HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories > Tác Giả Là Tôi

Thông Cáo

Trả lời
 
Tiện Ích
Old 23-03-2011, 10:17 PM   #1
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default Khi thiên thần mất đi đôi cánh

- Cháu gái!Cháu gái ơi !

Tiếng gọi khe khẽ khiến nó bừng tỉnh, cụ già nhìn nó mỉm cười:

- Có thể đổi ghế cho bà ra ngoài này được không cháu?

- Dạ được ạ!

Trời vẫn còn tối nhưng Tường Vi đã tỉnh ngủ hẳn.Tàu chầm chậm lăn
bánh, những con đường quen thuộc dần khuất dạng, vậy là sau những tháng ngày dài nỗ lực, nó đã có một tấm vé vào cánh cổng trường đại học mơ ước dù điểm thi vào chỉ vừa đủ dùng nhưng đối với nó như thế đã là quá ổn...

******

Categories:

Tên tác phẩm: Khi thiên thần mất đi đôi cánh.

Tác giả: Archiri

Tình trạng: On going

Rate: dành cho tât cả mọi người.

Warning: Fic không dài lắm, nhưng mà các bạn đọc từng chap một thôi nhé!^^

Nhân vật:

Minh Anh: một chàng trai có vẻ ngoài thư sinh, nụ cười chết người...Một con người bí ẩn...

Tường Vi: một cô gái hiền lành, dễ thương nhưng đôi lúc cũng rất mềm yếu...

Bảo Anh: Kiêu ngạo, lạnh lùng nhưng sở hữu một tình yêu đáng ao ước...( nhân vật này mãi sau mới xuất hiện)...

Ngoài ra còn có rất nhiều nhân vật khác sẽ dần dần xuất hiện sau...

...Mỗi người môt quá khứ...họ đến với nhau..yêu nhau..rồi lạc mất nhau trong bi kịch của số phân...

Mong các bạn hãy ủng hộ fic mình nhé!

Nào cùng bước vào thế giới của : Khi thiên thần mất đi đôi cánh.^^

Thân gửi fic tới một người đặc biệt...

*************

Bước ra khỏi nhà ga nhộn nhạo, nó buột miệng thốt ra một tiếng:

- Woa!!!

Cũng phải, với một đứa nhà quê suốt 18 năm trời chưa một lần rời xa
cái xã nghèo như nó thì Hà Nội quá là mới mẻ, tất cả mọi thứ đều lạ lẫm.

- Đi xe không cháu?

Người đàn ông trung niên tiến xe lại gần, vui vẻ, thì ra người ở đây

cũng thân thiện chứ đâu tới nỗi khó gần nhỉ???

- Dạ không ạ!Hì.Cháu đi xe bus.

- Thế mà không nói sớm- Nụ cười trên môi tắt cái rụp, chú ta quay xe
đi không thèm ngó lại lần nào.

- Ơ...

Nó đứng chết trân, herher, "con xin rút lại lời khen vừa rồi" Vi lẩm
nhẩm rồi lục bản đồ trong túi lọ mọ đi ra trạm xe bus.

- Vi!!!Vi!!!
Quay người về phía phát sóng tiếng kêu, miệng nó từ trạng thái hai
đường thẳng nằm đè lên nhau chuyển thành chữ O tròn vành vạnh.

- Tranggg!!!!!!

Hai đứa chạy tới ôm lấy nhau, cảm động y như phim Hàn Quốc.

- Đã bảo cậu đứng đây đợi mà xách vali đi đâu vậy???

- Cậu bảo khi nào?Her.Rõ ràng nói tớ đứng trước cổng trường cậu ra
đón còn gì???

- Thế bà nội chưa nhận được tin nhắn ah?

Lôi ra cái điện thoại với màn hình tối om om, vậy là hiểu rồi.

- Hết pin.

- Nản cậu quá đấy!!!Thôi mình về với tổ ấm thân yêu nào!

- Ghê thế!!!Hi.


******


Sau khi thu xếp hành lí và chào hỏi bà con "giếng làng", nó quyết định
đi ngủ sớm cho lại sức.Vừa mới chợp mắt lại:


" Này người yêu ơi, hãy nói con đừơng anh sẽ qua.Và em sẽ chờ và em sẽ đợi......"

Trang bắt đầu cất lên cái giọng hát the thé không thể đỡ nổi của mình.

- Hix.Tha cho tớ đi ngủ đi mà.

- Her.cứ ngủ đi nhưng đừng cấm tớ hát, người ta phải luyện tập để
chuẩn bị thi SMĐH.

- Uỵch!

Nó ngã lăn quay từ trên giường xuống khi nghe thấy câu đó.Đành vậy,
ai mà biết phải sống chung với lũ như thế này cơ chứ???Lôi cái quyển
nhật kí mới mua ra, nó vẽ nhăng nhít rồi viết vài dòng:

Họ và tên:Thái Nguyễn Tường Vi

Tuổi:18

Nghề nghiệp:Sinh viên

Nơi công tác:ĐH Kinh tế quốc dân.

Là mem năm nhất, mới chân ướt chân ráo ra HN,ngoại hình, gia cảnh
hay học lực đều ở mức trung bình=>18 tuổi đầu chưa có mảnh tình vắt
vai ( có lẽ thế!^^).Haiz...z.

Từng này chắc là đủ cho trang đầu rồi nhở???hơ.Cơ bản dân khối A nên
dốt văn bẩm sinh thế nhưng vẫn tí tởn thích viết nhật kí.Híhí.

- Vi ơi!cậu tắt đèn cho tớ ngủ cái.

- Không hát nữa ah?

- Ưh.Tớ tắt ngay đây.Hì


- Hát suốt nãy giờ còn gì?Phải giữ giọng mà.


************************


Mở toang cửa sổ, nó hít một hơi rõ dài rồi thở ra, không quên cầm
thao mảnh Sticker toe toét của Trang.Bắt đầu một ngày vất vả
.
Nhờ nhở tìm việc làm thêm hộ cứ tưởng bạn tốt đưa nó tới tận nơi, ai
dè quẳng lên bàn một cái địa chỉ dài ngoằng ngoẵng rồi bắt nó tự tìm.Tốt thế không biết???

Đón chuyến xe bus đầu tiên, nó chui tuột xuống hàng ghế cuối cùng
nghiên cứu bản đồ.

- Ơ, ở chỗ nào nhỉ???Rõ ràng đây là sân vận động cơ mà???Sao lại
chẳng thấy???Hơ.Không phải mình đi nhầm đấy chứ???

Nó hoang mang thật sự khi thấy mình như lạc trong mê cung toàn
người là người.

Tinh...Tinh...Tinh...

- Alô?!

- Cậu làm gì mà chưa tới hả???Sốt ruột quá!

Để xa cái di động gần nửa mét nó vẫn nghe thấy cái giọng bực tức
của Trang.

- Hic,Tớ tìm không ra, hình như là lạc rồi!!!

- Thế bà nội đang ở đâu để con tới đón cái?

- Tớ không biết.

- Làm ơn nhìn tên đường giùm con đi.
- Ah, hì, đường Hải Lạc.


******

15 phút sau...

- Trời!!!Lớn quá!!!

Quay sang nhìn, nhỏ Trang đã chạy biến tự lúc nào.

- Từ từ đợi tớ với.

Khuôn viên biệt thự đã đẹp hết chỗ nói trong nhà còn lộng lẫy hơn,
nó sẻ là gia sư như thế có nghĩa là được tới đây thường xuyên.Thích
quá đi thôi!!!

- Cháu chào bác!

- Ái...

Khẽ bật lên một tiếng kêu nhỏ vì bị con bạn thúc một cái, nó nhanh

chóng cúi người chào người đối diện:

- Cháu chào bác ạ!

Người phụ nữ ấy nhìn nó từ trên xuống dưới với một vẻ không hài
lòng cho lắm, cũng phải, đã bảo nhan sắc của nó mức trung
bình rồi mà lại.

- Dạ, bạn ấy là người mà cháu muốn giới thiệu đấy ạ!- Cô bạn lên
tiếng phá tan bầu không khí yên lặng nãy giờ.

