên liếc mắt một cái liền nhìn thấu dụng ý của nàng, mâu trung hiện lên một tia châm chọc, ngón tay vuốt qua mặt của nàng, lướt xuống môi nàng, rồi lại trượt qua xương quai xanh của nàng, không thể phủ nhận, da thịt của nàng thật sự mềm mại, rất non………
Vân Phi Tuyết trong lòng run lên, ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve đã làm cho thân thể của nàng như có một dòng điện lưu xẹt qua, không được, nàng nháy mắt tỉnh táo lại, nàng phải tự cứu lấy mình, nhìn hắn nói đến: “Ngươi đã biết ta là giả mạo, vậy ngươi thả ta ra, chúng ta làm một cuộc giao dịch, ta giúp ngươi tìm ra Vân Phi Tuyết thật sự.”
Nàng quyết định, trước mắt phải qua cửa này đã, phần sự tình về sau, về sau hãy nói.
“Ngươi thực thông minh, đáng tiếc, người ngươi muốn làm giao dịch là bổn vương, bổn vương lại không hề thích làm giao dịch, tuy rằng ngươi là thế thân, nhưng cũng là mỹ nhân, đã đưa đến tận cửa rồi, bổn vương không có lý do gì cự tuyệt.” Tiêu Nam Hiên lạnh lùng nhìn nàng nói, đột nhiên một phen nắm lấy eo nhỏ của nàng, nhẹ tay khinh bắn ra, quần áo trên người nàng liền rơi xuống mặt đất, theo sát sau, cái yếm đỏ thẫm kia cũng rơi xuống rồi…………..
Vân Phi Tuyết hiện tại toàn thân trần trụi, lộ ra da thịt trứng như tuyết, mềm mại, phấn hồng anh đào, nàng không khỏi vừa thẹn vừa giận mắng: “Ngươi là đồ hỗn đản, vương bát đản, có bản lĩnh ngươi thả ta, ngươi dung bạo lực với nữ nhân, ngươi không phải nam nhân?………”
Tiêu Nam Hiên chính là lạnh lùng nhìn nàng, nhìn cái miệng đang tức giận của nàng, thân thể đột nhiên nổi lên một loại xúc động không thể hiểu, mâu trung đột nhiên gợi lên một chút tà ác tươi cười.
“Ngô……………….” Đang hăng say mắng hắn, Vân Phi Tuyết trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ở trước mắt, không dám tin nàng cảm nhận được nụ hôn nóng cháy của hắn, đang cuồng phách xâm chiếm miệng nàng, bàn tay hắn đặt ở trước ngực nàng.
Đột nhiên nàng nhìn đến trong mắt hắn không hề mang theo chút tình cảm chỉ có khinh thường và khinh miệt, thật khiến nàng tức giận, căm tức nhìn khuôn mặt tuấn tú của nam nhân trước mặt, bỗng nhiên mở miệng, khi lưỡi hắn tiến vào cùng nàng dây dưa, nàng hung hăng cắn vào lưỡi hắn.
“Chết tiệt.” Tiêu Nam Hiên một phen đau đớn đẩy nàng ra, lui về phía sau hai bước, nhìn miệng nàng còn lưu lại máu tươi của hắn, nàng đang đắc ý nhìn hắn, ánh mắt hắn bị bao trùm bởi sự giận dữ, nàng cư nhiên dám cắn hắn, xem ra nàng là chán sống rồi.
Không có một tia thương tiếc, đột nhiên đem nàng đẩy lên trên giường, xoay người áp thượng nàng, phẫn nộ dùng sức lột bỏ hết quần áo của nàng, Vân Phi Tuyết thân thể lúc này liền trần như nhộng hiện ra ở trước mặt hắn.
“Nam nhân chết tiệt, ngươi dám thượng cô nãi nãi của ngươi, ta nguyền rủa cả nhà ngươi không được chết tử tế……….” Nàng giờ phút này đã không còn cảm thấy xấu hổ, chỉ có đầy ngập sự phẫn nộ.