- Cháu chắc chứ???

- Hì.Cháu không thể dạy được em ấy nhưng cháu nghĩ Tường Vi bạn
cháu thì có thể đấy ạ.

- Hai đứa ngồi đi.

- ...

Rút ra một tờ từ đống giấy trên bàn, bác ấy chìa về phía nó:

- Cháu hãy đọc thật kĩ và quyết định nhé?!

Điền vài thông tin cần thiết vào phần trên, đôi mắt nó dừng lại rất
lâu ở khoản tiền lương, mỗi buổi 1 triệu???Sao mà hời quá vậy??? Thế là không ngần ngại nó cầm bút kí cái xoẹt mà chẳng
thèm để ý cái điều kiện nằm lọt thỏm ở cuối góc:" nếu không chịu
được một tuần sẽ phải đền bù hợp đồng gấp đôi".

- Chúc cháu sớm hòa hợp với cô chủ.

- Dạ.Lúc nào cháu có thể bắt dầu ạ?

Đẩy gọng kính lên cao hơn một chút, bác nói:

- Từ ngày mai.

Bóng người quản gia vừa khuất sau cánh cửa nó đã nhảy cẫng lên
sung sướng, với từng ấy tiền nó sẽ chẳng phải lo lắng về tiền học phí
nữa.

- Cậu tìm đâu ra hợp đồng hời dữ vậy?

Trang khẽ cười rồi nhéo má cảnh cáo nó:

- Không dễ dàng đâu, con bé...

- Yên tâm tớ sẽ trị được hết, chẵng lẽ lại không thể đào tạo một con
nhóc mới học lớp 10?

- Tớ còn chưa nói hết mà, Thùy Chi nó,...

- Thôi mình về nào, tớ sẽ xuống bếp nấu gì đó ngon ngon chiêu đãi
cậu.

Không nỡ phá tâm trạng vui vẻ của nó, Trang nhẹ lắc đầu, thôi ý
định cảnh cáo về những thảm họa khủng khiếp phía sau đang chờ
đợi nó.


******



Trên bậc cầu thang Thùy Chi nhoẻn cười.

- Có chuyện gì mà em vui thế?- Minh Anh bước xuống.

- Anh thấy cái chị lúc nãy chứ?Gia sư mới của em đấy!

- ...

- Sắp có trò mới để chơi rồi.

Ngước mắt lên nhìn trợ lí của mình thật lâu, không cần phải nói Anh
cũng hiểu ý nó:

- Anh sẽ viết kịch bản.

- Hì, em chưa bao giờ nghi ngờ về khả năng và đầu óc hài hước của anh.

- Em muốn đuổi người đó sau bao nhiêu ngày?

- 5.Hì.

- Ừh, anh biết rồi.

thay đổi nội dung bởi: archiri, 02-04-2011 lúc 09:37 AM
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 24-03-2011, 09:05 AM   #2
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default Chap 2

Ngày thứ nhất

Vừa nghe thấy tiếng chuông hết tiết là nó ba chân bốn cẳng chạy
cho kịp giờ, để lại một tin nhắn trăn trối nhờ Trang nấu bữa tối
hộ.Kiểu gì nhỏ bạn cũng hét toáng lên rồi phạt nó rửa bát cho coi. .Thế cũng phải chịu chứ biết làm sao được, lát nữa phải nói
quản gia dời giờ chậm hơn chút xíu nữa.

- Phù...May quá vừa kịp.

Reng!!!

- Ai đấy???

- Dạ, cháu ạ?!

- Cháu đợi một lát.

- Vâng ạ.

Cạch!!!

- Nhanh lên!Cô chủ đang đợi cháu trên tầng 3 đấy!

Đẩy cử bước vào, mùi hương nhè nhẹ thoảng qua, đập vào mắt nó là căn phòng chỉ độc một màu tím, tất tần tật tất cả mọi thứ.Con bé này lạ quá đỗi!!!

- Hì, em chào chị!Em là Thùy Chi!

Nụ cười thoáng qua trên môi cô bé hốt nhiên khiến nó cảm thấy dễ chịu.
- Ưh, rất vui được gặp em.Tên chị là Tường Vi.Giờ chị em mình bắt đầu học nha?!Đầu tiên Chi làm một bài kiểm tra nho nhỏ trước đã nhé?

- Hì, dạ.

Đang rut bài kiểm tra ra thì tiếng động khiến nó chú ý:

Ọc...Ọc...

- Sao thế em?- Vi nhìn cô bé đang ôm bụng

- Em đói bụng.Lúc nãy vừa đi học về nên chưa kịp ăn

- Chị gọi bác quản gia bảo bác ấy nấu gì cho em nha?

Nhìn đồng hồ con bé buồn bã :

- Giờ này pác ấy và người giúp việc ở nhà em đi lên chùa mất rồi, tận tới 8 giờ mới về cơ.hic.Em không biết nấu ăn.

-...

- Em mà đói là chẳng thể nào tập trung được.

Ọc...Ọc...

- Thế em đợi một lát chị xuống nấu gì đó cho em ăn nha!

- Hì, vâng ạ.À chị ơi, em ăn nhiều lắm đấy ạ.

Nó vừa ra khỏi phòng, Thùy Chi đã mở cánh cửa ngay phòng bên, nơi lũ chó của cô bé đang nằm dài khẽ vuốt ve:

- Các em ngoan của chị tới giờ ăn rồi!

Thức ăn trong bếp đều đủ cả nhưng có lẽ nó nên nấu spaggeti cho nhanh.Thật may hôm qua Trang vừa mới bày cách nấu cực ngon cho nó.

-Được chưa chị?

- Hì, xong rồi đây.

- Em mang lên ăn trước nhé?!

**********************************
________________________________________
Trong lúc con bé mang đồ ăn lên nó tranh thủ dọn dẹp lại bêp.Xong xuôi định lên phòng thì...

- Chị ơi! Em ăn hết rồi.
- Gì cơ??? - Nó ngạc nhiên nhìn phần ăn hai người trong đĩa trống trơn.

-...

- Em ăn hết rồi ư?

- Dạ, nhưng em vẫn thấy đói.Chị làm tiếp nha???Hì.Chị Vi nấu ngon cực, ngon hơn đầu bếp nhà em đó!

- Ừh, được rồi.

Việc gì mà cứ lặp đi lặp lại nhiều lần cũng sẽ gây nhàm chán, nấu ăn không là ngoại lệ, cứ y như phục vụ trong nhà hàng vậy.Con bé ăn gì mà nhiều khủng khiếp vậy trời???Suốt gần hai tiếng chỉ ăn, ăn ,ăn và ăn.

- ...-Đẩy cửa mệt mỏi nó đặt khay đồ ăn lên bàn.

- Hềt giờ rồi, cảm ơn chị vì bữa tối nhé !

Tới lúc này thì nụ cười tươi rói của con bé lại là tiếng chuông cảnh tỉnh nó.Trời ạ! Sao mày ngốc thế hả Vi??? Không dưng đi làm ôsin trong khi con bé trốn được một buổi học.Vỡ lẽ thì đã muộn!!!Tức tới mức không nói được lời nào." Thùy Chi!!!!!!Em được lắm!"

- Cậu về rồi ah???

Trang quay người lại khi thấy nó đang mở cửa.

- Ưh.

- Ăn tối đi, tớ mới hâm lại lúc nãy cho nóng đấy.
Đĩa spaggetti trên pàn làm nó thấy buồn nôn ghê gớm .Ọe...Oẹ...

- Cậu sao thế hả Vi???

- Hic.Lại spaggeti.

- Hôm qua cậu vừa khen ngon mà.

Chăm chú nghe nó kể, Trang phá lên cười.

- Cậu cười cái gì vậy hả??????Hừ

- Cậu chẳng bảo sẽ xử lí được còn gì???Thế mà để con bé nó lừa lên lừa xuống, vui vẻ thế?!
- Cứ đợi đấy, ngày mai tớ sẽ cho nó biết tay.
******

thay đổi nội dung bởi: archiri, 24-03-2011 lúc 09:25 AM
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 24-03-2011, 09:43 AM   #3
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default Chap 3

Chap 3
________________________________________
Ngày thứ hai

Đang ngồi bó gối gật gù phác thảo kế hoạch bắt con bé Chi học nhiều gấp đôi thì bất chợt điện thoại rung làm nó giật cả mình:

sms:Quản gia
Cô chủ muốn cháu tới dạy ngay bây giờ, chiều cô chủ mắc việc nên không thể học được.
Hai mắt nó dính chặt vào màn hình điện thoại .12 giờ trưa???Ra khỏi phòng lúc trời nóng như đổ lửa thế này sao???Đúng là cực hình!!!
Thở dài một cách thảm thương, nó bịt kín từ đầu tới chân rồi lọc cọc bước ra ngoài trong khi con bạn thân được ngủ ngon lành.HicHic.

Cốc...Cốc...

Gõ cửa cho có lệ, nó bước vào phòng con bé mà hai mắt cứ díp cả lại, buồn ngủ quá!!!

- Chị đến muộn 15 phút.

- Ưh.

- Sẽ bị trừ lương nếu còn tái phạm đấy!

- Ưh.Sao cũng được,bây giờ thì em lôi sách vở ra học được rồi đấy!

Thấy con bé cứ ngồi im chẳng thèm động đậy nó hơi bực, khinh thường lời nói của nó tới thế sao???

- Em không định học đấy ah???Hôm nay đừng mơ trốn học nhá???!!! -Nó cố tình nhấn mạnh cái vế sau một cách quá đáng.

- Tất nhiên là em muốn học rồi.

- Vậy cớ gì mà chưa lấy sách vở ra???

Ngẩng mặt lên nhìn nó, hai mắt con bé chợt long lanh , phải nói là "trông rất nai" chỉ xuống cái chân một cách bề trên.

- Chân em bị đau.

Hướng sự chú ý xuống cái chân được băng bó cẩn thận, nó nheo nheo mắt rồi lẩm bẩm: gì nữa đây???

- ...

- Sách vở của em để ở đâu để chị lấy cho?

Ngó quanh phòng một hồi rốt cục nó vẫn chưa xác định được góc học tập của con bé nằm ở đâu???!!!

- Ở dưới thư viện, phòng ngủ chỉ dùng để ngủ, cái tên đã nói lên công dụng của nó rồi còn gì?!

- Thôi được rồi, đợi chị một lát.

- Tầng 2 nhá chị!

Chán nản leo xuống tầng hai, cái biển treo ngay ngắn đề hai chữ "Thư viện" đập vào mắt.Trong lúc nó đưa tay ra vặn nắm cửa bước vào, Thùy Chi cười thích thú nhấn công tắc giải phóng cho những con bọ bị nhốt lâu ngày.

Cạch!!!

- Phòng này nhìn cũ kĩ thế nào???!!!Sách ở đâu nhỉ???
Vi bỗng thây nhột nhột ở tay, nhìn sang một con nhện đen sì đang mặt đối mặt với nó.
- Á...á...á...Mẹ ơi!!!

Sầm...

Hoảng qua nó lùi lại phía sau làm cánh cửa đóng kín.Kinh hãi nhìn lũ nhện và gián chạy loăng quăng trên sàn, nó hét toáng lên đầy sợ hãi, vội vã mở nắm cửa nhưng...có ai đó đã khóa lại mất rồi.Trời đất!!!Biết làm gì với lũ bọ này đây???
*****************

________________________________________
Sau khi "chạy marathon" và " nhảy hiphop" một hồi, nó mệt lử, cứ đà này nó sẽ ngỏng vì liệt thay vì sợ mất thế là Tường Vi đành ngậm ngùi chiến thắng nỗi sợ hãi và trở thành "hiệp sĩ diệt bọ" bất đắc dĩ với bình xịt mới tìm được trên tay.

- Có ai không???Mở cửa cho cháu với bác ơi!!!- Nó gọi lớn.

Mãi một lúc sau bác quản gia mới ngạc nhiên mở khóa:

- Cháu làm gì trong đó vậy???

Ho sặc sụa rồi nó hỏi một cách kinh hãi:

- Thư viện nhà này sao mà khủng khiếp vậy bác???

- Cháu vào lộn phòng rồi, thư viện ở bên này cơ mà.

Chỉ tay sang phòng bên cạnh, quản gia mỉm cười

- Nhưng trên đây có ghi...- Nó định nói về cái biển thư viện, lạ thay, cái biển không cánh mà bay hay diễn giải theo một cách khác đó là:"sao nó lại có thể có chân chạy sang phòng bên cạnh được???"
Chắc chắn...Chắc chắn là...Nuốt cục tức xuống nó bình tĩnh:

- À, bác ơi! Cho cháu hỏi...
.......
Phen này em chết chắc rồi Thùy Chi!!!








********************************
Vừa thấy nó bước vào phòng, con bé đang nằm bỗng ngồi phắt dậy, hỏi vẻ quan tâm:

- Sao chị đi lâu thế???

- Ưh, chị vào lộn phòng.

- Vào nhầm phòng í ạ???Thế mà em cứ tưởng chị đi tham quan hết nhà em cơ.

Nó tức ói máu nhưng vẫn cố thản nhiên

- Chị không tham quan được hết nhà em nhưng cũng chiêm ngưỡng được một số thứ hay ho như là: chuột, gián, nhện,......

- Có cả những thứ ấy nữa ạ???Em tưởng bác giúp việc quét dọn hằng ngày chứ???!!!Chắc chị sợ lắm nhỉ???

Cái điệu bộ tưng tửng của con bé làm máu nóng trong nó cứ trào lên không ngớt, khẽ lẩm bẩm: em đúng là " cáo già đeo nơ".

- Cũng bình thường, ở nhà, chị cũng hay bắt mấy loai ấy mà.Ê! Em không biết chứ chuột với gián nướng lên ngon cực. .Giờ thì em xuống học đi.
Con bé nuốt ực một cách kinh hãi rồi nhảy tót từ trên giường xuống.Khoan!!!Chân nó không hề bị đau???!!!!!!

- Chỉ còn 4 phút nữa là hết giờ, chị định dạy gì cho em đây???

- À, đợi chị một lát...

- Em nói trước là em chẳng biết gì đâu đấy.Còn 3 phút.

Giả vờ hoảng hốt, nó nhảy dựng lên.

- Thôi chết!!!

- ???

- Chị để quên một thứ trong cái phòng tạp nham đó rồi.

- ...

- Mà thôi, nhà em nhiều album ảnh thế mất một tấm chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ???- Nó nói mà hai mắt cứ dán chặt theo dõi từng chuyển động trên khuôn mặt con bé.

- Còn 1 phút.Mất thì không sao???Mà thôi, em pỏ qua cho chị lần này, thu dọn mà về đi.

- Ưh, chị chỉ thấy tiêng tiếc cả gia đình chụp đẹp thế mà bị chuột gặm thì cũng hơi uổng.Nhưng em nói vậy thì chị cảm ơn nhá????!!!!

- Khoan...

Con bé níu lấy tay nó, hai mắt mở to ra, trong cái nhìn ấy có chút hoảng loạn...

________________________________________
- Chị đang nói tới tấm ảnh gia đình em đúng không???Chị để nó ở đâu???Ai cho phép chị lục lung tung như thế???- Con pé giận dữ hét lên.

- Dừng có hét lên với chị.Chị định mang ra rồi nhưng có cái đứa chết giẫm nào đấy khóa cửa làm chị quên mất đấy chứ??? Mà em có cấm chị xem album nhà em đâu???

- Chị để nó ở đâu rồi???

- Ở đâu ấy nhỉ??? Hình như là trong lúc đuổi chuột chị kẹp vào một quyển sách hóa nào đấy có đủ mấy cái tính chất này này...- Nó từ tốn đưa tờ giấy ra cho Chi.

Không chần chừ, con pé giật ngay lấy rồi lao xuống

- Ê! Có nhiều quyển trắng hoặc không ghi chép đầy đủ lắm em nhá, nhớ tìm cho kĩ nghen!!!