Ba ————
Một tiếng thanh thúy vang khắp phòng.
Hết chương 5
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-02-2011, 03:31 AM   #7
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương
(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 006 Tranh thủ vì bản thân

Ngửi được ở khóe miệng chính là vị ngọt ngào của máu, Vân Phi Tuyết mới phản ứng lại, nàng ngạc nhiên, nàng bị đánh sao, hiện tại mới cảm giác được trên mặt rất đau rát, hắn cư nhiên dám đánh nàng, nổi giận đùng đùng, nàng trừng mắt nhìn hắn vừa muốn mở miệng mắng hắn, đột nhiên nhìn thấy hắn mắt hắn là một màu đỏ khát máu, đang muốn cắn nuốt nàng, thật là dọa người mà, nàng nhanh chóng ngậm miệng lại, không biết câu nói kia của chính mình lại đắc tội với hắn rắn.
“Mắng nữa đi, như thế nào lại không nguyền rủa ta nữa à?” Tiêu Nam Hiên nắm lấy cổ tay mảnh mai của nàng, mâu quang hiện lên tia nhìn muốn giết người làm cho người ta thật sợ hãi, hiện tại trong đầu hắn đều là hình ảnh về cái chết bi thảm của mẫu phi, hắn thấy rất phẫn nộ, tay cũng không tự giác tăng thêm lực.
“Ngô.” Không thể động đậy Vân Phi Tuyết chỉ có thể phát ra một chút thanh âm rất nhỏ, sắc mặt từ từ thay đổi theo, từ đỏ bừng biến thành trắng bệch, chuyển sang màu trắng xanh, cuối cùng biến thành màu xanh tím, cổ họng giống như bị gọng kìm bóp nghẹn, trong lồng ngực một trận đau đớn, trong đầu ong ong không còn suy nghĩ được gì, chân tay dần dần nhũn ra, cảnh tượng chung quanh trở nên mơ hồ, trước mắt đột nhiên xuất hiện rất nhiều ngôi sao, ý thức tựa hồ dần dần chìm vào trong bong tối…………
Tiêu Nam Hiên bất ngờ buông nàng ra, con ngươi đen, sắc bén nhìn thẳng chằm chằm vào nàng, mấp máy đôi môi bạc mà không thốt lên một lời, âm trầm đến cực điểm, sắc mặt ảm đảm như sương gió đã phủ một lớp từ cả Thiên niên kỷ trước.
Vân Phi Tuyết cảm giác được cảnh thượng đột nhiên buông lỏng, hít được một chút không khí, nàng kịch kiệt ho ra, thật vất vả mới dừng lại được, trừng mắt nhìn hắn quát: “Ngươi thật sự là người điên, có bản lĩnh ngươi bóp chết ta đi, đánh nữ nhân, ngươi không phải là nam nhân ?”
“Có phải là nam nhân hay không, ngươi rất nhanh sẽ được biết.” Thanh âm lãnh, không mang theo một chút độ ấm, Tiêu Nam Hiên mâu trung màu đỏ dần dần biến mất, thay vòa đó là một tia nhìn lãnh khốc và tàn nhẫn, sau đó xoay người áp thượng nàng.
“Tưởng cường bạo ta sao? Có bản lĩnh ngươi buông ta ra, cường bạo một nữ nhân không có năng lực phản kháng, ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?” Vân Phi Tuyết bên môi gợi lên một ý châm chọc, lạnh lùng nhìn hắn, nàng phải đấu tranh cho chính mình, chưa đến thời điểm cuối cùng, tuyệt đối không được bỏ cuộc, đây là nguyên tắc của nàng từ xưa đến nay.
“Hừ.” Tiêu Nam Hiên cười lạnh một tiếng, mân bạc thần, không bỏ qua cho nàng, dùng tay tách ra đùi ngọc trắng tuyết của nàng, từ từ tiến đến.