Vi hét với theo cười khúc khích một hồi rồi mới thu dọn đồ. Nó lẩm bẩm: cứ nhìn đi nhìn lại thì ắt sẽ phải nhớ thôi, chị sẽ bắt em học cho bằng được."

15 phút trước...

-Cháu muốn hỏi gì???

- Dạ, cháu muốn hỏi thư viện nhà mình có thứ gì em Chi yêu quý nhất không ạ???

-???

- Hì, cháu chỉ muốn tìm hiểu thêm về em í thôi ạ.

- Cô chủ quý nhất là tấm hình chụp chung cả nhà cô ấy, bố mẹ cô chủ đã li hôn từ khi cô bé mới 5 tuổi.

- Ra là thế!

- Cháu còn muốn hỏi gì nữa không???

- Dạ, không ạ.Hì, cháu cảm ơn bác!!!
******
Điều chỉnh cho guồng chân của mình nhanh hơn, Chi nóng lòng muốn tìm thấy bức ảnh- thứ quý giá nhất đối với nó.

Căn phòng trống này sao hôm nay bỗng dưng lại lắm sách thế không biết??? Nó bắt đầu điên tiết khi tìm mãi mà chẳng thấy quyển nào có đủ mấy tính chất mà gia sư đưa. Chị ta có phải người không??? Tức quá!!!!!!

- A!Đây rồi...

Vội vã lật trang giữa ra nó vui mừng vì cuối cùng cũng tìm thấy.Nhưng...

- Đáng ghét!!!- Chi tím mặt hét toáng lên.

" Hô2.Chúc mừng vì em đã tìm ra, nhưng chị tốt bụng lắm không nỡ để kỉ vật em yêu quý rơi vào tay bọn gặm nhấm đâu vì vậy chị sẽ cầm hộ, chúc em học thuộc vui vẻ nhá!!!"- Chị Vi

Chị ta có bỏ tấm ảnh gia đình nó vào đâu, đây là con Milu nó từng nuôi mà.Gru...Chị cứ đợi đấy!!!

thay đổi nội dung bởi: archiri, 24-03-2011 lúc 09:45 AM
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 24-03-2011, 09:58 AM   #4
girrlneya_0702
Bé còn quấn tã
 
girrlneya_0702's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Bài gởi: 1
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Con bé Chi này đã ghê gớm, cô gia sư lại còn ghê gớm hơn...Nhanh ra chap tiếp đi nha Archiri, hơi ngăn...
girrlneya_0702 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 24-03-2011, 11:27 AM   #5
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Hôm nay là ngày vui nhất kể từ khi nó ra Hà Nội, " quân tử trả thù 10 năm chưa muộn" nhưng nó còn hơn cả quân tử, herher , cần gì tới 10 năm??? Chắc giờ con bé Chi đang oán giận nó ngút trời.

- Thơ thẩn nghĩ gì mà cười một mình như bị ngây thế kia???- Trang huơ tay.

- Hì.Tớ mới giúp con bé Chi học thuộc một số thứ.

- Nó chịu học thuộc á???

- Tất nhiên.Hìhì.Trước tiên cho nó thuộc vẹt cái đã sau đó sẽ giảng giải cho nó sau.Sẽ rất hay ho đây.Tớ mất công soạn hẳn cả một giáo trình cơ mà.

- Giỏi nhẩy???
- Chuyện, tớ mà lị . Ah, cậu chuẩn bị đi đâu mà ăn mặc đẹp thế???
Bắt đầu để tâm tới thế sự, cô bạn của nó lúc này trông rất xinh với chiếc áo quây kiểu cách và váy ngắn đen.

- Hì, bà nội cũng mau thay đồ đi, xem ca nhạc với tớ.

- ???

- Hai vé xem four A biểu diễn.

Tự di di tay lên trán mình một thôi một hồi, nó nheo nheo mắt hỏi:

- Four A là nhóm nhạc nào thế???

- Úi, bà nội có phải cháu chắt của đại gia đình kinh tế quốc dân không mà không biết hả???

- ...

Chạy lẹ vào phòng thay đồ để tránh ánh mắt lạ lùng của con bạn thân rồi nói với ra:

-Hi, đi xem là biết chứ gì???!!!
******
Đi cạnh một cô bạn quá nổi bật khiến nó càng mờ nhạt và bị chỉ trỏ nhiều hơn, ưh, nó vừa không xinh nếu không muốn nói thẳng ra là xấu, lại còn ăn mặc quê mùa nữa cơ mà, rủi có tên nào đâm phải cột điện mới khen nó nhìn được thôi.Haiz...z

- Lại đây, sắp bắt đầu rồi!

Nó không biết nhóm nhạc này nổi tiếng tới mức nào nhưng nhìn khán đài chật kín khán giả chứng tỏ họ rất được hâm mộ.

- One...two...three...

Bùm...

- Yeah!!!

Đám đông reo ầm lên, ba chàng trai lần lượt bước ra.Giờ nó cứ cố nhún lên, ánh mắt như pị thôi miên vào sân khấu.Nói hơi tội lỗi chứ trai đẹp ai chẳng thích ngắm và tất nhiên nó cũng đâu phải ngoại lệ.

- Hì, thấy sao hả bà nội???- Cô bạn quàng vai nó cười tươi

- Handsome!!!

Minh Anh!!!Minh Anh!!!Minh Anh!!!

Tên người đó được mọi người phấn khích gọi lớn, thì ra là chàng trai đứng ở giữa khi nãy.Nó nhận thấy một sự khác biệt nơi anh: không màu mè, sành điệu như những người khác trái lại rất giản dị với quần jean và áo sơ mi.Nụ cười thánh thiện trên môi khiến nò liên tưởng tới một thiên thần.

" Anh viết cho em mùa hè yêu thương và anh hát cho em khe khẽ dịu dàng..."

Bài hát vang lên, một bài hát không bao giờ nó muốn nghe lại.Nước mắt chợt trào ra, nó thấy lạnh, cái lạnh mơ óof như muốn bọp nghẹt hơi thở của nó, những kỉ niệm đang ùa về, mạnh mẽ và ào ạt. rồi lại nhòa đi, biết làm gì để ngăn cản nó? để ngăn cái thứ xúc cảm quái quỷ đang dần xâm chiếm, ăn mòn, hủy hoại tất cả.Giọng hát này, giai điệu này quen thuộc quá! Nó thấy nhói, nhói lắm, ngỡ như mảnh vỡ trái tim đang dần nát vụn, tàn nhẫn.Một lần nữa nó lại sống trong giây phút tưởng chừng như mãi mãi thuộc về quá khứ ấy.

- Vi, cậu sao thế???

- Không có gì, con gì vừa mới bay vào mắt tớ ấy mà.- Lấy tay lau vội nước mắt, nó mỉm cười một cách gượng gạo.

***********************
________________________________________
- Thật không?Mắt cậu đỏ hết cả lên thế này cơ mà.

Trang lo lắng nhìn nó, Vi còn chưa bíêt nói sao thì...

Bộp...

Một quả bóng nhỏ lọt thỏm vào hai bàn tay đang đan chéo nhau của nó.
(Note: Mỗi khi lúng túng là cứ đan chéo hai bàn tay lại với nhau. )
Đang chăm chú nhìn quả bóng từ trên trời rơi xuống, nó không để ý rằng tất cả mọi người có mặt ở đó bỗng dưng im lặng, nhường đường cho nam ca sĩ vừa hát lúc nãy:

- Xin chào! Bạn lên cùng mình chứ???

- Ơ...
Nó ú ớ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bây giờ chẳng lẽ nó lại quay sang hỏi con bạn thân???Không!!!Vô duyên quá!!!Tim nó đập thình thịch vì chưa bao giờ đứng cạnh con trai ở cự li gần thế này.

- Nếu bạn thấy ngại thì có thể mở quả bóng ở ngay đây cũng được.- Giọng anh đều đều có phần nhẹ nhàng hơn.

Mở quả bóng ra, lôi tờ giấy được nhét sâu trong đáy lên, nó từ tốn đưa cho anh.

- Minh Anh đọc đi chứ, phải không các bạn?!

Tiếng MC thúc giục từ phía sau kèm theo đó là sự đồng thanh úng hộ của các fan.Ui, nó vẫn chưa hiểu mô tê gì hết???>"<

Đón tờ giấy từ tay nó, anh mở ra, lần này không cười chút nào:

- Xem ra mình đã tới đúng chỗ rồi.

Rồi giơ tờ giấy có ghi tên anh lên cao.Minh Anh nắm lấy tay nó, chỉ một cử chỉ mà các thần tượng vẫn hay làm với các fan thôi thế mà nó cũng đỏ mặt.

Mãi tới lúc ra sau sân khấu, MC thấy bộ mặt ngu ngơ đến là tội nghiệp của nó mới hiểu ra và giải thích:

- Hôm nay là ngày kỉ niệm 3 năm nhóm thành lập, em biết chứ???

- Ơ... (lại ơ???)

À, vâng ạ...- Nó lắp bắp gật dù thật ra là có biết gì đâu.

- Có một trò chơi mà các thành viên sẽ cặp đôi cùng fan.Do đó để chọn người thích hợp cho công bằng nên các thành viên mới quyết định nem bóng để chọn, trong 3 quả bóng ném ra sẽ có tên của 3 thành viên trong nhóm.Em hiểu rồi chứ???

- Thì ra là vậy.Em hiểu rồi

- Giờ thì chuẩn bị đi, sắp bắt đầu rồi đấy!

****************

________________________________________
Tường Vi được dẫn vào phòng trang điểm, nơi hai người nữ cũng "may mắn" như nó đã yên vị trong đó từ lâu.Bọn họ nhìn nó như một vật thể lạ từ hành tinh khác tới, nếu không phải thế thì đã chẵng đồng thời ngạc nhiên cũng như cười khẩy một cái rồi quay lại với chuyên gia trang điểm.Không dám nhìn lên, nó cúi gằm mặt xuống thương thay cho người phụ trách mình, với cái thứ nhan sắc không thể tệ hơn của nó chắc chị ấy sẽ phải khổ sở lắm đây.Haizzz.

- Sao em không ngẩng mặt lên?- Chị ấy mở hộp dụng cụ rồi hỏi nó.

- Dạ???

- Yên tâm đi, chị sẽ khiến em trở nên thật xinh đẹp.

- ..

- Để cho hợp với Minh Anh chứ?!

Chị ấy cười rồi ra hiệu cho nó ngồi yên.

******

- Chà, bây giờ chắc 3 cô gái của chúng ta đã chuẩn pị xong rồi.Tôi thấy hồi hộp quá, chắc 3 chàng trai của chúng ta cũng như thế, phải không nhỉ???Vậy thì còn chờ gì nữa, hãy đón chào sự xuất hiện trở lại của 3 cô gái.

Bốp...Bốp...Bốp...

Tấm rèm được kéo, ánh sáng đột ngột làm nó hơi chóa mắt.Vi cầm chiếc mặt nạ, cẩn thận bước từng bước, nói thật nó sợ ngã vì cái giày cao gần 10 cm và bộ đò dạ hội bó sát.

Nó nghe thấy tiếng xì xào ở phía dưới, bọn họ đang nhao lên " Ở đâu ra lắm người vậy???Tận 15 người lận."

- Nếu chỉ để 3 cô gái thì việc lựa chọn sẽ rất dễ dàng vậy nên chúng ta cần khó một chút.- MC cười tươi giảng giải.

- Ngay bây giờ chúng ta hãy dành một tràng pháo tay để đón chào các thành viên của nhóm four.A

Bốp...Bốp...Bốp...

- Cùng phỏng vấn một chút, đầu tiên là anh chàng trẻ tuổi nhất nhóm, Minh Anh.

MC tiến lại gần và bắt đầu đặt câu hỏi...

******************

- Ôi, bạn cao quá- MC vờ đưa tay ra đo chiều cao- Đứng gần Minh Anh tôi thấy tủi thân ghê!

- Anh có thể ăn nhiều trứng và uống nhiều sữa, sẽ cải thiện được đáng kể về vấn đề này.

Cả khán phòng cười ồ lên thích thú vì sự lém lỉnh và hài hước của anh, nếu là bình thường thì nó cũng sẽ cười một cách thoải mái nhưng bây giờ nó mà cười thêo cái kiểu thường ngày thì nguy cơ ngã lăn quay lên đến 99,9...9% nên đành phải khép nép và cố ngậm miệng.

- Anh sẽ chọn cách đó nếu có chiều cao khiêm tốn giống tôi chứ???

- Ồ, điều đó là tất nhiên vì tôi cao lên nhờ thế mà.

- Có lời này của anh tôi sẽ thử nhưng bây giờ chắc là phải để anh tìm cô gái may mắn lúc nãy đã.

Chuông đồng hồ được bấm, nó thấy hai người kia đang tiến lại gần và bắt đầu chọn lựa, còn anh chàng đó, người mà nó vô tình bắt phải tên vẫn đứng im, anh chẳng làm gì cả, đưa mắt một hồi rồi dừng lại ở cô gái ngay bên cạnh nó.Anh ấy không nhận ra Vi sao???

Cũng phải, người yêu gặp mặt nhau thường xuyên chưa chắc đã tìm thấy huống hồ mới thấy nhau một lần.Vi thở dài não nề.

- Không biết có đúng không???- Người có mái tóc đỏ rực, khuyên tai chằng chịt tiến lại, đứng trước mặt nó khẽ lẩm bẩm.Phân vân một hồi rồi đứng đó luôn.

Cầm chiếc mặt nạ suốt nãy giờ, nó thấy mỏi tay ghê gớm, nhân tiện đổi tay Vi ra hiệu cho người đó bắng cách dịch chuyển vừa đủ chiếc mặt nạ cho người đó thấy anh đã chọn nhầm người.

Nhưng anh ta nào có chú ý, chỉ cúi xuống sửa chiếc vòng trên tay => điệu tới thế là cùng- Vi nghĩ thầm.

Dù biết đây chỉ là một trò chơi và người nó cầm trúng tên đã nhắm người bên cạnh, thế nhưng khi Minh Anh bước tới, nó chợt thấy hồi hộp và rộn rạo một cảm xúc khó tả.Nó nhắm tịt mắt lại khi anh chỉ còn cách mình hai người.

- Hết giờ!!!

- Xem ra cô gái thứ 12 của chúng ta rất được nhìu người ưa thích.Bằng chứng là cả Minh Anh và Thiên Anh đều chọn cô ấy.

Cô gái thứ 12???Nó không nghe lộn đấy chứ???Vi mở mắt, her, đúng là anh ấy cũng chọn nó.

- Thế thì chẳng còn lí do gì mà tôi không hỏi người bạn này.
MC đưa mic cho nó:

- Bạn có thể cho tôi và tất cả những người có mặt ở đây biết bạn là ai không???

- ...Mình là...người cầm quả bóng có tên...Minh Anh- Nó ấp úng rồi thả chiếc mặt nạ cầm nãy giờ xuống.

Woa...

Vi trông thấy bàn tay Minh Anh lại đưa ra một lần nữa và lần này nó chắc là mình đủ hiểu chuyện để đặt tay mình vào tay anh.

- Sao bạn lại có thể chọn chính xác như vậy nhỉ???- MC chuyển tầm ngắm sang Anh.

- Vì...bạn ấy có một điểm rất đặc biệt khiến người ta không thể không nhận ra.

- Điều gì vậy???- Câu nói úp mở của Minh Anh kích thích trí tò mò của tất cả mọi người.

- Có lẽ tôi nên giữ bí mật thì hay hơn.

Trong lúc mọi người nín thở chờ anh tiết lộ điều đặc biệt về nó thì đột nhiên anh chàng tóc đỏ rực bật lên một câu.