“Ta bất động như một một xác chết, ngươi vẫn thấy có cảm giác sao? Làm như vậy có thú vị sao?” Vân Phi Tuyết cố ý nói thực khủng khiếp, lúc này nàng lại thấy bình tĩnh lạ thường.
“Kia bổn vương có phải hay không là nên buông ngươi ra?” Tiêu Nam Hiên dừng lại động tác, tuấn mâu bí hiểm ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm vào mắt nàng.
“Ngươi nghĩ sao?” Vân Phi Tuyết cũng lạnh lùng nhìn hắn, trên mặt không có biểu hiện, trong lòng có chút mừng thầm, chỉ cần hắn cởi bỏ huyệt đạo của nàng, kia nàng còn có biện pháp đào thoát.
“Đáng tiếc………” Tiêu Nam Hiên lấy tay xẹt qua cơ thể nàng………..
Vân Phi Tuyết căng thẳng, nhìn chằm chằm vào hắn, đáng tiếc cái gì?
Hắn mâu quang đột nhiên lạnh lùng nói: “Đáng tiếc, bổn vương thích tiêm thi.(xác chết)” Vừa dứt lời, một cái động thân liền tiến nhập vào nàng.
“A………” Hạ thể bị xé rách, một trận đau đớn truyền tới, làm cho Vân Phi Tuyết nhịn không được thét lên một tiếng chói tai, nhưng nam nhân trước mặt không có một chút thương tiếc, hắn cuồng phách xâm nhập, không cần quan tâm đến thống khổ của nàng, không nhìn của nàng ngây ngô non nớt, chính là dùng hết toàn lực phát tiết để thỏa mãn chính mình.
Hết Chương 6
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-02-2011, 11:17 AM   #8
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 007 Khuôn mặt xấu xí

Hạ thể một trận đau đớn, Vân Phi tuyết cắn chặt răng, không cho phép chính mình phát ra một thanh nào, mắt đẹp phun lửa giận, hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm người đàn ông ở trên người nàng đang dùng sức vận động mãnh liệt, nàng sẽ không khóc, bởi vì nàng đã sớm quên cái gì gọi là khóc, đau khổ như thế này so với những gì nàng đã nếm qua chẳng là gì cả, vậy thì vì sao nàng phải sợ? Nàng chỉ biết hận.
Tiêu Nam Hiên lạnh lung nhìn chằm chằm nàng, mâu quang hèn mọn, không có một chút gọi là thương hoa tiếc ngọc đối với nữ nhân ở dưới thân, cũng không có đối xử với nàng như một nữ nhân, chỉ lo hung hăng phát tiết những phẫn hận, sự bất bình, muốn xuyên thấu thân thể của hắn.
Vân Phi Tuyết gợi lên một chút cười lạnh, hắn nghĩ rằng dạng này là có thể nhục nhã nàng sao? hoặc là làm cho nàng xấu hổ không chịu nổi? đáng tiếc hắn ngàn tính vạn tính cũng sẽ không tính đến nàng là ai?
Nhìn miệng nàng đich cười lạnh, Tiêu Nam Hiên tức giận bị kích phát, thân thể càng thêm mãnh liệt va chạm nàng, không quan tâm đến sống chết của nàng.
Thân thể càng ngày càng đau đớn, môi nàng đều bị nàng cắn đến chảy máu, tay rất nhanh hướng đến phía trên, tâm đột nhiên vừa động, nàng di chuyển, thân thủ rất nhanh tháo chiếc mặt nạ màu bạc ở trên mặt hắn xuống, đồng thời dung chân một cước đem hắn đá đi ra ngoài……..
Tiêu Nam Hiên không nghĩ tới huyệt đạo ở nàng đột nhiên cởi bỏ, nhất thời không có phòng bị, mặt nạ rơi xuống, thân thể ở không trung tạo thành một vòng cung, an toàn rơi xuống đất.