- Bạn trước và sau sao mà khác quá!!!- Rồi vờ xoa đầu làm mọi người phì cười.Đến nó củng chẳng pít điểm đặc biệt gì của mình khiến Minh Anh không thể không nhận ra???Nó thì có gì đặc biệt???Her...

( Ở phỉa dưới hàng ghế khán giả, Trang đột nhiên nhoẻn cười." Anh làm tốt lắm!")
**************


________________________________________
Ôm một con gấu bông to sụ vào phòng (quà tặng đa tham gia.Nản?!) nó loay hoay tính toán xem nên đặt ở đâu dể chiếm ít S thôi! ( thực tế đến thế là cùng )

- Lúc nãy còn thấy mắt choe choét nước giờ đã tươi tỉnh thấy ớn.Thời tiết chắc xách dép cho cậu quá!- Trang đóng cửa rồi quay lại nhìn nó.

Ngồi phịch xuống giường, nó ngẩn ngơ một hồi, mọi chuyện cứ như là mơ vậy.Chỉ trong 3 tiếng ngắn ngủi mà nó đi hết từ nấc thang cảm xúc này sang nấc thang cảm xúc khác,...

- Nhưng này, cậu lạ lắm...

- Lạ gì cơ???- Nó ngạc nhiên

- Thì giả dụ như người khác chắc đã hét ầm lên sung sướng hoặc thể hiện sự phấn khích rồi đằng này cậu lại ngơ ngác, ú ớ,...blahblah...Y như nai ấy.HíHí.Ghen tị với bà nội ghê gớm, đươc anh đẹp zai cho cái vật phẩm quá mức này.

- Ưh, lúc ấy cũng không hiểu sao lại như thế nữa.

- Oáp.Thôi, tớ đi ngủ đây, cậu cũng đi ngủ đi, lấy sức mai còn dạy Thùy Chi chứ???!!!

- Cậu cứ đi ngủ trước đi tớ còn phải làm cái này đã.

Lôi quyển nhật kí trong hốc tủ ra, nó viết, phải viết ra cho bằng hết cái mớ cảm xúc lộn xộn này, phải tống khứ nó đi nhanh không Vi chết mất, chết vì hối tiếc...
*******
Ngày thứ 3, ngày thứ tư

Vì đã chuẩn bị tinh thần từ trước nên hai ngày tiếp theo trôi qua khá là êm đẹp ( đó là nếu không kể tới bầy giun trong vở bài tập, xô nước trước cửa làm nó ướt sũng và ti tỉ thứ bà lằng khác,... ) tới mức sau khi lau khô tóc nó thật thà:

- Này sao mà em quái chiêu quá vậy???Từ hôm ấy tới giờ có lẽ viết được cả kịch bản dài về việc hành hạ chị đấy nhỉ???

Con bé đang sấy tóc cũng nhìn nó một hồi rồi não nề:

- Chi cũng ghê gớm còn gì???Sao lúc nào cũng có thể tưng tửng như thế???Lại còn trả đũa nữa chứ!!!Sức chịu đựng "phi sờ phàm".

- Tại cái hợp đồng của em chứ bộ.Nếu bỏ phải đền gấp đôi, chị lấy đâu ra tiền???Hic, nghèo mà.

Giả bộ tội nghiệp một hồi rồi nó ngước mặt lên:

- Vậy giờ em chịu học rồi đúng không???

- Chi dạy mà không hiểu là em đuổi việc đó, cứ cười đi!

- Yên tâm!!!

Nó cười thoải mái, thế là giải quyết được một vấn đề lớn.Đeo túi lên vai, nó vẫy chào con bé rồi bước ra.

*******

Nhặt thứ mà gia sư vô ý để quên, Thùy Chi để ngay ngắn lên bàn rồi thả người xuống ghế, chờ đợi...

Cạch...

- Anh...

Nó nhảy xuống, chạy lại khoác tay Minh Anh khi anh vừa mới đẩy cửa bước vào phòng.

- Em không muốn chơi nữa ah???- Anh cười nhẹ đòng thời thoát khỏi tay nó.
Anh lúc nào cũng như vậy, vừa đẽ gần vừa xa cách, quen người trợ lí của mình đã 3 năm mà nó không hiểu nổi anh đang nghĩ gì.

- Hì.Anh xem camera trên ấy thì biết cả còn gì nữa.Nhờ có bà chằn này mà em đã chơi rất vui.

-...

- Với lại em thấy phần kịch bản ngày cuối ác quá.

- Như thế tức là phần việc của anh đã xong rồi phải không???Thời hạn hợp dồng của anh với ANH TRAI em cũng đã kết thúc.

- Em thấy buồn nhưng sự thật là thế.Haiz.Muốn cưỡng chế anh kí hợp đòng tíếp quá!!!

Xoa đầu nó anh cười:

- Anh sẽ thường xuyên tới chơi với cô chủ bé nhỏ mà.Tới giờ anh đi học rồi.Pb em!
Cánh cửa khép lại, nó đứng im như phỗng, chẳng thể nào giữ được anh ấy- một cơn gió thích tự do.Không phải nó không thích học chỉ là nó cô đơn, nó kiếm chuyện để nhờ tới sự giúp đỡ của anh, để được thấy anh hàng ngày.Ngốc tới thế là cùng. Chi vỗ má tự nhủ: " Mày ích kỉ lắm!!!"
[COLOR
=["Blue"][/COLOR]

thay đổi nội dung bởi: archiri, 24-03-2011 lúc 11:29 AM
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-03-2011, 09:44 AM   #6
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Khi những tia nắng đầu tiên vừa lọt vào phòng là lúc nó mắt nhắm mắt mở dậy để chuẩn bị bữa sáng.Vừa rán trứng nó vừa ngó qua cái thời khóa biểu.Haizzz.Hôm nay toàn là môn khô khan.Sau khi dạy con bé Chi phải bay nhanh lên thư viện mượn sách rồi bay tới chỗ học thêm tiếng Anh.Chẹp.Học kém là khổ thế đấy!!!!

- Bà nội ơi!Trứng cháy bây giờ!!!

- Ờ, tớ biết rồi mà.

- Tớ đi làm ở club nên tối về muộn lắm đấy, đừng chờ mà ngủ đi nhá???

- Đi làm thêm...Cậu...???

- Ư, chứ bộ cậu nghĩ tớ giàu chắc???Không đi làm thì lấy đâu ra money???

- Tớ có ý kiến gì đâu, chỉ là ngạc nhiên thôi.Hì

-...

-...

- Chút nữa tới trường cậu đi vào nhanh không người ta soi mói đấy biết chưa?Tốt bụng mới dặn đây này, người cầm tay anh ấy hôm qua không phải cậu tớ cũng bầm dập cho te tua rồi.

Nó đánh ực một cách khó khăn:

- Cậu dọa tớ đấy hả???

- Bộ nhìn tớ giống đang nói đùa lắm à???

- Ưh, cảm ơn đã cảnh báo.

******

Trang nói chẳng sai chút nào, giờ nó mới thấy biết ơn cô bạn của mình ghê, nhờ thế nó mới lẩn nhanh được.

- Sao chị tới muộn quá vậy???

- Xin lỗi em chị bị tắc đường.

- Ưh, lí do hay nhở???

- Chị xin lỗi rồi còn gì.Hi.Giờ học nhé!Các hợp chất vô cơ.Vấn đề một là oxit.

- Chị ghi lên bảng đi, nhác thấy ớn à?!Lại còn đọc nhanh nữa chứ...

- Ưh, ưh, em mới là đồ bà chằn đấy, khó tính.

Nó rất ngạc nhiên vì khả năng tiếp thu bài của Thùy Chi, phải nói là con bé cực thông minh, giảng một lần là hiểu ngay.

- Hôm nay học thế thôi chị nhá???

- Còn 30 phút nữa mới hết giờ mà.

- Em nhân nhượng học quá giáo án cho buổi hôm nay thì chị cũng phải nhường em chứ?- Đổi tông nhanh chóng, con bé mở to hai mắt.Hic, đáng sợ!!!

- Em nhớ học lại bài, phải thuộc hết tính chất đấy.Chị về, được chưa???
Toan thu dọn đồ nó thấy con bé giữ tay mình lại, hỏi một cách chăm chú:
- Chị Vi kể đi.

- Kể gì cơ???- Nó ngạc nhiên không hiểu con bé nói gì.

- Về người đầu tiên chị yêu ấy.

- Hì, chị chưa có người yêu mà.

- Thật không?

- Thật.

- Thế sao trong này lại...

Chi giơ quyển nhật kí mà nó luôn mang theo bên mình ra một cách thản nhiên.

- Em...sao em lại cầm nhật kí của chị???

- Hôm ấy đồ của chị bị ướt, chị phơi khô xong quên lấy nó về mà.
( Vi có hai quyển nhật kí, một là mới mua để ở phòng trọ, một là quyển nhật kí rất có ý nghĩa với nó vì gắn liền với một số chuyện.Còn chuyện gì thì tác giả sẽ bật mí ngay sau đây. )

************************

Lấy lại quyển Nhật kí, nó cất cẩn thận vào trong túi rồi ngẩng mặt lên hỏi con bé với một chất giọng không thể buồn hơn ( không buồn sao được bí mật riêng tư của nó đi tong rồi còn đâu???!!!)

- Em đọc hết rồi còn muốn chị kể gì nữa???Chuyện cũng lâu rồi.
- Chi thừa nhận nhé!

- ???

- Em đã đọc nhật kí của chị đâu???Em không có sở thích xâm phạm sự riêng tư của người khác.

- Thế từ nãy giờ...

- Tất nhiên là em gài hàng chị rồi...Hi2.

- Em...Em...
Tuy thấy tức vì bị con bé lừa nhưng nó thấy thoải mái hơn hẳn.

- Dù sao nó cũng là quá khứ rồi, giờ kể cho em cũng được.

Chi lại gần cửa sổ, mở bung cả hai cánh, nó hít một hơi rồi bắt đầu.

- Đó không thể xem là người yêu của chị vì có lẽ tình cảm chỉ có từ phía chị mà thôi và mối quan hệ kì lạ ấy cũng chỉ vỏn vẹn có 24 ngày...

-...

- Khi ấy chị mới bước chân vào cánh cổng trường cấp 3, tức là bằng với tuổi em bây giờ, chị đã gặp người đó...

Nó không muốn khơi lại nhứng gì thuộc về dĩ vãng vì điều ấy luôn khiến nó thấy buồn, đau.Rõ rệt nhất, minh chứng nó chưa thể quên là khi nghe lại bài hát ấy vào đem hôm đó, nó vẫn khóc như cái phút giây Vi dũng cảm nói hai đứa kết thúc.Nực cười wa, nó đã tự ảo tưởng, đã là gì của nhau đâu mà kết thúc???Vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, nó quyết định hủy chuyến đi tới thư viện và ở lại ăn tối với bé Chi.Từ sau lúc nghe nó kể chuyện tới giờ con bé không nói lời nào, có lẽ Chi không muốn chạm vào vết thương chưa lành sẹo của nó.

- Chuyện chị kể nghe cứ như phim Hàn ấy.Hì.Chị Vi của em cừ thật.

- Em đang nói móc chị đấy à?- Nó vờ dỗi rồi mỉm cười.

- Đâu có, em nói thật mà.Chị Vi có muốn biết vì sao em thay nhiều gia sư không???

- Vì họ không hoàn thành vai diễn trong cái mớ kịch bản tài tình mà em viết.Tội nghiệp!!!

- Hi2.Chị nghĩ một cô nhóc có tâm hồn thánh thiện như thiện sứ thế này độc ác thật hả???

Sặc, suýt chút nữa thì nó phun ra hết ngụm canh đang uống dở.Đầu óc con bé có bị làm sao không nhỉ???"thánh thiện như thiên sứ"???Cha mẹ ơi!!

________________________________________
- Em tự sướng quá rồi đấy!Thiên sứ???Ặc Ặc!Nếu không phải em thì còn ai bày ra cái trò hành hạn người khác này nữa chứ?

Chi cười tươi:

- Thế mà có đấy!

- ???

- Hi.Tất cả mọi việc đều nằm trong kịch bản mà trợ lí em viết, nhờ anh ấy mà không có gia sư nào có thể ở lại nếu em không muốn.

Ngẩng mặt lên trong khi con pé đang hết sức thản nhiên thì nó ở trạng thái đơ hoàn toàn.Trên đời còn có loại người đó nữa sao?Kẻ đã gián tiếp khiến nó khổ sở.Gru!!!Cái tên rởm đời nào vậy trời???

- Chị là ngoại lệ đúng không??? .Chị đã thắng cái mớ giấy lộn của hắn.
Nó cười gượng khi nghĩ tới chuyện vượt qua mình được cái tên đáng ghét chưa biết mặt.

- Giờ tới chị tự sướng đấy, tại em thấy chơi với chị vui và phần kịch bản ngày cuối cùng ác quá nên em mới quyết định dừng lại.Trợ lí của em là NO.1 mà.

- Làm gì mà em tự hào về cái tên biến thái đó quá vậy???Chị mà biết là ai chị sẽ cho hắn một trận, em nói đi, hắn là ai???

- Ai biến thái cơ???Em không nói với chị.Lỡ chị làm gì anh ấy thì lấy ai chơi với em???

- Em chơi với chị là được rồi.Nói đi nào...

- Thôi, pật mí cho chị vậy, anh ấy học cùng trường với chị và là một handsome boy.

Thây kệ hắn có handsome hay không nó vẫn phải đi học đã.Lúc về con bé Chi nhét cho nó một đĩa nhạc kèm theo nụ cười toe toét:

- Hay lắm đấy, chị nhớ nghe nhá?

- Ưh, chị cảm ơn.Pb em.

Rời khỏi nhà con bé, mặc dù đã gắng hết sức nhưng vì lí do tế nhị chân ngắn nên nó pị lỡ chuyến, phải đợi( thật ra chân ngắn nhưng người không ngắn tẹo nào 1m 65 cơ mà.^^.)Ngồi gật gù ở bến đợi suýt chút nữa là nó lại lỡ chuyến tiếp vì cái tội ngủ gật.Vừa lên xe, Vi cố tìm cho mình một chỗ ngồi hàng đầu cạnh cửa sổ nhưng thảm thay mấy chỗ ấy đầy người mất rồi thế là đành phải lủi thủi chui xuống cuối xe.( đến là tội nghiệp!)
Ipod chạy bài Đổi thay của Noo.

...Nhớ tiếng mưa rơi ngày xưa lúc đôi ta còn nhau khi tình yêu bắt đầu...
Bài hát buồn đến nao lòng, bên ngoài trời cũng đang mưa, những giọt mưa nhỏ và nhẹ lất phất rơi in thành từng giọt nơi cử kính.Đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hốn độn đột nhiên ai đó tựa đầu vào vai khiến nó giật bắn mình.

Bên cạnh nó có người sao??? Lúc nãy lên xe làm gì thấy ai ở chỗ này nhỉ? Sao lại tựa đầu vào vai người ta rồi ngủ ngon lành như thế??? Ngược đời ghê gớm, trong phim chẳng phải cô gái sẽ vô tình tựa đầu vào vai cháng trai à? Sao tới lượt nó lại thế này nhỉ??? Dù hơi uất ức nhung nó cũng ngồi yên, để cho cái khuôn mặt bị kính choán hết nửa ngủ ngon lành. Nếu cậu ấy không đeo kính hẳn sẽ rất đẹp trai vì làm gì có ai xấu xí mà lại có làn da trắng tinh và mềm hơn cả con gái chứ? ( Vì sao biết là mềm nhỉ???.^^. tác giả cũng không biết đâu nha! ). Mũi và miệng đều toát lên một vẻ hoàn hảo không chê vào đâu được. Tả người ta rồi nghĩ tới mình sao mà tủi thân.Haizzz.

Chẳng kịp vẩn vơ lâu, xe dừng tới bến nó cần xuống, Vi nhẹ nhàng rời đi không quên kèm theo một nụ cười trong sáng chào kẻ tạm được gọi là mang ơn nó.