Vân Phi Tuyết rất nhanh dung chăn ở trên giường, quấn quanh cơ thể trần trụi của nàng, đồng thời trừng mắt nhìn về hướng hắn, chính là mâu quang vừa chạm đến mặt hắn, không khỏi hít vòa một ngụm không khí, một nửa khuôn mặt hắn có một vết sẹo giống hình con rết, kéo dài từ trán xuống cằm, làm cho người ta nhìn thấy ghê người, sợ hãi mà lại ghê tởm, mặt khác một nửa khuôn mặt còn lại, lại thần kỳ anh tuấn, hoàn mỹ không có một tia tỳ vết nào……….
“Như thế nào? Sợ sao?” Tiêu Nam Hiên tới gần nàng, tuấn mâu mang theo sự khinh thường, cũng giấu đi vẻ đau xót cùng cừu hận.
“Sợ cái gì? Gương mặt xấu xí của ngươi sao?” Vân Phi Tuyết phục hồi lại tinh thần, nàng không phải sợ, chính là nhất thời có chút hoảng hốt.
“Ngươi không sợ sao? Ngươi không nghĩ nó rất ghê tởm? Thực đáng sợ sao?” Tiêu Nam Hiên lại tới gần nàng vài phần, làm cho nàng có thể nhìn kỹ rõ ràng cái vết sẹo xấu xí kia.
“Còn có thể so với ngươi càng ghê tởm, càng đáng sợ sao? Cùng ngươi so sánh, nó đáng yêu hơn nhiều.” Vân Phi Tuyết lạnh lùng nhìn hắn châm chọc nói, trái tim xấu xí so với bề ngoài xấu xí càng thêm ghê tởm đáng sợ hơn nhiều.
“Ha ha, ha ha.” Tiêu Nam Hiên mâu quang gắt gao khóa chặt nàng, đột nhiên phát ra một trận cuồng tiếu, hắn đột nhiên đối với nữ nhân này có hứng thú, mỗi người đàn bà nhìn thấy bộ mặt thật của hắn không phải là thất thanh thét chói tai, cũng chính là bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, thậm chí ngất đi, nàng lại còn nói nó đáng yêu.
“Ngươi cười cái gì? Đưa quần áo của ta đến đây.” Vân Phi tuyết không có tâm tư ở lại quản hắn, thầm nghĩ nhanh lên rời đi nơi này.
“Như thế nào? Muốn nhanh chóng rời đi sao?” Tiêu Nam Hiên tựa hồ liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của nàng, một lần nữa nhắc lại: “Ngươi cho là ngươi vào đây rồi, còn có thể đi ra sao?”
“Ngươi đã biết ta chính là giả mạo rồi, cái ngươi muốn cũng đã đạt được rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa?” Vân Phi Tuyết trừng mắt nhìn chằm chằm vào hắn, hắn đã cướp lấy của trinh tiết của nàng, điều này đối nữ tử trong thời cổ đại là nhục nhã bao nhiêu.
“Thế nào? Ta đột nhiên đối với ngươi thực cảm thấy hứng thú, về phần ngươi có phải là giả mạo hay không, ta còn cần đi thăm dò rõ ràng, cho nên, trước đó, ngươi tốt nhất nên thành thật với ta.” Tiêu Nam Hiên lạnh lùng nói xong, sau đó đột nhiên xoay người rời đi.
Hết Chương 7
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-02-2011, 11:14 AM   #9
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 008 Tỳ nữ trung thành

Vân Phi Tuyết nhìn theo bóng dáng hắn cười lạnh một chút, hắn nghĩ hắn là ai vậy? Bọc chăn nhảy xuống giường, nhìn đến quần áo bị xé rách vứt trên mặt đất, căn bản không thể mặc nữa, cuối cùng ánh mắt dừng ở bộ lễ phục đỏ thẫm, nhanh tay cầm lấy nó, mặc lên người, tùy ý kéo xuống cho nó chạm đất, chịu đựng hạ thể một trận đau đớn, hiện tại, tối quan trọng hơn chính là rời đi.
Vừa muốn mở cửa, cửa lại đột nhiên bị đẩy ra, một người khoảng mười bốn tuổi, mặc quần áo nha hoàn đi đến, nhìn thấy đôi mắt nàng trừng lớn, sửng sờ ở nơi đó, thẳng tắp về phía nhìn nàng.
“Uy, ngươi làm sao vậy?” Vân Phi Tuyết đi đến trước nàng lắc lắc, làm thế nào, mọi người nơi này thật kỳ quái.
Cô gái lập tức phục hồi tinh thần lại, đột nhiên giữ chặt tay nàng, lập tức vừa khóc vừa cười đến: “Tiểu thư, ngươi không có việc gì, ngươi thật sự không có việc gì, thật tốt quá, thật tốt quá, ông trời phù hộ. ”
“Ngươi là ai? Ngươi buông ta ra.” Vân Phi Tuyết không thể giải thích vì người trước mặt cứ vừa khóc vừa cười, muốn rút tay của mình về, nhanh lên nàng phải rời đi khỏi nơi này.
“Tiểu thư, ngươi làm sao vậy? Ngươi không nhận ra ta sao?” Cô gái ngừng khóc một chút, không thể tin nhìn nàng, tay lại còn gắt gao túm trụ nàng, chẳng lẽ tiểu thư tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng cũng không có trốn được vận mệnh, nàng điên rồi sao?.
“Không biết, ngươi buông, ta phải đi.” Vân Phi Tuyết trả lời thực rõ ràng, nàng làm sao mà biết được tiểu cô nương này là ai? Nếu nàng thực sự biết mới thật sự là quỷ.
“Tiểu thư.” Cô gái lập tức lại khóc lớn lên,“Tiểu thư, đừng sợ, cho dù ngươi điên rồi, nô tỳ cũng sẽ không rời ngươi đi, sẽ hảo hảo chiếu cố ngươi.”
“Không cần khóc, ai là người điên?.” Vân Phi tuyết bị nàng khóc có chút phiền lòng, lớn tiếng quát.
“Tiểu thư, ngươi không điên, ngươi như thế nào lại không biết nô tỳ, nô tỳ là Tiểu Đào nha.” Cô gái sợ hãi, ngẩng đầu nói.
Vân Phi Tuyết mày nhíu một chút, đột nhiên nghĩ đến, đại khái nàng là nha hoàn của thân thể này, là một người rất trung thành, ngữ khí dịu đi một chút nói: “Tiểu Đào phải không? Vừa rồi ta đụng vào đầu, sau khi tỉnh lại, không nhớ được những sự tình trước kia rồi, đương nhiên cũng không nhớ rõ ngươi rồi.” Như vậy giải thích hẳn là có thể tin cậy.
“Tiểu thư, ngươi đụng vào đầu rồi.” Tiểu Đào ngữ khí lộ ra quan tâm, sau đó bừng tỉnh nhận ra nói: “Nguyên lai là như vậy, nhưng là, quên cũng tốt, như vậy, tiểu thư sẽ không thống khổ rồi.” Nguyên lai tiểu thư mất trí nhớ rồi, không phải điên rồi.
“Tiểu Đào, không cần nói nữa, ta muốn rời đi khỏi nơi này, ngươi cùng ta cùng nhau đi sao?” Vân Phi Tuyết nhìn nàng hỏi, bởi vì nàng là nha hoàn của thân thể này, cho nên nàng có nghĩa vụ mang tiểu nha đầu này cùng đi.
“Đi?” Tiểu Đào nghi hoặc nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên nghĩ đến nàng mất trí nhớ rồi, trên mặt một trận ưu thương đến: “Tiểu thư, đừng nói ngốc như vậy, chúng ta đi không xong đâu, ngươi xem.”