******

Lúc Vi vừa bước xuống, Minh Anh tháo kính nở một nụ cười khó hiểu???Cậu cũng rời đi ngay sau đó bởi có một cái hẹn đang chờ...
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-03-2011, 06:08 PM   #7
Kún_ngốc
。。♥♥♥♥ çüå gïó。。
 
Kún_ngốc's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2010
Nơi Cư Ngụ: Nhà chồng
Bài gởi: 2,246
Giới Tính: Yêu ck ><
Thích: 12
Được Thích 22 lần ở 17 bài
Default

Zô ủng hộ truyện kủa tác giả nè.
Khi về đến nhà Vi mở đĩa sẽ pít đk handsome boy ý chính là Minh Anh.
Hjhj, Minh Anh này có kiểu kua gái hay hay. Đi làm chuyện ngược đời nhưng mà lãng mạn.

Mong tác giả để kái kết sau này Minh Anh và Vi sẽ thành 1 đôi phải nha nha.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Duyên do trời sinh nên khó gỡ

Nợ do người buộc nên dễ quên

Kún_ngốc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-03-2011, 09:23 PM   #8
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Trích:
Nguyên văn bởi Kún.miss.sad View Post
Zô ủng hộ truyện kủa tác giả nè.
Khi về đến nhà Vi mở đĩa sẽ pít đk handsome boy ý chính là Minh Anh.
Hjhj, Minh Anh này có kiểu kua gái hay hay. Đi làm chuyện ngược đời nhưng mà lãng mạn.

Mong tác giả để kái kết sau này Minh Anh và Vi sẽ thành 1 đôi phải nha nha.
Hihi, cảm ơn bạn đã ủng hô.Tuy nhiên chiếc đĩa đó k có liên quan gì tới Minh Anh, chỉ đơn giản là quà mà Chi tặng thôi^^
Còn Minh Anh và Vi thì...hồi sau bạn sẽ rõ liền ah.Hihi.^^
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 26-03-2011, 08:44 AM   #9
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

- Anh luôn tới đúng giờ nhỉ?Hi-Trang ngồi trên chiếc xích đu, chân khẽ đong đưa.

- Còn em luôn là người tới sớm, đợi anh lâu chưa?

- Hì.Vừa mới thôi ah.Anh cũng lại đây ngồi với em đi, xa cách dễ sợ.

Khi Minh Anh ngồi xuống, Trang ngước mắt lên nhìn anh trai, bây giờ anh mới để ý kĩ đôi mắt long lanh của em gái mình có vương chút nước, nó đẫ khóc ư?...

- Lúc chiều mẹ gọi điện cho em...

-...

- Mẹ bảo anh với em sang đấy sống cùng mẹ...

- Và dượng...- Bỏ nốt hai từ còn thiếu, anh đan hai tay lại với nhau suy nghĩ về một điều gì đó xa xăm.

- Anh có đi không?

- Em định sao?

- Em không biết nữa, trong điện thoại mẹ đã khóc anh ạ, mẹ bảo là mẹ nhớ hai đứa mình, em thấy thương mẹ nhưng em không muốn phá hỏng cuộc sống mới của mẹ...

- Vậy thì hãy ở lại, anh cũng đang cần em giúp.

- Anh...định...- Sau một hồi im lặng Trang cũng gật đầu, nó cần hoàn thành một số chuyện cùng anh.

" Vào đêm hôm ấy gió và mưa cuốn đi nàng trăng và anh đã đến dưới màn mưa khẽ hôn nhẹ nhàng..."

- Alo?!

- Ưh, hi, tớ về ngay đây, cậu đợi một lát nhé!

Trang đứng dậy bỏ điện thoại vào túi cười:

- Em về đây.Nhỏ bạn cùng phòng đã ra chỉ rồi, không về nó nhốt em ở ngoài luôn.

- Em chuẩn bị về sống ở nhà ba mẹ đi, nó bỏ trống lâu qua rồi, với lại...

- Em sẽ làm thế...khoảng thời gian này chỉ là thử nghiệm mới thôi anh.Hi.Nhà ba mẹ có cô giúp việc lo rồi.Em muốn thử tự lập.

- ...

- Anh hiểu nhỉ?

- Ưh, em đang thay đổi...

- Theo hướng tích cực đúng không anh???

- Ưh.

- Hi.Đến anh trai em còn ngạc nhiên vậy chắc Anh ấy sẽ bất ngờ gấp đôi- Mắt Trang chợt long lanh khi nghĩ tới ai đó.

- Ừm, cũng sắp về rồi.

- Vâng, sắp về rồi...

thay đổi nội dung bởi: archiri, 26-03-2011 lúc 08:45 AM
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 26-03-2011, 09:03 PM   #10
archiri
Đang học vỡ lòng
 
archiri's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Một nơi gần với th
Bài gởi: 167
Giới Tính: Nữ
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default Chap 7

________________________________________
- Này em!- Cô thủ thư khẽ lay cánh tay nó

- Ơ, dạ- Theo một phản xạ rất chi là tự nhiên nó giật nảy mình tỉnh giấc, thôi chết, nó ngủ quên béng đi mất.

- Tới giờ đóng cửa rồi em!- Vẫn bằng chất giọng nhẹ nhàng cô nhắc nó.
- Em xin lỗi, hì, cô đợi em một lát.

Vội vã thu dọn đóng tài liệu tùm lum bày la liệt trên bàn nó cho cả vào túi rồi nhanh nhẹn phi ra ngoài, không quên nở một nụ cười tươi chào cô.

Ọc...Ọc...

Bụng nó bắt đầu biểu tình, phải thôi đã gần 8 giờ tối mà nó đã bỏ vào miệng cái gì đâu. may mà hôm nay không dạy Chi không thì chẳng tưởng tượng nổi con bé sẽ nổi đóa lên thế nào? Khi chỉ còn cách cổng trường vài bước chân, nó thấy một con chó nhỏ, phải nói là rất dễ thương chắn đường mình, hình như run lên từng chặp do lạnh nên bộ lông trắng muốt khẽ chuyển động, Vi ôm con vật bé nhỏ vào lòng cười tươi:

- Em lạnh hả?Không biết chủ em đâu mà để em đi lạc thế này nhỉ?- Nó đứng dậy nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một người đang tiến tới.

Đây là một sự tình cờ ư???Vi bất ngờ nghi hoặc một chút về thị giác, đó chẳng phải anh Minh Anh sao?Người đã tung quả bóng hôm ấy.

Chỉ khi anh đứng đối diện, cách nó vài bước chân thì Vi mới chắc chắn là mình đúng.

- Chào em!

- Chào... anh!-Nó giật nảy mình lắp bắp sao bỗng dưng nó lại lúng túng thế này không biết, vì ngại người ta hay tại mùi hương của hoa sữa đang ngào ngạt mũi khiến nó nói không nên lời.

- Ừm,...

Đôi mắt anh hướng xuống con chó đang khẽ cựa quậy trong tay nó, Vi không vô ý tới mức chẳng nhận ra điều ấy, thận trọng trao con chó cho anh, nó mỉm cười:

- Con chó của anh ạ?Nó rất đáng yêu!

- Cảm ơn vì lời khen của em, Pi chào đi nào?!

Anh thì thầm, chân trước của con vật như duỗi ra, lắc lắc làm nó phì cười.

- Tạm biệt!Hẹn gặp em sau!-Minh Anh mỉm cười, đôi bông tai sáng lấp lánh

- Chào anh!

Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng Vi vẫn không tin được là mình có thể nói chuyện bình thường với anh- một ngôi sao khó với?!Nó quên mất mặc cảm trong thoáng chốc vì ánh mắt thân thiện anh ấy dành cho nó.Vi đâu biết được rằng nụ cười thiên thần tắt cái rụp khi anh vừa quay đi.Bởi đơn giản, đằng sau cái vẻ thư sinh ấy không phải là một thiên thần, thiên thần chỉ là chiếc mặt nạ, một vai diễn anh cần hoàn thành mỗi ngày,...
*********************
archiri is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:46 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013