Tiểu Đào lôi kéo nàng, đi đến cạnh cửa, chỉ cho nàng xem, Vân Phi Tuyết liền nhìn đến phòng này bốn phía đều là thị vệ, vây cái chật như nêm cối, không chỉ nói người, chỉ sợ là nhất chích ruồi bọ bay qua, bọn họ đều có thể cảm thấy.
“Vừa rồi có người chỉ Tiểu Đào tới được đây thời điểm, vừa lúc nhìn đến nơi này có thị vệ lặng lẽ vây quanh.” Tiểu Đào có chút nghi hoặc, cho dù là sợ tiểu thư đào tẩu, cũng không dùng nhiều người như vậy, tiểu thư với nàng chỉ là hai cái thiếu nữ, một cái thị vệ có thể đem các nàng chế phục rồi, làm gì dùng nhiều người như vậy đâu.
“Chết tiệt nam nhân.” Vân Phi tuyết mắng nói, nguyên lai hắn đã chuẩn bị, ngăn chặn nàng trốn thoát.
Hết Chương 8
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 07-02-2011, 01:14 PM   #10
IloveBoa
Sinh viên đại học
 
IloveBoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài gởi: 1,019
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

(Nghiệt yêu — Quỷ vương đich đệ thập cái tân nương)
Tác giả: Ngạn Thiến
Chính văn 009 Cô dâu thứ 10

“Tiểu thư, ngươi đang nói cái gì?” Tiểu Đào khiếp sợ nhìn nàng, một người có tri thức hiểu lễ nghĩa như tiểu thư khi nào lại mắng chửi người như vậy.
“Tiểu Đào, ngươi có thể tìm quần áo cho ta không?” Vân Phi Tuyết lôi kéo nàng trở lại trong phòng, hỏi, hiện tại mấu chốt là mặc quần áo, rồi sau đó suy nghĩ biện pháp chạy đi.
“Ân, ta đi lấy, hồi môn cảu tiểu thư không hề thiếu quần áo.” Tiểu Đào gật đầu nói đến, trong vương phủ vẫn chưa hạn chế của nàng tự do.
Rất nhanh, Tiểu Đào mang đến một bọc vải, :“Tiểu thư, quần áo của ngươi đều ở trong này, ngươi muốn mặc thế nào nhất kiện?”
“Cái này tốt lắm.” Vân Phi Tuyết tùy tay rút ra một chiếc áo màu xanh lá cây.
Trút bỏ hỉ phục đỏ thẫm, Tiểu Đào mới phát hiện, giữa hai chân nàng đều là vết máu, cái mũi đau xót, nước mắt liền nhịn không được không thể không rơi xuống, không biết cái kia Quỷ Vương gia là như thế nào tra tấn tiểu thư, đau lòng khóc nói: “Tiểu thư, ngươi có khỏe không?”
“Tiểu Đào, ta không sao, đến giúp ta đem quần áo mặc. ” Tiểu Đào quan tâm làm cho Vân Phi Tuyết trong lòng ấm áp, ngữ khí cũng ôn nhu an ủi nói.
“Ân.” Tiểu Đào nhanh tay đem nàng chuẩn bị mặc quần áo cho tốt, đột nhiên phát hiện, sau khi mất trí nhớ tiểu thư so với trước kia kiên cường hơn rồi.
Mặc quần áo, Vân Phi Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng biết chỉ có lúc nửa đêm, lúc mọi người mệt mỏi nhất, nàng mới có cơ hội chạy đi, thu hồi ánh mắt, vẫn là trước muốn tìm hiểu rõ ràng hiện trạng, biết người biết ta bách chiến bách thắng, suy nghĩ một chút hỏi: “Tiểu Đào, ngươi có thể ở nói cho ta biết, ta là ai? Cái kia Vương gia là ai? Hôm qua là ta cùng hắn động phòng hoa chúc sao?”
“Ân”. Tiểu Đào gật gật đầu, sau đó nói: “Tiểu thư kêu Vân Phi Tuyết, là tam tiểu thư của Vân gia, bởi vì lớn lên xinh đẹp, lại mới đức gồm nhiều mặt, lại là do phu nhân sinh ra, cho nên rất được sủng ái, nhưng là chính vì như vậy mới xảy ra chuyện, tiểu thư cũng mới gặp bất hạnh.” đôi mắt của nàng ảm đạm một chút, tiểu thư khi còn sống đã tự vẫn.
“Vì cái gì?” Vân Phi Tuyết nghe hi lý hồ đồ, nghi hoặc khó hiểu.
“Tiểu thư, Vương gia kêu Tiêu Nam Hiên, mọi người gọi hắn là Quỷ vương, âm ngoan vô tình, đáng sợ nhất chính là trong ba năm, hắn thú chín Vương phi, trong đó Vương phi thứ ba điên rồi, Vương phi thứ sáu ngớ ngẩn, còn lại đều là sau ngày động phòng liền nâng đi ra ngoài………”
Vân Phi Tuyết cả kinh, hắn đã tra tấn đến chết sáu người, bức điên, bức ngốc hai người, nhưng là hắn vì cái gì làm như vậy? Cừu hận nữ nhân? Bất quá, nàng rất nhanh có thể hiểu, trong đêm động phòng nhục nhã như vậy, nữ nhân cổ đại còn có mặt mũi mặt mà sống sao, tử chính là giải thoát.
“Cho nên mỗi người đều thực sợ hãi hắn, sợ hắn để mắt đến nữ nhi của mình, lão gia vốn cũng thực lo lắng, nhưng là tiểu thư không đầy mười sáu tuổi, căn cứ luật pháp là không thể thành thân, hôm trước tiểu thư vừa mới sinh nhật tròn mười sau tuổi, ai biết hôm sau Quỷ vương đột nhiên vào trong phủ cầu hôn, muốn thú tiểu thư làm đệ thập cái Vương phi, phu nhân cùng lão gia nào dám không theo, rõ ràng biết tiểu thư là tới chịu chết, nhưng là cũng không dám không đáp ứng, tiểu thư, ngươi xem.” Tiểu Đào nói xong, cởi bỏ bên ngoài đich quần áo……..
Vân Phi Tuyết liền thấy nàng bên trong cư nhiên là một thân màu trắng, hẳn là tang phục, không cần phải nói, đó chính là quần áo chuẩn bị để chịu tang nàng.
“May có ông trời phù hộ, tiểu thư cư nhiên không có việc gì, chỉ là mất trí nhớ, hiện tại không cần, ta phải cởi nó ra.” Tiểu Đào ngữ khí đều mang theo cái loại này sống sót sau tai nạn đich cảm giác, muốn cởi tang phục màu ra.
“Tiểu Đào, mặc đi.” Vân Phi Tuyết ngăn cản nàng, bởi vì tiểu thư thật sự của nàng đã muốn đi, nàng hẳn là vẫn nên mặc, chính mình chẳng qua chỉ là một cái mượn thân thể hồn phách.
“Nga.” Tiểu Đào tuy rằng không rõ tiểu thư vì cái gì làm cho nàng mặc, nhưng vân xlaf nghe theo nàng.
Vân Phi Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng không quan tâm hắn là cái dạng người gì, cũng không quan tâm hắn đối nữ nhân có bao nhiêu cừu hận, không có liên quan đến chuyện của nàng, việc nàng phải làm bây giờ, chính là rời đi nơi này.
Nhìn vào màn đêm, thời gian cũng không sai biệt lắm rồi, nàng hẳn là phải chuẩn bị đào tẩu rồi.
Hết Chương 9
IloveBoa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:44 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013